Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 686

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 686Lê Nhược Vũ nhắm mắt lại, cọ nhẹ vào trán và má cậu bé, bế Hạ Ly lên, xoay người rời đi. Cô không cho bản thân quay đầu nhìn lại, cũng tuyệt đối không cho phép bản thân mình lưu luyến điều chi.Bước chân Lê Nhược Vũ rất nhanh, gần như đã biến mất không còn tung tích.“Chờ đã Mợ chủ, mợ không mang theo điện thoại di động!” Khi vú em cầm điện thoại di động đuối theo, thì đã muộn, thang máy đang từ từ đi xuống.Không yên tâm để cậu chủ nhỏ ở nhà một mình, vú em không đuối theo ra ngoài, cầm điện thoại di động quay lại.Cậu chủ nhỏ vốn thường ngoan ngoãn bỗng dưng bật khóc.Vú em vội vàng bỏ điện thoại di động xuống, ôm cậu bé vào lòng dỗ dành.Khi Lê Nhược Vũ ra khỏi thang máy, lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ từ trong túi xách, bấm dấy số duy nhất được lưu trong đó.Đầu dây bên kia nhanh chóng nhậi cô chua chát cầu cứu: “Em ra ngoài r Thành, giúp em”Lâm Minh vội vã đến bệnh viện, anh cứ tưởng rằng đã có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, nhưng chỉ thấy Hoàng Ánh nói răng mình bị té gấy chân, kêu gào đau đớn.Chân của bà được bó bột, treo lên giá cao.Thấy bà không có gì nghiêm trọng, lúc này Lâm Minh mới thở phào nhẹ nhõm, anh cứ tưởng mẹ mình đã gặp chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng.Trong lòng Lâm Minh nhớ đến con trai, con cuộc gọi, anh Huy gái và vợ, ở bệnh viện một hồi thì không ở nổi nữa Nhưng Hoàng Ánh không buông tha cho anh, nói rắng bà và con trai dạo này lạnh nhạt đi nhiều, trong lòng bà rất buồn.Lâm Minh chỉ có thể ở lại, nghe mẹ không ngừng kể những câu chuyện vui về anh khi còn nhỏ.Có một số chuyện, nói vài tiếng là đủ rồi.Nhưng Hoàng Ánh càng nói càng hăng say, kéo Lâm Minh ở lại gần như cả ngà Lâm Minh cảm thấy mẹ có chút kỳ quái, nhưng anh cảm thấy mẹ cũng chẳng có lý do gì để lôi kéo anh lại, mặc dù bất an trong lòng, nhưng bị mẹ kéo lại nên cũng chỉ có thể ở bệnh viện với mẹ.Hoàng Ánh câu giờ càng lúc càng lâu, Lâm Minh không thể kiềm chế được tâm trạng bồn chồn, bất an của mình, nhất quyết rời đi bất kể mẹ anh có giữ lại Không biết tại sao, anh hoảng hốt kinh khủng.Anh chỉ muốn nhanh chóng quay lại gặp Lê Nhược Vũ và các con Anh phóng như bay về Phong Linh Đàm.Mở khóa vân tay, lại chỉ thấy cả nhà trống rỗng, ngoại trừ tiếng khóc của bé Hòa Phong thì không còn gì nữa cả Mí mắt Lâm Minh giật mạnh, không thèm thay giày, xông thẳng vào phòng giữ trẻ.Bé Hòa Phong cứ khóc không ngừng, cho dù vú em có dỗ thế nào cũng không chịu nín. Nhưng không có Lê Nhược Vũ trong phòng, thậm chí cả bé Hạ Ly cũng đã biến mất.Lâm Minh hoảng loạn lao vào phòng bếp, phòng ngủ, lầu hai, lầu ba… mở tất cả các cánh cửa, nhưng không nhìn thấy Lê Nhược Vũ.Cũng không biết rốt cuộc là cậu bé bị làm sao, vú em thật sự không thể dỗ được, chỉ có thể bạo gan đem Hòa Phong đưa đến cho Lâm Minh, để cha nó dỗ.‘Sắc mặt Lâm Minh tái nhợt, ôm lấy cơ thể mềm mại của cậu bé, đứa nhỏ dường như đã tìm thấy cảm giác an toàn trong vòng tay của Lâm Minh, thực sự từ từ ngừng khóc.

