Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 804

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 804“Anh, em biết sai rồi…” Trần Hi Lam cúi mặt xuống, mếu miệng tỏ vẻ đáng thương. Có một dáng vẻ đánh mảng: “Bố giận rồi, Hạ Ly phải làm sao?” Lê Nhược Vũ kéo Hạ Ly lùi về sau.Hạ Ly nghiêng đầu nhìn Trần Hi Tuấn, nũng nịu nói: “Bố đừng giận nữa, cô Lam là đồ ngốc mà!Sắc mặt của Trần Hi Tuấn thư giãn hơn chút, lại cố nhịn cười, nhìn chăm chăm Trần Hi Lam.“Anh, anh đẹp trai nhất, lợi hại nhất, giỏi nhất, anh và chị dâu đúng lí một cặp trời sinh, anh đáng yêu nhất!” Trần Hi Lam đặt hai bàn tay lên mặt, làm thành một đóa hoa ngốc nghếch cho Trần Hi Tuấn xem.Ngay cả Lê Nhược Vũ cũng không chịu được mà cười, nhưng Trần Hi Tuấn cũng không để ý đến, không nói gì cả.“Anh..em sai rồi, lần sau em không dám nữa”Trần Hi Lam cúi đầu khóc thảm nhận sai.“Không dám nữa à? Nhận sai rồi sao? Trần Hi Tuấn thấy khá hơn rồi, mới mở miệng, nhìn Trần Hi Lam như muốn cười mà không cười.“Dạ… anh, anh tha lỗi cho em đi.” Nét mặt chân thành Trần Hi Lam.“Tha cho em cũng được, nhưng có một điều kiện”“Vâng vâng!” Trần Hi Lam liên tục gật đầu đồng ý, mà Trần Hi Tuấn cũng không nỡ để cô nhảy lầu tự tử.Nhưng Lê Nhược Vũ nhìn dáng vẻ muốn cười mà không cười của Trần Hi Tuấn thì cảm thấy, có lẽ Trần Hi Lam đã lay động được Trần Hi Tuấn rồi Đúng là không ngoài dự đoán, Trần Hi Tuấn nghĩ một hồi, đặt bát đũa lên bàn rồi nói: “Bát hôm nay giao cho em rửa”“Hả.. vâng” Trần Hi Lam nhìn đống đĩa lộn xôn , cảm thấy đau đầu, một đại tiểu thư mười đầu ngón tay không nhúng nước lạnh như cô từ lúc nào phải đi rửa bát chứ?Đen rồi! Từ lúc nào mà Trần Hi Tuấn lại xấu xa như thết Trần Hi lam keo đầu, tiếp tục ăn cơm trong bất lực.Sân bay nước Mỹ, Lâm Minh và Hà Duy Hùng đã xuống máy bay rồi, hai người đều có dáng vẻ của người phương Đông, một người lạnh lùng anh ‘tuấn, một người lãng tử phong lưu, thu hút những người ở sân bay, họ còn tưởng là đoàn ngôi sao của Việt Nam đến mỹ nữa đấy.Hà Duy Hùng thỉnh thoảng bỏ điện thoại xuống, hôn gió, không giống người đàn ông đến Tìm vợ một chút nào.Mấy cô gái nước ngoài có gan lớn cứ thử tiến lại gần, Lâm Minh thật sự không chịu nổi nữa: “Hà Duy Hùng, nếu cậu còn như thế, một là cút về Hà Nội cho tôi, một là cách xa tôi một chút.”“Anh Lâm dẹp trai, cuộc sống phải có niềm vui, việc gì phải sống khổ như đi tu thế?” Hà Duy Hùng gợi niềm vui cho Lâm Minh.“Cút!” Lâm Minh lạnh lùng nhìn cô gái rơi mất liem sỉ đó, nói một cách không khách khí chút nào, cô gái này coi như không hiểu tiếng Việt thì cũng bị sự tức giận của Lâm Minh dọa phát khiếp.Rời xa Lâm Minh mấy bước, lại giương mắt nhìn Lâm Minh, người đàn ông nói với chính mình “cút’ sao đẹp như thết Lâm Minh lười để ý Hà Dĩ Phông, bước thật nhanh thật dài ra khỏi sân bay.Hà Duy Hùng cũng nhếch mày, nhanh chóng bước theo sau Lâm Minh.“Hà Duy Hùng, cậu thực sự đến tìm Lê Minh Nguyệt à? Sao tôi thấy bộ dạng cậu giống như đến cua gái Tây thế?”Hà Duy Hùng bịn rịn nhìn đẳng sau: “Vợ phải tìm, gái cũng có thể cua mà!”

