Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 901

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 901Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Hòa Phong không chỉ là con của cô mà còn là con của anh nữa, về chuyện của thăng bé trong lòng anh chắc hẳn cũng không thoải mái gì, vậy mà cô vẫn đưa Hạ Ly đi.“Có điều tổng giám đốc Hà cũng tài thật, không biết đã nói gì với cậu chủ mà lúc cậu ấy bước ra, cả người dường như thay đối. Tôi cũng không biết phải diễn tả như thế nào nữa, nói thay da đối thịt thì không phải nhưng là kiểu mà hoàn toàn tỉnh ngộ ra ấy”Má Trương thấy sắc mặt Lê Nhược Vũ có vẻ bất thường, đột nhiên dừng lại: “Cô chủ?”“Cháu không sao.” Cô lắc đầu, cười xin lỗi với bà ấy.“Có cần tôi giúp không?” Má Trương ngập ngừng hỏi.“Để hôm khác đi” Cô lại lắc đầu, tự nhiên không muốn nghe nữa.Cô còn tưởng rằng chỉ mỗi mình gặp phải khó khăn khi sống ở nước Mỹ mấy năm, nhưng không ngờ răng Lâm Minh còn khổ sở hơn cô, ban đầu cô có phải quá tuyệt tình rồi hay không?Má Trương gật đầu, nhanh chóng đứng dậy khỏi sô pha, tâm trạng thấp thỏm không yên, không quen chút nào.Lê Nhược Vũ ngồi ôm chân trên ghế, đang nghiêm túc lục lại trí nhớ thì đột nhiên Lâm Minh gọi đến số điện thoại bàn ở nhà, dù sao điện thoại di động của cô vẫn ở chỗ Hà Duy Hùng.“Alo?” Khóe môi Lâm Minh nở nụ cười, khuôn mặt ôn hòa, chỉ một lúc không gặp cô thôi mà anh đã thấy nhớ rồi, rõ ràng sáng nay anh đã hôn lên trán cô rồi mới ra ngoài “Ừm, em đây”Lê Nhược Vũ nhẹ giọng hỏi: “Anh làm gì vậy?Không phải là mấy ngày nay có nhiều tài liệu cần xử lý hay sao?”“Nhớ em, nhớ đến nỗi không muốn làm gì hết” Lâm Minh cười nhẹ, lời yêu thương ngọt ngào đến lưu luyến.Giọng nói của anh du dương mà nhẹ nhàng, làm trái tim cô như rơi mất một nhịp: “Ừm, em cũng nhớ anh”Câu nói của cô khiến anh trong phút chốc vui mừng như một đứa trẻ, khóe môi nhếch lên càng lộ rõ nụ cười “Hôm nay em cứ ăn cơm trước đi. Anh có thể phải tăng ca, buổi tối mới về với em được.”“Còn anh thì sao?” Lê Nhược Vũ theo bản nắng quan tâm anh.“Anh hả? Không sao đâu, anh ăn tạm chút gì đó là được, cũng không có nhiều thời gian, vả lại còn muốn nhanh chóng làm xong về nhà với em và con”Cô lại bị những lời anh nói làm cho vô cùng ấm áp: “Vậy anh đừng vất vả quá nhé, chú ý nghỉ ngơi”“Được, anh về nhà phải có thưởng đấy”“Thưởng á? Vê nhà nói sau. Anh mau làm việc đi” Cô cười ra “lệnh đuổi khách”.“Được” Lâm Minh dù không nố nhưng vẫn phải miễn cưỡng cúp điện thoại, lại tiếp tục bận rộn với công việc.Còn Lê Nhược Vũ sau khi suy nghĩ một hồi liền đi vào phòng bếp, thuần thục xếp dụng cụ nhà bếp ra, bắt đầu nấu ăn “Má Trương, phiền bà hôm nay đi đón con giúp cháu với. Có lẽ cháu phải ra ngoài một lát”Một lúc sau cô từ phòng bếp đi ra, trên tay còn xách theo một hộp cơm hai tầng.“Cô định đi đưa cơm cho cậu chủ đấy à?” Má Trương cười hiểu ý.

