Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 740

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 740Cô đối điện thoại không biết bao nhiêu lần rồi, rõ ràng trong danh bạ của cô không có số của Lâm Minh nhưng dấy số của anh vẫn khắc sâu trong trí óe cô như một lời nguyễn.Mấy năm qua Lâm Minh có thay số hay không thì cô không biết nhưng thứ duy nhất cô.còn giữ lại là dãy số này.Trước đây Lâm Minh đã từng nói, anh cho cô một đặc quyền, đó là anh sẽ nhấc máy ngay khi cô vừa gọi đến.Cách xa ba năm, Lê Nhược Vũ không biết liệu anh có thật sự đổi số không?Cô chỉ đành được ăn cả ngã về không.Tút…tút.Tút…Âm thanh “tút” vừa vang lên lần thứ ba đã có người bắt máy.Lê Nhược Vũ nắm chặt tay, từng móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay, như vậy cô mới có thể cố gắng duy trì sự bình tĩnh. Cô hỏi anh: “Hạ Ly đâu?”“Nó đang ở chỗ anh” Lâm Minh không có ý giấu giếm, giọng nói anh bình tĩnh, lạnh nhạt, thậm chí còn có vẻ như đây là điều đương nhiên.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Quả nhiên là anh, quả nhiên là anh!Lê Nhược Vũ không khống chế được tâm trạng, điên cưồng gào lên với anh qua điện thoại: “Lâm Minh, anh đừng có quá đáng! Hạ Ly là con gái tôi, là con gái của tôi! Anh là cái thá gì mà dám đưa nó đi”Nhưng Lâm Minh lại cười khẩy một tiếng: “Hạ Ly cũng là con gái của anh, anh là cha của con b锓Tôi chưa bao giờ phủ nhận điều đó, tôi cũng.không bắt Hạ Ly không được nhận anh nhưng trước khi anh dẫn Hạ Ly đi anh có thể nói cho tôi biết một tiếng được không, có thể được sự đồng ý của tôi rồi mới dẫn con bé đi được không?”“Nếu anh dẫn Hạ Ly đi khiến em cảm thấy hoang mang sợ hãi, vậy trước đây em dẫn con bỏ đi em có từng nghĩ đến anh không?” Lâm Minh thờ ơ hỏi ngược lại cô.Cô á khẩu không trả lời được.“Anh đang ở Phong Linh Đàm, muốn gặp con cứ đến đây” Nói xong, anh không đợi cô trả lời mà cúp điện thoại ngay.Lê Nhược Vũ nắm điện thoại di động thật chặt, bỗng nhiên cô nhận ra Lâm Minh đang trả thù cô, trả thù chuyện trước đây cô dắn con đi không nói với anh một lời nào.Cô cất điện thoại di động đi, chỉnh trang lại quần áo: “Trần Hi Tuấn, Hạ Ly không sao cả, tôi muốn đến Phong Linh Đàm”Trần Hi Tuấn hơi nhíu mày: “Để em đưa chị đi”Lâm Minh là một con sói hoang, Lê Nhược Vũ hoàn toàn không phải đối thủ của anh.Nhưng cô lại lắc đầu từ chối: “Không được, Lâm Minh thấy cậu đi cùng tôi, tôi sẽ rất khó dần Hạ Ly về”“Vậy em đưa chị đi đến đó rồi đợi dưới “Cảm ơn cậu”Trần Hi Tuấn nói không cần cảm ơn nhưng trong lòng lại hơi chua chát.Lê Nhược Vũ lập tức chạy tới Phong Linh Đàm, hình như sau ba năm không quay lại nơi này tất cả mọi thứ từ cây cỏ đến cách bài trí chưa từng thay đổi.

Chương 740

Cô đối điện thoại không biết bao nhiêu lần rồi, rõ ràng trong danh bạ của cô không có số của Lâm Minh nhưng dấy số của anh vẫn khắc sâu trong trí óe cô như một lời nguyễn.

Mấy năm qua Lâm Minh có thay số hay không thì cô không biết nhưng thứ duy nhất cô.

còn giữ lại là dãy số này.

Trước đây Lâm Minh đã từng nói, anh cho cô một đặc quyền, đó là anh sẽ nhấc máy ngay khi cô vừa gọi đến.

Cách xa ba năm, Lê Nhược Vũ không biết liệu anh có thật sự đổi số không?

Cô chỉ đành được ăn cả ngã về không.

Tút…tút.

Tút…

Âm thanh “tút” vừa vang lên lần thứ ba đã có người bắt máy.

Lê Nhược Vũ nắm chặt tay, từng móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay, như vậy cô mới có thể cố gắng duy trì sự bình tĩnh. Cô hỏi anh: “Hạ Ly đâu?”

“Nó đang ở chỗ anh” Lâm Minh không có ý giấu giếm, giọng nói anh bình tĩnh, lạnh nhạt, thậm chí còn có vẻ như đây là điều đương nhiên.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Quả nhiên là anh, quả nhiên là anh!

Lê Nhược Vũ không khống chế được tâm trạng, điên cưồng gào lên với anh qua điện thoại: “Lâm Minh, anh đừng có quá đáng! Hạ Ly là con gái tôi, là con gái của tôi! Anh là cái thá gì mà dám đưa nó đi”

Nhưng Lâm Minh lại cười khẩy một tiếng: “Hạ Ly cũng là con gái của anh, anh là cha của con bé”

“Tôi chưa bao giờ phủ nhận điều đó, tôi cũng.

không bắt Hạ Ly không được nhận anh nhưng trước khi anh dẫn Hạ Ly đi anh có thể nói cho tôi biết một tiếng được không, có thể được sự đồng ý của tôi rồi mới dẫn con bé đi được không?”

“Nếu anh dẫn Hạ Ly đi khiến em cảm thấy hoang mang sợ hãi, vậy trước đây em dẫn con bỏ đi em có từng nghĩ đến anh không?” Lâm Minh thờ ơ hỏi ngược lại cô.

Cô á khẩu không trả lời được.

“Anh đang ở Phong Linh Đàm, muốn gặp con cứ đến đây” Nói xong, anh không đợi cô trả lời mà cúp điện thoại ngay.

Lê Nhược Vũ nắm điện thoại di động thật chặt, bỗng nhiên cô nhận ra Lâm Minh đang trả thù cô, trả thù chuyện trước đây cô dắn con đi không nói với anh một lời nào.

Cô cất điện thoại di động đi, chỉnh trang lại quần áo: “Trần Hi Tuấn, Hạ Ly không sao cả, tôi muốn đến Phong Linh Đàm”

Trần Hi Tuấn hơi nhíu mày: “Để em đưa chị đi”

Lâm Minh là một con sói hoang, Lê Nhược Vũ hoàn toàn không phải đối thủ của anh.

Nhưng cô lại lắc đầu từ chối: “Không được, Lâm Minh thấy cậu đi cùng tôi, tôi sẽ rất khó dần Hạ Ly về”

“Vậy em đưa chị đi đến đó rồi đợi dưới “Cảm ơn cậu”

Trần Hi Tuấn nói không cần cảm ơn nhưng trong lòng lại hơi chua chát.

Lê Nhược Vũ lập tức chạy tới Phong Linh Đàm, hình như sau ba năm không quay lại nơi này tất cả mọi thứ từ cây cỏ đến cách bài trí chưa từng thay đổi.

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 740Cô đối điện thoại không biết bao nhiêu lần rồi, rõ ràng trong danh bạ của cô không có số của Lâm Minh nhưng dấy số của anh vẫn khắc sâu trong trí óe cô như một lời nguyễn.Mấy năm qua Lâm Minh có thay số hay không thì cô không biết nhưng thứ duy nhất cô.còn giữ lại là dãy số này.Trước đây Lâm Minh đã từng nói, anh cho cô một đặc quyền, đó là anh sẽ nhấc máy ngay khi cô vừa gọi đến.Cách xa ba năm, Lê Nhược Vũ không biết liệu anh có thật sự đổi số không?Cô chỉ đành được ăn cả ngã về không.Tút…tút.Tút…Âm thanh “tút” vừa vang lên lần thứ ba đã có người bắt máy.Lê Nhược Vũ nắm chặt tay, từng móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay, như vậy cô mới có thể cố gắng duy trì sự bình tĩnh. Cô hỏi anh: “Hạ Ly đâu?”“Nó đang ở chỗ anh” Lâm Minh không có ý giấu giếm, giọng nói anh bình tĩnh, lạnh nhạt, thậm chí còn có vẻ như đây là điều đương nhiên.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Quả nhiên là anh, quả nhiên là anh!Lê Nhược Vũ không khống chế được tâm trạng, điên cưồng gào lên với anh qua điện thoại: “Lâm Minh, anh đừng có quá đáng! Hạ Ly là con gái tôi, là con gái của tôi! Anh là cái thá gì mà dám đưa nó đi”Nhưng Lâm Minh lại cười khẩy một tiếng: “Hạ Ly cũng là con gái của anh, anh là cha của con b锓Tôi chưa bao giờ phủ nhận điều đó, tôi cũng.không bắt Hạ Ly không được nhận anh nhưng trước khi anh dẫn Hạ Ly đi anh có thể nói cho tôi biết một tiếng được không, có thể được sự đồng ý của tôi rồi mới dẫn con bé đi được không?”“Nếu anh dẫn Hạ Ly đi khiến em cảm thấy hoang mang sợ hãi, vậy trước đây em dẫn con bỏ đi em có từng nghĩ đến anh không?” Lâm Minh thờ ơ hỏi ngược lại cô.Cô á khẩu không trả lời được.“Anh đang ở Phong Linh Đàm, muốn gặp con cứ đến đây” Nói xong, anh không đợi cô trả lời mà cúp điện thoại ngay.Lê Nhược Vũ nắm điện thoại di động thật chặt, bỗng nhiên cô nhận ra Lâm Minh đang trả thù cô, trả thù chuyện trước đây cô dắn con đi không nói với anh một lời nào.Cô cất điện thoại di động đi, chỉnh trang lại quần áo: “Trần Hi Tuấn, Hạ Ly không sao cả, tôi muốn đến Phong Linh Đàm”Trần Hi Tuấn hơi nhíu mày: “Để em đưa chị đi”Lâm Minh là một con sói hoang, Lê Nhược Vũ hoàn toàn không phải đối thủ của anh.Nhưng cô lại lắc đầu từ chối: “Không được, Lâm Minh thấy cậu đi cùng tôi, tôi sẽ rất khó dần Hạ Ly về”“Vậy em đưa chị đi đến đó rồi đợi dưới “Cảm ơn cậu”Trần Hi Tuấn nói không cần cảm ơn nhưng trong lòng lại hơi chua chát.Lê Nhược Vũ lập tức chạy tới Phong Linh Đàm, hình như sau ba năm không quay lại nơi này tất cả mọi thứ từ cây cỏ đến cách bài trí chưa từng thay đổi.

Chương 740