Chương 804

“Anh, em biết sai rồi…” Trần Hi Lam cúi mặt xuống, mếu miệng tỏ vẻ đáng thương. Có một dáng vẻ đánh mảng: “Bố giận rồi, Hạ Ly phải làm sao?” Lê Nhược Vũ kéo Hạ Ly lùi về sau.

Hạ Ly nghiêng đầu nhìn Trần Hi Tuấn, nũng nịu nói: “Bố đừng giận nữa, cô Lam là đồ ngốc mà!

Sắc mặt của Trần Hi Tuấn thư giãn hơn chút, lại cố nhịn cười, nhìn chăm chăm Trần Hi Lam.

“Anh, anh đẹp trai nhất, lợi hại nhất, giỏi nhất, anh và chị dâu đúng lí một cặp trời sinh, anh đáng yêu nhất!” Trần Hi Lam đặt hai bàn tay lên mặt, làm thành một đóa hoa ngốc nghếch cho Trần Hi Tuấn xem.

Ngay cả Lê Nhược Vũ cũng không chịu được mà cười, nhưng Trần Hi Tuấn cũng không để ý đến, không nói gì cả.

“Anh..em sai rồi, lần sau em không dám nữa”

Trần Hi Lam cúi đầu khóc thảm nhận sai.

“Không dám nữa à? Nhận sai rồi sao? Trần Hi Tuấn thấy khá hơn rồi, mới mở miệng, nhìn Trần Hi Lam như muốn cười mà không cười.

“Dạ… anh, anh tha lỗi cho em đi.” Nét mặt chân thành Trần Hi Lam.

“Tha cho em cũng được, nhưng có một điều kiện”

“Vâng vâng!” Trần Hi Lam liên tục gật đầu đồng ý, mà Trần Hi Tuấn cũng không nỡ để cô nhảy lầu tự tử.

Nhưng Lê Nhược Vũ nhìn dáng vẻ muốn cười mà không cười của Trần Hi Tuấn thì cảm thấy, có lẽ Trần Hi Lam đã lay động được Trần Hi Tuấn rồi Đúng là không ngoài dự đoán, Trần Hi Tuấn nghĩ một hồi, đặt bát đũa lên bàn rồi nói: “Bát hôm nay giao cho em rửa”

“Hả.. vâng” Trần Hi Lam nhìn đống đĩa lộn xôn , cảm thấy đau đầu, một đại tiểu thư mười đầu ngón tay không nhúng nước lạnh như cô từ lúc nào phải đi rửa bát chứ?

Đen rồi! Từ lúc nào mà Trần Hi Tuấn lại xấu xa như thết Trần Hi lam keo đầu, tiếp tục ăn cơm trong bất lực.

Sân bay nước Mỹ, Lâm Minh và Hà Duy Hùng đã xuống máy bay rồi, hai người đều có dáng vẻ của người phương Đông, một người lạnh lùng anh ‘tuấn, một người lãng tử phong lưu, thu hút những người ở sân bay, họ còn tưởng là đoàn ngôi sao của Việt Nam đến mỹ nữa đấy.

Hà Duy Hùng thỉnh thoảng bỏ điện thoại xuống, hôn gió, không giống người đàn ông đến Tìm vợ một chút nào.

Mấy cô gái nước ngoài có gan lớn cứ thử tiến lại gần, Lâm Minh thật sự không chịu nổi nữa: “Hà Duy Hùng, nếu cậu còn như thế, một là cút về Hà Nội cho tôi, một là cách xa tôi một chút.”

“Anh Lâm dẹp trai, cuộc sống phải có niềm vui, việc gì phải sống khổ như đi tu thế?” Hà Duy Hùng gợi niềm vui cho Lâm Minh.

“Cút!” Lâm Minh lạnh lùng nhìn cô gái rơi mất liem sỉ đó, nói một cách không khách khí chút nào, cô gái này coi như không hiểu tiếng Việt thì cũng bị sự tức giận của Lâm Minh dọa phát khiếp.

Rời xa Lâm Minh mấy bước, lại giương mắt nhìn Lâm Minh, người đàn ông nói với chính mình “cút’ sao đẹp như thết Lâm Minh lười để ý Hà Dĩ Phông, bước thật nhanh thật dài ra khỏi sân bay.

Hà Duy Hùng cũng nhếch mày, nhanh chóng bước theo sau Lâm Minh.

“Hà Duy Hùng, cậu thực sự đến tìm Lê Minh Nguyệt à? Sao tôi thấy bộ dạng cậu giống như đến cua gái Tây thế?”

Hà Duy Hùng bịn rịn nhìn đẳng sau: “Vợ phải tìm, gái cũng có thể cua mà!”

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 804“Anh, em biết sai rồi…” Trần Hi Lam cúi mặt xuống, mếu miệng tỏ vẻ đáng thương. Có một dáng vẻ đánh mảng: “Bố giận rồi, Hạ Ly phải làm sao?” Lê Nhược Vũ kéo Hạ Ly lùi về sau.Hạ Ly nghiêng đầu nhìn Trần Hi Tuấn, nũng nịu nói: “Bố đừng giận nữa, cô Lam là đồ ngốc mà!Sắc mặt của Trần Hi Tuấn thư giãn hơn chút, lại cố nhịn cười, nhìn chăm chăm Trần Hi Lam.“Anh, anh đẹp trai nhất, lợi hại nhất, giỏi nhất, anh và chị dâu đúng lí một cặp trời sinh, anh đáng yêu nhất!” Trần Hi Lam đặt hai bàn tay lên mặt, làm thành một đóa hoa ngốc nghếch cho Trần Hi Tuấn xem.Ngay cả Lê Nhược Vũ cũng không chịu được mà cười, nhưng Trần Hi Tuấn cũng không để ý đến, không nói gì cả.“Anh..em sai rồi, lần sau em không dám nữa”Trần Hi Lam cúi đầu khóc thảm nhận sai.“Không dám nữa à? Nhận sai rồi sao? Trần Hi Tuấn thấy khá hơn rồi, mới mở miệng, nhìn Trần Hi Lam như muốn cười mà không cười.“Dạ… anh, anh tha lỗi cho em đi.” Nét mặt chân thành Trần Hi Lam.“Tha cho em cũng được, nhưng có một điều kiện”“Vâng vâng!” Trần Hi Lam liên tục gật đầu đồng ý, mà Trần Hi Tuấn cũng không nỡ để cô nhảy lầu tự tử.Nhưng Lê Nhược Vũ nhìn dáng vẻ muốn cười mà không cười của Trần Hi Tuấn thì cảm thấy, có lẽ Trần Hi Lam đã lay động được Trần Hi Tuấn rồi Đúng là không ngoài dự đoán, Trần Hi Tuấn nghĩ một hồi, đặt bát đũa lên bàn rồi nói: “Bát hôm nay giao cho em rửa”“Hả.. vâng” Trần Hi Lam nhìn đống đĩa lộn xôn , cảm thấy đau đầu, một đại tiểu thư mười đầu ngón tay không nhúng nước lạnh như cô từ lúc nào phải đi rửa bát chứ?Đen rồi! Từ lúc nào mà Trần Hi Tuấn lại xấu xa như thết Trần Hi lam keo đầu, tiếp tục ăn cơm trong bất lực.Sân bay nước Mỹ, Lâm Minh và Hà Duy Hùng đã xuống máy bay rồi, hai người đều có dáng vẻ của người phương Đông, một người lạnh lùng anh ‘tuấn, một người lãng tử phong lưu, thu hút những người ở sân bay, họ còn tưởng là đoàn ngôi sao của Việt Nam đến mỹ nữa đấy.Hà Duy Hùng thỉnh thoảng bỏ điện thoại xuống, hôn gió, không giống người đàn ông đến Tìm vợ một chút nào.Mấy cô gái nước ngoài có gan lớn cứ thử tiến lại gần, Lâm Minh thật sự không chịu nổi nữa: “Hà Duy Hùng, nếu cậu còn như thế, một là cút về Hà Nội cho tôi, một là cách xa tôi một chút.”“Anh Lâm dẹp trai, cuộc sống phải có niềm vui, việc gì phải sống khổ như đi tu thế?” Hà Duy Hùng gợi niềm vui cho Lâm Minh.“Cút!” Lâm Minh lạnh lùng nhìn cô gái rơi mất liem sỉ đó, nói một cách không khách khí chút nào, cô gái này coi như không hiểu tiếng Việt thì cũng bị sự tức giận của Lâm Minh dọa phát khiếp.Rời xa Lâm Minh mấy bước, lại giương mắt nhìn Lâm Minh, người đàn ông nói với chính mình “cút’ sao đẹp như thết Lâm Minh lười để ý Hà Dĩ Phông, bước thật nhanh thật dài ra khỏi sân bay.Hà Duy Hùng cũng nhếch mày, nhanh chóng bước theo sau Lâm Minh.“Hà Duy Hùng, cậu thực sự đến tìm Lê Minh Nguyệt à? Sao tôi thấy bộ dạng cậu giống như đến cua gái Tây thế?”Hà Duy Hùng bịn rịn nhìn đẳng sau: “Vợ phải tìm, gái cũng có thể cua mà!”

Chương 804