Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 770

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 770Lê Nhược Vũ kinh ngạc quay đầu lại, vẻ vui mừng trong mắt khiến Lâm Minh đau lòng.Làm sao Lê Nhược Vũ có thể biểu hiện như vậy với người đàn ông khác?“Anh đã nhìn thấy người, bây giờ có thể đi được chưa?” Lâm Minh bước nhanh chặn trước giường Lê Nhược Vũ.“Lâm Minh!”“Câm miệng!” Anh vốn tưởng rằng mình có.thể nhịn để cho Lê Nhược Vũ cùng Hà Duy Hùng gặp mặt, nhưng hiện tại xem ra thật sự đánh giá quá cao sức chịu đựng của mình.Hà Duy Hùng mỉm cười, Lâm Minh để anh ta gặp mặt Lê Nhược Vũ đã là điều vô cùng khó khăn rồi, anh ta chỉ mong Lê Nhược Vũ được hạnh phúc, chưa kể họ đã có con rồi, anh ta không thế làm phiền Lê Nhược Vũ, nhưng nếu Lâm Minh nói Lâm Minh đối với cô ấy không tốt, vậy thì chuyện sẽ khác.“Nhược Vũ, chăm sóc bản thân thật tốt, ngày khác gặp lại, còn ..” Hà Duy Hùng nhìn Lâm Minh, đối diện tâm mắt của anh, nói: “Số điện thoại của anh vẫn giống như ba năm trước”Nếu em không muốn ở bên cạnh Lâm Minh, anh vẫn có thể giúp em đi nước ngoài Đây là ý của Hà Duy Hùng.“ĐiI” Sự kiên nhãn của Lâm Minh đã đến cực hạn.Trái tim Lê Nhược Vũ đột nhiên ấm lên, giống như người ở đảo băng đột nhiên gặp phải một ngọn lửa.Ngọn lửa không lớn nhưng có thể cháy ngoan cường vì cô.Hà Duy Hùng mở cửa và đi ra khỏi phòng bệnh mà không nhìn lại.“Được!” Lê Nhược Vũ nói nhỏ, lần đầu tiên trong những ngày này nở một nụ cười chân thành. Trong mắt Lâm Minh đẹp đến chói mắt.“Lê Nhược Vũ!” Lâm Minh chịu không nổi, đấm vào tường, cô thật tàn nhãn!Cú va chạm đã đánh thức Lý Cảnh Kinh, cô nhìn anh lạnh lùng nói: “Hãy trả lại Hạ Ly cho tôi, tôi sẽ rời khỏi tầm mắt của anh”“Em năm mơ!” Lâm Minh càng tức giận, xoay người bước ra khỏi phòng bệnh, đóng sâm cửa lại một tiếng.Trần Hi Tuấn tìm không thấy Lê Nhược Vũ và Hạ Ly, cũng không gọi được điện thoại, trong lòng lo lắng như kiến bò trên chảo nóng.Tìm đường đến chỗ ở cũ của nhà họ Lâm: “Xin hỏi anh Lâm có ở đây không?”“Cậu là bạn của thiếu gia sao?” Quản gia hỏi, Trần Hi Tuấn gật đầu cười, khuôn mặt hoạt bát tỏa nẳng rất đáng yêu.Quản gia không nghỉ ngờ, liền mời Trần Hi Tuấn vào nhà.“Bạn của Tiếu Quân?” Hoàng Ánh đang ngồi ở vườn sau uống trà, nghe quản gia nói xong để cho.Trần Hi Tuấn ngồi xuống, khi mỉm cười khóe mắt có vài vết chân chim, trông già hơn ba năm trước rất nhiều.Thấy Trần Hi Tuấn ngoan ngoãn gật đầu gọi dì, bà thở dài ra lệnh cho quản gia đi rót trà cho Trần Hi Tuấn: “Tiểu Quân đã lâu không về”“Bác gái có biết Lâm Minh ở đâu không?”

Chương 770

Lê Nhược Vũ kinh ngạc quay đầu lại, vẻ vui mừng trong mắt khiến Lâm Minh đau lòng.

Làm sao Lê Nhược Vũ có thể biểu hiện như vậy với người đàn ông khác?

“Anh đã nhìn thấy người, bây giờ có thể đi được chưa?” Lâm Minh bước nhanh chặn trước giường Lê Nhược Vũ.

“Lâm Minh!”

“Câm miệng!” Anh vốn tưởng rằng mình có.

thể nhịn để cho Lê Nhược Vũ cùng Hà Duy Hùng gặp mặt, nhưng hiện tại xem ra thật sự đánh giá quá cao sức chịu đựng của mình.

Hà Duy Hùng mỉm cười, Lâm Minh để anh ta gặp mặt Lê Nhược Vũ đã là điều vô cùng khó khăn rồi, anh ta chỉ mong Lê Nhược Vũ được hạnh phúc, chưa kể họ đã có con rồi, anh ta không thế làm phiền Lê Nhược Vũ, nhưng nếu Lâm Minh nói Lâm Minh đối với cô ấy không tốt, vậy thì chuyện sẽ khác.

“Nhược Vũ, chăm sóc bản thân thật tốt, ngày khác gặp lại, còn ..” Hà Duy Hùng nhìn Lâm Minh, đối diện tâm mắt của anh, nói: “Số điện thoại của anh vẫn giống như ba năm trước”

Nếu em không muốn ở bên cạnh Lâm Minh, anh vẫn có thể giúp em đi nước ngoài Đây là ý của Hà Duy Hùng.

“ĐiI” Sự kiên nhãn của Lâm Minh đã đến cực hạn.

Trái tim Lê Nhược Vũ đột nhiên ấm lên, giống như người ở đảo băng đột nhiên gặp phải một ngọn lửa.

Ngọn lửa không lớn nhưng có thể cháy ngoan cường vì cô.

Hà Duy Hùng mở cửa và đi ra khỏi phòng bệnh mà không nhìn lại.

“Được!” Lê Nhược Vũ nói nhỏ, lần đầu tiên trong những ngày này nở một nụ cười chân thành. Trong mắt Lâm Minh đẹp đến chói mắt.

“Lê Nhược Vũ!” Lâm Minh chịu không nổi, đấm vào tường, cô thật tàn nhãn!

Cú va chạm đã đánh thức Lý Cảnh Kinh, cô nhìn anh lạnh lùng nói: “Hãy trả lại Hạ Ly cho tôi, tôi sẽ rời khỏi tầm mắt của anh”

“Em năm mơ!” Lâm Minh càng tức giận, xoay người bước ra khỏi phòng bệnh, đóng sâm cửa lại một tiếng.

Trần Hi Tuấn tìm không thấy Lê Nhược Vũ và Hạ Ly, cũng không gọi được điện thoại, trong lòng lo lắng như kiến bò trên chảo nóng.

Tìm đường đến chỗ ở cũ của nhà họ Lâm: “Xin hỏi anh Lâm có ở đây không?”

“Cậu là bạn của thiếu gia sao?” Quản gia hỏi, Trần Hi Tuấn gật đầu cười, khuôn mặt hoạt bát tỏa nẳng rất đáng yêu.

Quản gia không nghỉ ngờ, liền mời Trần Hi Tuấn vào nhà.

“Bạn của Tiếu Quân?” Hoàng Ánh đang ngồi ở vườn sau uống trà, nghe quản gia nói xong để cho.

Trần Hi Tuấn ngồi xuống, khi mỉm cười khóe mắt có vài vết chân chim, trông già hơn ba năm trước rất nhiều.

Thấy Trần Hi Tuấn ngoan ngoãn gật đầu gọi dì, bà thở dài ra lệnh cho quản gia đi rót trà cho Trần Hi Tuấn: “Tiểu Quân đã lâu không về”

“Bác gái có biết Lâm Minh ở đâu không?”