Chương 686

Lê Nhược Vũ nhắm mắt lại, cọ nhẹ vào trán và má cậu bé, bế Hạ Ly lên, xoay người rời đi. Cô không cho bản thân quay đầu nhìn lại, cũng tuyệt đối không cho phép bản thân mình lưu luyến điều chi.

Bước chân Lê Nhược Vũ rất nhanh, gần như đã biến mất không còn tung tích.

“Chờ đã Mợ chủ, mợ không mang theo điện thoại di động!” Khi vú em cầm điện thoại di động đuối theo, thì đã muộn, thang máy đang từ từ đi xuống.

Không yên tâm để cậu chủ nhỏ ở nhà một mình, vú em không đuối theo ra ngoài, cầm điện thoại di động quay lại.

Cậu chủ nhỏ vốn thường ngoan ngoãn bỗng dưng bật khóc.

Vú em vội vàng bỏ điện thoại di động xuống, ôm cậu bé vào lòng dỗ dành.

Khi Lê Nhược Vũ ra khỏi thang máy, lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ từ trong túi xách, bấm dấy số duy nhất được lưu trong đó.

Đầu dây bên kia nhanh chóng nhậi cô chua chát cầu cứu: “Em ra ngoài r Thành, giúp em”

Lâm Minh vội vã đến bệnh viện, anh cứ tưởng rằng đã có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, nhưng chỉ thấy Hoàng Ánh nói răng mình bị té gấy chân, kêu gào đau đớn.

Chân của bà được bó bột, treo lên giá cao.

Thấy bà không có gì nghiêm trọng, lúc này Lâm Minh mới thở phào nhẹ nhõm, anh cứ tưởng mẹ mình đã gặp chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng.

Trong lòng Lâm Minh nhớ đến con trai, con cuộc gọi, anh Huy gái và vợ, ở bệnh viện một hồi thì không ở nổi nữa Nhưng Hoàng Ánh không buông tha cho anh, nói rắng bà và con trai dạo này lạnh nhạt đi nhiều, trong lòng bà rất buồn.

Lâm Minh chỉ có thể ở lại, nghe mẹ không ngừng kể những câu chuyện vui về anh khi còn nhỏ.

Có một số chuyện, nói vài tiếng là đủ rồi.

Nhưng Hoàng Ánh càng nói càng hăng say, kéo Lâm Minh ở lại gần như cả ngà Lâm Minh cảm thấy mẹ có chút kỳ quái, nhưng anh cảm thấy mẹ cũng chẳng có lý do gì để lôi kéo anh lại, mặc dù bất an trong lòng, nhưng bị mẹ kéo lại nên cũng chỉ có thể ở bệnh viện với mẹ.

Hoàng Ánh câu giờ càng lúc càng lâu, Lâm Minh không thể kiềm chế được tâm trạng bồn chồn, bất an của mình, nhất quyết rời đi bất kể mẹ anh có giữ lại Không biết tại sao, anh hoảng hốt kinh khủng.

Anh chỉ muốn nhanh chóng quay lại gặp Lê Nhược Vũ và các con Anh phóng như bay về Phong Linh Đàm.

Mở khóa vân tay, lại chỉ thấy cả nhà trống rỗng, ngoại trừ tiếng khóc của bé Hòa Phong thì không còn gì nữa cả Mí mắt Lâm Minh giật mạnh, không thèm thay giày, xông thẳng vào phòng giữ trẻ.

Bé Hòa Phong cứ khóc không ngừng, cho dù vú em có dỗ thế nào cũng không chịu nín. Nhưng không có Lê Nhược Vũ trong phòng, thậm chí cả bé Hạ Ly cũng đã biến mất.

Lâm Minh hoảng loạn lao vào phòng bếp, phòng ngủ, lầu hai, lầu ba… mở tất cả các cánh cửa, nhưng không nhìn thấy Lê Nhược Vũ.

Cũng không biết rốt cuộc là cậu bé bị làm sao, vú em thật sự không thể dỗ được, chỉ có thể bạo gan đem Hòa Phong đưa đến cho Lâm Minh, để cha nó dỗ.

‘Sắc mặt Lâm Minh tái nhợt, ôm lấy cơ thể mềm mại của cậu bé, đứa nhỏ dường như đã tìm thấy cảm giác an toàn trong vòng tay của Lâm Minh, thực sự từ từ ngừng khóc.

