Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 744

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 744Ba năm qua, cô đưa Hạ Ly rời đi nên ít nhiều cũng có chút áy ná Thế nhưng bây giờ phát hiện sự áy náy của cô vốn không cần thiết.Đứa bé Chí Linh kia trông có vẻ nhỏ hơn Hòa Phong nửa tuổi Dựa theo tuổi tác mà tính thì mình mang thai không bao lâu, mẹ của đứa bé này cũng đã mang thai.Anh ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, nếu không thì làm sao có đứa bé này chứ?Lê Nhược Vũ ngồi xổm người xuống, sờ đầu hai cậu bé: “Đừng kêu loạn, hai đứa đều có mẹ của mình mà. Hẹn gặp lại nhé, các bạn nhỏ!”Cô rút vạt áo ra khỏi bàn tay hai đứa bé, ôm lấy Hạ Ly rồi nhanh chân bước ra ngoài. Thế nhưng lại bị Lâm Minh chặn ở cửa, ngăn cản đường đi của cô lại: “Ôm Hạ Ly đi đâu?”“Trở về nhà của chúng tôi”“Ở đây chính là nhà của hai người”Cô khẽ cười, đẩy cánh tay anh ra: “Anh xem, không có Hòa Phong thì anh vẫn còn có thể có rất nhiều đứa bé khác mà, anh cũng không cần tôi và Hạ Ly”‘Vốn dĩ cô không hề sanh hai đứa bé trai kia, những đứa trẻ đó gọi anh là cha thì không sai nhưng cũng đừng gọi cô là mẹ.Anh híp mắt: “Hòa Phong mà em cũng không cần sao?”Cô dừng một chút: “Là tôi có lỗi với Hòa Phong”Nhưng Hòa Phong không phải là con cô, cứ coi như cô ích kỷ cũng được, cô bất chấp nhiều như vậy cũng chỉ có thế một lòng trông nom Hạ ty.Lê Nhược Vũ ôm lấy Hạ Ly, né khỏi người anh rồi bước ra ngoài.Ánh mắt Lâm Minh hiện lên chút sắc bén.Lê Nhược Vũ vừa mới đi tới cầu thang, còn chưa kịp bước xuống thì bỗng nhiên trong ngực nhẹ hãng đi, Hạ Ly đã bị Lâm Minh ôm lấy.Anh đặt con vào phòng, nhanh chóng đóng cửa lại.Lê Nhược Vũ muốn ôm con đi cũng đã muộn, bàn tay vừa đặt trên chốt cửa, còn chưa kịp mở ra đã bị anh kéo vào trong ngực.“Em không cần gì cả, chỉ một lòng muốn đưa Hạ Ly đi để ở bên cạnh Trần Hi Tuấn phải không?”Giọng nói anh trầm thấp đến đáng sợ: “Tối hôm qua, các người ở chung một căn phòng nhỉ?”Bàn tay anh dày rộng có lực kiềm chế cổ tay cô giống như gông xiềng vậy, ép buộc cô không thể không bước theo sau anh.“Lâm Minh, anh buông tôi ra đi, tôi ở bên cạnh ai cũng không liên quan gì tới anh cả”Buông cô ra?Hừ, cô nghĩ hay thật đấy.Cô xem thường anh như vậy sao? Đối với cô mà nói, tình cảm giữa bọn họ không hề đáng giá một chút nào sao?Cô là mẹ của con anh, là vợ của anh, anh sẽ không buông tay cô ra đâu, cả đời này cũng sẽ không.Cơ thể cô bị người đàn ông ràng buộc, cho dù có phản kháng cũng vô lực, cưỡng ép phải trở về phòng ngủ chính.Ánh mắt anh tối sầm vô cùng đáng sợ, con ngươi đen nhanh cất chứa nhiều ánh sáng âm u Lê Cảnh Ý đã ý thức được điều gì đó, cô dùng sức cắn mu bàn tay đang bị thương của anh, hy vọng anh có thể buông mình ra, thế nhưng vẫn không thoát khỏi số phận bị ném lên trên giường, Dường như anh không hề cảm thấy đau, mu bàn tay bị cô cắn chảy máu, thậm chí ngay cả chân mày anh cũng không nhấc lên một chút nào.

Chương 744

Ba năm qua, cô đưa Hạ Ly rời đi nên ít nhiều cũng có chút áy ná Thế nhưng bây giờ phát hiện sự áy náy của cô vốn không cần thiết.

Đứa bé Chí Linh kia trông có vẻ nhỏ hơn Hòa Phong nửa tuổi Dựa theo tuổi tác mà tính thì mình mang thai không bao lâu, mẹ của đứa bé này cũng đã mang thai.

Anh ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, nếu không thì làm sao có đứa bé này chứ?

Lê Nhược Vũ ngồi xổm người xuống, sờ đầu hai cậu bé: “Đừng kêu loạn, hai đứa đều có mẹ của mình mà. Hẹn gặp lại nhé, các bạn nhỏ!”

Cô rút vạt áo ra khỏi bàn tay hai đứa bé, ôm lấy Hạ Ly rồi nhanh chân bước ra ngoài. Thế nhưng lại bị Lâm Minh chặn ở cửa, ngăn cản đường đi của cô lại: “Ôm Hạ Ly đi đâu?”

“Trở về nhà của chúng tôi”

“Ở đây chính là nhà của hai người”

Cô khẽ cười, đẩy cánh tay anh ra: “Anh xem, không có Hòa Phong thì anh vẫn còn có thể có rất nhiều đứa bé khác mà, anh cũng không cần tôi và Hạ Ly”

‘Vốn dĩ cô không hề sanh hai đứa bé trai kia, những đứa trẻ đó gọi anh là cha thì không sai nhưng cũng đừng gọi cô là mẹ.

Anh híp mắt: “Hòa Phong mà em cũng không cần sao?”

Cô dừng một chút: “Là tôi có lỗi với Hòa Phong”

Nhưng Hòa Phong không phải là con cô, cứ coi như cô ích kỷ cũng được, cô bất chấp nhiều như vậy cũng chỉ có thế một lòng trông nom Hạ ty.

Lê Nhược Vũ ôm lấy Hạ Ly, né khỏi người anh rồi bước ra ngoài.

Ánh mắt Lâm Minh hiện lên chút sắc bén.

Lê Nhược Vũ vừa mới đi tới cầu thang, còn chưa kịp bước xuống thì bỗng nhiên trong ngực nhẹ hãng đi, Hạ Ly đã bị Lâm Minh ôm lấy.

Anh đặt con vào phòng, nhanh chóng đóng cửa lại.

Lê Nhược Vũ muốn ôm con đi cũng đã muộn, bàn tay vừa đặt trên chốt cửa, còn chưa kịp mở ra đã bị anh kéo vào trong ngực.

“Em không cần gì cả, chỉ một lòng muốn đưa Hạ Ly đi để ở bên cạnh Trần Hi Tuấn phải không?”

Giọng nói anh trầm thấp đến đáng sợ: “Tối hôm qua, các người ở chung một căn phòng nhỉ?”

Bàn tay anh dày rộng có lực kiềm chế cổ tay cô giống như gông xiềng vậy, ép buộc cô không thể không bước theo sau anh.

“Lâm Minh, anh buông tôi ra đi, tôi ở bên cạnh ai cũng không liên quan gì tới anh cả”

Buông cô ra?

Hừ, cô nghĩ hay thật đấy.

Cô xem thường anh như vậy sao? Đối với cô mà nói, tình cảm giữa bọn họ không hề đáng giá một chút nào sao?

Cô là mẹ của con anh, là vợ của anh, anh sẽ không buông tay cô ra đâu, cả đời này cũng sẽ không.

Cơ thể cô bị người đàn ông ràng buộc, cho dù có phản kháng cũng vô lực, cưỡng ép phải trở về phòng ngủ chính.

Ánh mắt anh tối sầm vô cùng đáng sợ, con ngươi đen nhanh cất chứa nhiều ánh sáng âm u Lê Cảnh Ý đã ý thức được điều gì đó, cô dùng sức cắn mu bàn tay đang bị thương của anh, hy vọng anh có thể buông mình ra, thế nhưng vẫn không thoát khỏi số phận bị ném lên trên giường, Dường như anh không hề cảm thấy đau, mu bàn tay bị cô cắn chảy máu, thậm chí ngay cả chân mày anh cũng không nhấc lên một chút nào.

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 744Ba năm qua, cô đưa Hạ Ly rời đi nên ít nhiều cũng có chút áy ná Thế nhưng bây giờ phát hiện sự áy náy của cô vốn không cần thiết.Đứa bé Chí Linh kia trông có vẻ nhỏ hơn Hòa Phong nửa tuổi Dựa theo tuổi tác mà tính thì mình mang thai không bao lâu, mẹ của đứa bé này cũng đã mang thai.Anh ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, nếu không thì làm sao có đứa bé này chứ?Lê Nhược Vũ ngồi xổm người xuống, sờ đầu hai cậu bé: “Đừng kêu loạn, hai đứa đều có mẹ của mình mà. Hẹn gặp lại nhé, các bạn nhỏ!”Cô rút vạt áo ra khỏi bàn tay hai đứa bé, ôm lấy Hạ Ly rồi nhanh chân bước ra ngoài. Thế nhưng lại bị Lâm Minh chặn ở cửa, ngăn cản đường đi của cô lại: “Ôm Hạ Ly đi đâu?”“Trở về nhà của chúng tôi”“Ở đây chính là nhà của hai người”Cô khẽ cười, đẩy cánh tay anh ra: “Anh xem, không có Hòa Phong thì anh vẫn còn có thể có rất nhiều đứa bé khác mà, anh cũng không cần tôi và Hạ Ly”‘Vốn dĩ cô không hề sanh hai đứa bé trai kia, những đứa trẻ đó gọi anh là cha thì không sai nhưng cũng đừng gọi cô là mẹ.Anh híp mắt: “Hòa Phong mà em cũng không cần sao?”Cô dừng một chút: “Là tôi có lỗi với Hòa Phong”Nhưng Hòa Phong không phải là con cô, cứ coi như cô ích kỷ cũng được, cô bất chấp nhiều như vậy cũng chỉ có thế một lòng trông nom Hạ ty.Lê Nhược Vũ ôm lấy Hạ Ly, né khỏi người anh rồi bước ra ngoài.Ánh mắt Lâm Minh hiện lên chút sắc bén.Lê Nhược Vũ vừa mới đi tới cầu thang, còn chưa kịp bước xuống thì bỗng nhiên trong ngực nhẹ hãng đi, Hạ Ly đã bị Lâm Minh ôm lấy.Anh đặt con vào phòng, nhanh chóng đóng cửa lại.Lê Nhược Vũ muốn ôm con đi cũng đã muộn, bàn tay vừa đặt trên chốt cửa, còn chưa kịp mở ra đã bị anh kéo vào trong ngực.“Em không cần gì cả, chỉ một lòng muốn đưa Hạ Ly đi để ở bên cạnh Trần Hi Tuấn phải không?”Giọng nói anh trầm thấp đến đáng sợ: “Tối hôm qua, các người ở chung một căn phòng nhỉ?”Bàn tay anh dày rộng có lực kiềm chế cổ tay cô giống như gông xiềng vậy, ép buộc cô không thể không bước theo sau anh.“Lâm Minh, anh buông tôi ra đi, tôi ở bên cạnh ai cũng không liên quan gì tới anh cả”Buông cô ra?Hừ, cô nghĩ hay thật đấy.Cô xem thường anh như vậy sao? Đối với cô mà nói, tình cảm giữa bọn họ không hề đáng giá một chút nào sao?Cô là mẹ của con anh, là vợ của anh, anh sẽ không buông tay cô ra đâu, cả đời này cũng sẽ không.Cơ thể cô bị người đàn ông ràng buộc, cho dù có phản kháng cũng vô lực, cưỡng ép phải trở về phòng ngủ chính.Ánh mắt anh tối sầm vô cùng đáng sợ, con ngươi đen nhanh cất chứa nhiều ánh sáng âm u Lê Cảnh Ý đã ý thức được điều gì đó, cô dùng sức cắn mu bàn tay đang bị thương của anh, hy vọng anh có thể buông mình ra, thế nhưng vẫn không thoát khỏi số phận bị ném lên trên giường, Dường như anh không hề cảm thấy đau, mu bàn tay bị cô cắn chảy máu, thậm chí ngay cả chân mày anh cũng không nhấc lên một chút nào.

Chương 744