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 770Lê Nhược Vũ kinh ngạc quay đầu lại, vẻ vui mừng trong mắt khiến Lâm Minh đau lòng.Làm sao Lê Nhược Vũ có thể biểu hiện như vậy với người đàn ông khác?“Anh đã nhìn thấy người, bây giờ có thể đi được chưa?” Lâm Minh bước nhanh chặn trước giường Lê Nhược Vũ.“Lâm Minh!”“Câm miệng!” Anh vốn tưởng rằng mình có.thể nhịn để cho Lê Nhược Vũ cùng Hà Duy Hùng gặp mặt, nhưng hiện tại xem ra thật sự đánh giá quá cao sức chịu đựng của mình.Hà Duy Hùng mỉm cười, Lâm Minh để anh ta gặp mặt Lê Nhược Vũ đã là điều vô cùng khó khăn rồi, anh ta chỉ mong Lê Nhược Vũ được hạnh phúc, chưa kể họ đã có con rồi, anh ta không thế làm phiền Lê Nhược Vũ, nhưng nếu Lâm Minh nói Lâm Minh đối với cô ấy không tốt, vậy thì chuyện sẽ khác.“Nhược Vũ, chăm sóc bản thân thật tốt, ngày khác gặp lại, còn ..” Hà Duy Hùng nhìn Lâm Minh, đối diện tâm mắt của anh, nói: “Số điện thoại của anh vẫn giống như ba năm trước”Nếu em không muốn ở bên cạnh Lâm Minh, anh vẫn có thể giúp em đi nước ngoài Đây là ý của Hà Duy Hùng.“ĐiI” Sự kiên nhãn của Lâm Minh đã đến cực hạn.Trái tim Lê Nhược Vũ đột nhiên ấm lên, giống như người ở đảo băng đột nhiên gặp phải một ngọn lửa.Ngọn lửa không lớn nhưng có thể cháy ngoan cường vì cô.Hà Duy Hùng mở cửa và đi ra khỏi phòng bệnh mà không nhìn lại.“Được!” Lê Nhược Vũ nói nhỏ, lần đầu tiên trong những ngày này nở một nụ cười chân thành. Trong mắt Lâm Minh đẹp đến chói mắt.“Lê Nhược Vũ!” Lâm Minh chịu không nổi, đấm vào tường, cô thật tàn nhãn!Cú va chạm đã đánh thức Lý Cảnh Kinh, cô nhìn anh lạnh lùng nói: “Hãy trả lại Hạ Ly cho tôi, tôi sẽ rời khỏi tầm mắt của anh”“Em năm mơ!” Lâm Minh càng tức giận, xoay người bước ra khỏi phòng bệnh, đóng sâm cửa lại một tiếng.Trần Hi Tuấn tìm không thấy Lê Nhược Vũ và Hạ Ly, cũng không gọi được điện thoại, trong lòng lo lắng như kiến bò trên chảo nóng.Tìm đường đến chỗ ở cũ của nhà họ Lâm: “Xin hỏi anh Lâm có ở đây không?”“Cậu là bạn của thiếu gia sao?” Quản gia hỏi, Trần Hi Tuấn gật đầu cười, khuôn mặt hoạt bát tỏa nẳng rất đáng yêu.Quản gia không nghỉ ngờ, liền mời Trần Hi Tuấn vào nhà.“Bạn của Tiếu Quân?” Hoàng Ánh đang ngồi ở vườn sau uống trà, nghe quản gia nói xong để cho.Trần Hi Tuấn ngồi xuống, khi mỉm cười khóe mắt có vài vết chân chim, trông già hơn ba năm trước rất nhiều.Thấy Trần Hi Tuấn ngoan ngoãn gật đầu gọi dì, bà thở dài ra lệnh cho quản gia đi rót trà cho Trần Hi Tuấn: “Tiểu Quân đã lâu không về”“Bác gái có biết Lâm Minh ở đâu không?”

Chương 770