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 686Lê Nhược Vũ nhắm mắt lại, cọ nhẹ vào trán và má cậu bé, bế Hạ Ly lên, xoay người rời đi. Cô không cho bản thân quay đầu nhìn lại, cũng tuyệt đối không cho phép bản thân mình lưu luyến điều chi.Bước chân Lê Nhược Vũ rất nhanh, gần như đã biến mất không còn tung tích.“Chờ đã Mợ chủ, mợ không mang theo điện thoại di động!” Khi vú em cầm điện thoại di động đuối theo, thì đã muộn, thang máy đang từ từ đi xuống.Không yên tâm để cậu chủ nhỏ ở nhà một mình, vú em không đuối theo ra ngoài, cầm điện thoại di động quay lại.Cậu chủ nhỏ vốn thường ngoan ngoãn bỗng dưng bật khóc.Vú em vội vàng bỏ điện thoại di động xuống, ôm cậu bé vào lòng dỗ dành.Khi Lê Nhược Vũ ra khỏi thang máy, lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ từ trong túi xách, bấm dấy số duy nhất được lưu trong đó.Đầu dây bên kia nhanh chóng nhậi cô chua chát cầu cứu: “Em ra ngoài r Thành, giúp em”Lâm Minh vội vã đến bệnh viện, anh cứ tưởng rằng đã có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, nhưng chỉ thấy Hoàng Ánh nói răng mình bị té gấy chân, kêu gào đau đớn.Chân của bà được bó bột, treo lên giá cao.Thấy bà không có gì nghiêm trọng, lúc này Lâm Minh mới thở phào nhẹ nhõm, anh cứ tưởng mẹ mình đã gặp chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng.Trong lòng Lâm Minh nhớ đến con trai, con cuộc gọi, anh Huy gái và vợ, ở bệnh viện một hồi thì không ở nổi nữa Nhưng Hoàng Ánh không buông tha cho anh, nói rắng bà và con trai dạo này lạnh nhạt đi nhiều, trong lòng bà rất buồn.Lâm Minh chỉ có thể ở lại, nghe mẹ không ngừng kể những câu chuyện vui về anh khi còn nhỏ.Có một số chuyện, nói vài tiếng là đủ rồi.Nhưng Hoàng Ánh càng nói càng hăng say, kéo Lâm Minh ở lại gần như cả ngà Lâm Minh cảm thấy mẹ có chút kỳ quái, nhưng anh cảm thấy mẹ cũng chẳng có lý do gì để lôi kéo anh lại, mặc dù bất an trong lòng, nhưng bị mẹ kéo lại nên cũng chỉ có thể ở bệnh viện với mẹ.Hoàng Ánh câu giờ càng lúc càng lâu, Lâm Minh không thể kiềm chế được tâm trạng bồn chồn, bất an của mình, nhất quyết rời đi bất kể mẹ anh có giữ lại Không biết tại sao, anh hoảng hốt kinh khủng.Anh chỉ muốn nhanh chóng quay lại gặp Lê Nhược Vũ và các con Anh phóng như bay về Phong Linh Đàm.Mở khóa vân tay, lại chỉ thấy cả nhà trống rỗng, ngoại trừ tiếng khóc của bé Hòa Phong thì không còn gì nữa cả Mí mắt Lâm Minh giật mạnh, không thèm thay giày, xông thẳng vào phòng giữ trẻ.Bé Hòa Phong cứ khóc không ngừng, cho dù vú em có dỗ thế nào cũng không chịu nín. Nhưng không có Lê Nhược Vũ trong phòng, thậm chí cả bé Hạ Ly cũng đã biến mất.Lâm Minh hoảng loạn lao vào phòng bếp, phòng ngủ, lầu hai, lầu ba… mở tất cả các cánh cửa, nhưng không nhìn thấy Lê Nhược Vũ.Cũng không biết rốt cuộc là cậu bé bị làm sao, vú em thật sự không thể dỗ được, chỉ có thể bạo gan đem Hòa Phong đưa đến cho Lâm Minh, để cha nó dỗ.‘Sắc mặt Lâm Minh tái nhợt, ôm lấy cơ thể mềm mại của cậu bé, đứa nhỏ dường như đã tìm thấy cảm giác an toàn trong vòng tay của Lâm Minh, thực sự từ từ ngừng khóc.

Chương 686