Chương 901

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Hòa Phong không chỉ là con của cô mà còn là con của anh nữa, về chuyện của thăng bé trong lòng anh chắc hẳn cũng không thoải mái gì, vậy mà cô vẫn đưa Hạ Ly đi.

“Có điều tổng giám đốc Hà cũng tài thật, không biết đã nói gì với cậu chủ mà lúc cậu ấy bước ra, cả người dường như thay đối. Tôi cũng không biết phải diễn tả như thế nào nữa, nói thay da đối thịt thì không phải nhưng là kiểu mà hoàn toàn tỉnh ngộ ra ấy”

Má Trương thấy sắc mặt Lê Nhược Vũ có vẻ bất thường, đột nhiên dừng lại: “Cô chủ?”

“Cháu không sao.” Cô lắc đầu, cười xin lỗi với bà ấy.

“Có cần tôi giúp không?” Má Trương ngập ngừng hỏi.

“Để hôm khác đi” Cô lại lắc đầu, tự nhiên không muốn nghe nữa.

Cô còn tưởng rằng chỉ mỗi mình gặp phải khó khăn khi sống ở nước Mỹ mấy năm, nhưng không ngờ răng Lâm Minh còn khổ sở hơn cô, ban đầu cô có phải quá tuyệt tình rồi hay không?

Má Trương gật đầu, nhanh chóng đứng dậy khỏi sô pha, tâm trạng thấp thỏm không yên, không quen chút nào.

Lê Nhược Vũ ngồi ôm chân trên ghế, đang nghiêm túc lục lại trí nhớ thì đột nhiên Lâm Minh gọi đến số điện thoại bàn ở nhà, dù sao điện thoại di động của cô vẫn ở chỗ Hà Duy Hùng.

“Alo?” Khóe môi Lâm Minh nở nụ cười, khuôn mặt ôn hòa, chỉ một lúc không gặp cô thôi mà anh đã thấy nhớ rồi, rõ ràng sáng nay anh đã hôn lên trán cô rồi mới ra ngoài “Ừm, em đây”

Lê Nhược Vũ nhẹ giọng hỏi: “Anh làm gì vậy?

Không phải là mấy ngày nay có nhiều tài liệu cần xử lý hay sao?”

“Nhớ em, nhớ đến nỗi không muốn làm gì hết” Lâm Minh cười nhẹ, lời yêu thương ngọt ngào đến lưu luyến.

Giọng nói của anh du dương mà nhẹ nhàng, làm trái tim cô như rơi mất một nhịp: “Ừm, em cũng nhớ anh”

Câu nói của cô khiến anh trong phút chốc vui mừng như một đứa trẻ, khóe môi nhếch lên càng lộ rõ nụ cười “Hôm nay em cứ ăn cơm trước đi. Anh có thể phải tăng ca, buổi tối mới về với em được.”

“Còn anh thì sao?” Lê Nhược Vũ theo bản nắng quan tâm anh.

“Anh hả? Không sao đâu, anh ăn tạm chút gì đó là được, cũng không có nhiều thời gian, vả lại còn muốn nhanh chóng làm xong về nhà với em và con”

Cô lại bị những lời anh nói làm cho vô cùng ấm áp: “Vậy anh đừng vất vả quá nhé, chú ý nghỉ ngơi”

“Được, anh về nhà phải có thưởng đấy”

“Thưởng á? Vê nhà nói sau. Anh mau làm việc đi” Cô cười ra “lệnh đuổi khách”.

“Được” Lâm Minh dù không nố nhưng vẫn phải miễn cưỡng cúp điện thoại, lại tiếp tục bận rộn với công việc.

Còn Lê Nhược Vũ sau khi suy nghĩ một hồi liền đi vào phòng bếp, thuần thục xếp dụng cụ nhà bếp ra, bắt đầu nấu ăn “Má Trương, phiền bà hôm nay đi đón con giúp cháu với. