Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 749
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 749Cô trợn to hai mắt, thế nhưng anh lại chậm rãi buông tay ra, dáng vẻ như muốn cho cô quyền lựa chọn: “Là đi hay ở, tùy em lựa chọn. Em không thích thì anh cũng không ép buộc em”Người đàn ông vén chăn xuống giường, để lại một bóng lưng lạnh lẽo.Nhìn vào những vết hôn dày đặc trên cơ thể, ánh mắt Lê Nhược Vũ vô cùng trong suốt: “Tôi sẽ không ở lại đâu, nếu như anh không đồng ý thì sẽ tìm cách khác đưa Hạ Ly đi. Chúng ta đã ly hôn rồi, Hạ Ly là do tôi nuôi lớn, cho dù chuyện này mang ra tòa thì cũng chưa chắc ai thẳng ai thua đâu”“Em muốn đấu với anh ở thành phố Hà Nội này sao” Anh híp mắt: “Tự tin của em lấy ở đâu ra vậy”“Tôi còn có Trần Hi Tuấn, tôi có tiền, vì thế nhất định sẽ có cách.” Cô siết chặt tấm chăn, vẻ mặt vô cùng trấn định.Lâm Minh tức giận đến mức bật cười, anh nằm lấy cổ tay cô, lôi cô từ trong chăn ra. Chiếc chăn tơ tằm mềm mại trượt xuống người cô, những vết hôn tươi đẹp lộ ra trong không khí, Anh cắn răng nghiến lợi nói: “Em tin tưởng cái tên nhóc thối Trần Tuấn Hi kia như vậy sao? Em thích cậu ta như vậy sao?”“Không phải Trần Hi Tuấn, mà là bởi vì anh”Lê Nhược Vũ vô lực lắc đầu, giọng nói vẫn kiên định như cũ: “Cho dù là ba năm trước hay thời điểm hiện tại, anh chưa bao giờ cho tôi sự tôn nghiêm chân chính. Nếu không thì sao anh lại lừa tôi hết tất cả mọi chuyện, xem tôi như đồ chơi mà nuôi dưỡng chứ? Trần Hi Tuấn đối xử với tôi như thế nào, còn anh đối xử với tôi như thế nào? Lâm Minh, anh đã quên mất một chuyện, tình yêu chân chính không phải là chiếm làm của riêng mà phải là cùng nhau trưởng thành”“Đạo lý này là Trần Hi Tuấn nói cho tôi biết!Tôi rất mệt mỏi, tôi chỉ muốn một cuộc sống bình ĩnh và ấm áp mà thôi, không muốn dùng tình yêu để khiến bản thân chịu tổn thương nữa”Ánh mắt cô vô cũng bình tĩnh, thế nhưng hốc mắt lại có chút đau xót: “Tại sao anh không thể bỏ qua cho tôi chứ? Lâm Minh, tôi chỉ cần Hạ Ly mà thôi, anh có Hòa Phong, có Chí Linh, có Lâm Niệm Sơ nữa… Anh đừng mãi dây dưa với tôi như thế”Dáng vẻ mềm yếu của cô khiến lòng anh xúc động, thái độ Lâm Minh không khỏi mềm mỏng xuống: “Lâm Niệm Sơ không phải con trai anh”“Thăng bé không phải con anh! Ban đầu anh luôn che chở cho thẳng bé, không đuổi cùng giết tận, thậm chí cũng không nói chân tướng cho em biết không phải là bởi vì thẳng bé là con trai anh”Lâm Minh nửa quỳ trước mặt cô, đối mắt với cô, giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng vang lên “Niệm Sơ là em trai của anh, cha anh dùng danh nghĩa của anh để nhận nuôi đứa bé này… Bọn họ đã lớn tuổi rồi, anh cho rằng nhận đứa bé này thì không sao, nhưng lại không ngờ sau đó sẽ phát sinh nhiều chuyện như vậy”Sống lưng cô cứng đờ lại, thật lâu cũng không nói lời nào.Mãi đến khi anh ngồi xuống mép giường, cúi đầu muốn hôn cô thì cô mới lấy lại tính thần.Cô quay mặt sang chỗ khác, đưa tay cản trở đôi môi anh Không hề có kích động và lúng túng như trong tưởng tượng, cô chỉ hơi run sợ trong chốc lát, sau đó đã khôi phục lại bình tĩnh rồi nhàn nhạt hỏi ngược lại một câu: “Vậy sao?”Khi Lâm Minh nói những lời này, cô không hề cảm thấy bản thân mình sai. Bởi vì cô cũng là người, chuyện này đã chạm đến suy nghĩ mấu chốt trong lòng cô rồi, cô có thể xử lý theo cảm tính nhưng cô càng muốn mình lý trí hơn.Ban đầu xảy ra nhiều chuyện như vậy, không thể nào vì hai ba câu giải thích ngắn gọn mà xóa bỏ hết tất cả mọi chuyện được.Nếu như Lâm Niệm Sơ là con của mẹ Hoàng Ánh, vậy tác dụng của cô chỉ là một tấm bia đỡ đạn mà thôi.Cô có thể tùy ý bị đẩy ra ngoài làm bia đỡ đạn cho người khác.
Chương 749
Cô trợn to hai mắt, thế nhưng anh lại chậm rãi buông tay ra, dáng vẻ như muốn cho cô quyền lựa chọn: “Là đi hay ở, tùy em lựa chọn. Em không thích thì anh cũng không ép buộc em”
Người đàn ông vén chăn xuống giường, để lại một bóng lưng lạnh lẽo.
Nhìn vào những vết hôn dày đặc trên cơ thể, ánh mắt Lê Nhược Vũ vô cùng trong suốt: “Tôi sẽ không ở lại đâu, nếu như anh không đồng ý thì sẽ tìm cách khác đưa Hạ Ly đi. Chúng ta đã ly hôn rồi, Hạ Ly là do tôi nuôi lớn, cho dù chuyện này mang ra tòa thì cũng chưa chắc ai thẳng ai thua đâu”
“Em muốn đấu với anh ở thành phố Hà Nội này sao” Anh híp mắt: “Tự tin của em lấy ở đâu ra vậy”
“Tôi còn có Trần Hi Tuấn, tôi có tiền, vì thế nhất định sẽ có cách.” Cô siết chặt tấm chăn, vẻ mặt vô cùng trấn định.
Lâm Minh tức giận đến mức bật cười, anh nằm lấy cổ tay cô, lôi cô từ trong chăn ra. Chiếc chăn tơ tằm mềm mại trượt xuống người cô, những vết hôn tươi đẹp lộ ra trong không khí, Anh cắn răng nghiến lợi nói: “Em tin tưởng cái tên nhóc thối Trần Tuấn Hi kia như vậy sao? Em thích cậu ta như vậy sao?”
“Không phải Trần Hi Tuấn, mà là bởi vì anh”
Lê Nhược Vũ vô lực lắc đầu, giọng nói vẫn kiên định như cũ: “Cho dù là ba năm trước hay thời điểm hiện tại, anh chưa bao giờ cho tôi sự tôn nghiêm chân chính. Nếu không thì sao anh lại lừa tôi hết tất cả mọi chuyện, xem tôi như đồ chơi mà nuôi dưỡng chứ? Trần Hi Tuấn đối xử với tôi như thế nào, còn anh đối xử với tôi như thế nào? Lâm Minh, anh đã quên mất một chuyện, tình yêu chân chính không phải là chiếm làm của riêng mà phải là cùng nhau trưởng thành”
“Đạo lý này là Trần Hi Tuấn nói cho tôi biết!
Tôi rất mệt mỏi, tôi chỉ muốn một cuộc sống bình ĩnh và ấm áp mà thôi, không muốn dùng tình yêu để khiến bản thân chịu tổn thương nữa”
Ánh mắt cô vô cũng bình tĩnh, thế nhưng hốc mắt lại có chút đau xót: “Tại sao anh không thể bỏ qua cho tôi chứ? Lâm Minh, tôi chỉ cần Hạ Ly mà thôi, anh có Hòa Phong, có Chí Linh, có Lâm Niệm Sơ nữa… Anh đừng mãi dây dưa với tôi như thế”
Dáng vẻ mềm yếu của cô khiến lòng anh xúc động, thái độ Lâm Minh không khỏi mềm mỏng xuống: “Lâm Niệm Sơ không phải con trai anh”
“Thăng bé không phải con anh! Ban đầu anh luôn che chở cho thẳng bé, không đuổi cùng giết tận, thậm chí cũng không nói chân tướng cho em biết không phải là bởi vì thẳng bé là con trai anh”
Lâm Minh nửa quỳ trước mặt cô, đối mắt với cô, giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng vang lên “Niệm Sơ là em trai của anh, cha anh dùng danh nghĩa của anh để nhận nuôi đứa bé này… Bọn họ đã lớn tuổi rồi, anh cho rằng nhận đứa bé này thì không sao, nhưng lại không ngờ sau đó sẽ phát sinh nhiều chuyện như vậy”
Sống lưng cô cứng đờ lại, thật lâu cũng không nói lời nào.
Mãi đến khi anh ngồi xuống mép giường, cúi đầu muốn hôn cô thì cô mới lấy lại tính thần.
Cô quay mặt sang chỗ khác, đưa tay cản trở đôi môi anh Không hề có kích động và lúng túng như trong tưởng tượng, cô chỉ hơi run sợ trong chốc lát, sau đó đã khôi phục lại bình tĩnh rồi nhàn nhạt hỏi ngược lại một câu: “Vậy sao?”
Khi Lâm Minh nói những lời này, cô không hề cảm thấy bản thân mình sai. Bởi vì cô cũng là người, chuyện này đã chạm đến suy nghĩ mấu chốt trong lòng cô rồi, cô có thể xử lý theo cảm tính nhưng cô càng muốn mình lý trí hơn.
Ban đầu xảy ra nhiều chuyện như vậy, không thể nào vì hai ba câu giải thích ngắn gọn mà xóa bỏ hết tất cả mọi chuyện được.
Nếu như Lâm Niệm Sơ là con của mẹ Hoàng Ánh, vậy tác dụng của cô chỉ là một tấm bia đỡ đạn mà thôi.
Cô có thể tùy ý bị đẩy ra ngoài làm bia đỡ đạn cho người khác.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 749Cô trợn to hai mắt, thế nhưng anh lại chậm rãi buông tay ra, dáng vẻ như muốn cho cô quyền lựa chọn: “Là đi hay ở, tùy em lựa chọn. Em không thích thì anh cũng không ép buộc em”Người đàn ông vén chăn xuống giường, để lại một bóng lưng lạnh lẽo.Nhìn vào những vết hôn dày đặc trên cơ thể, ánh mắt Lê Nhược Vũ vô cùng trong suốt: “Tôi sẽ không ở lại đâu, nếu như anh không đồng ý thì sẽ tìm cách khác đưa Hạ Ly đi. Chúng ta đã ly hôn rồi, Hạ Ly là do tôi nuôi lớn, cho dù chuyện này mang ra tòa thì cũng chưa chắc ai thẳng ai thua đâu”“Em muốn đấu với anh ở thành phố Hà Nội này sao” Anh híp mắt: “Tự tin của em lấy ở đâu ra vậy”“Tôi còn có Trần Hi Tuấn, tôi có tiền, vì thế nhất định sẽ có cách.” Cô siết chặt tấm chăn, vẻ mặt vô cùng trấn định.Lâm Minh tức giận đến mức bật cười, anh nằm lấy cổ tay cô, lôi cô từ trong chăn ra. Chiếc chăn tơ tằm mềm mại trượt xuống người cô, những vết hôn tươi đẹp lộ ra trong không khí, Anh cắn răng nghiến lợi nói: “Em tin tưởng cái tên nhóc thối Trần Tuấn Hi kia như vậy sao? Em thích cậu ta như vậy sao?”“Không phải Trần Hi Tuấn, mà là bởi vì anh”Lê Nhược Vũ vô lực lắc đầu, giọng nói vẫn kiên định như cũ: “Cho dù là ba năm trước hay thời điểm hiện tại, anh chưa bao giờ cho tôi sự tôn nghiêm chân chính. Nếu không thì sao anh lại lừa tôi hết tất cả mọi chuyện, xem tôi như đồ chơi mà nuôi dưỡng chứ? Trần Hi Tuấn đối xử với tôi như thế nào, còn anh đối xử với tôi như thế nào? Lâm Minh, anh đã quên mất một chuyện, tình yêu chân chính không phải là chiếm làm của riêng mà phải là cùng nhau trưởng thành”“Đạo lý này là Trần Hi Tuấn nói cho tôi biết!Tôi rất mệt mỏi, tôi chỉ muốn một cuộc sống bình ĩnh và ấm áp mà thôi, không muốn dùng tình yêu để khiến bản thân chịu tổn thương nữa”Ánh mắt cô vô cũng bình tĩnh, thế nhưng hốc mắt lại có chút đau xót: “Tại sao anh không thể bỏ qua cho tôi chứ? Lâm Minh, tôi chỉ cần Hạ Ly mà thôi, anh có Hòa Phong, có Chí Linh, có Lâm Niệm Sơ nữa… Anh đừng mãi dây dưa với tôi như thế”Dáng vẻ mềm yếu của cô khiến lòng anh xúc động, thái độ Lâm Minh không khỏi mềm mỏng xuống: “Lâm Niệm Sơ không phải con trai anh”“Thăng bé không phải con anh! Ban đầu anh luôn che chở cho thẳng bé, không đuổi cùng giết tận, thậm chí cũng không nói chân tướng cho em biết không phải là bởi vì thẳng bé là con trai anh”Lâm Minh nửa quỳ trước mặt cô, đối mắt với cô, giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng vang lên “Niệm Sơ là em trai của anh, cha anh dùng danh nghĩa của anh để nhận nuôi đứa bé này… Bọn họ đã lớn tuổi rồi, anh cho rằng nhận đứa bé này thì không sao, nhưng lại không ngờ sau đó sẽ phát sinh nhiều chuyện như vậy”Sống lưng cô cứng đờ lại, thật lâu cũng không nói lời nào.Mãi đến khi anh ngồi xuống mép giường, cúi đầu muốn hôn cô thì cô mới lấy lại tính thần.Cô quay mặt sang chỗ khác, đưa tay cản trở đôi môi anh Không hề có kích động và lúng túng như trong tưởng tượng, cô chỉ hơi run sợ trong chốc lát, sau đó đã khôi phục lại bình tĩnh rồi nhàn nhạt hỏi ngược lại một câu: “Vậy sao?”Khi Lâm Minh nói những lời này, cô không hề cảm thấy bản thân mình sai. Bởi vì cô cũng là người, chuyện này đã chạm đến suy nghĩ mấu chốt trong lòng cô rồi, cô có thể xử lý theo cảm tính nhưng cô càng muốn mình lý trí hơn.Ban đầu xảy ra nhiều chuyện như vậy, không thể nào vì hai ba câu giải thích ngắn gọn mà xóa bỏ hết tất cả mọi chuyện được.Nếu như Lâm Niệm Sơ là con của mẹ Hoàng Ánh, vậy tác dụng của cô chỉ là một tấm bia đỡ đạn mà thôi.Cô có thể tùy ý bị đẩy ra ngoài làm bia đỡ đạn cho người khác.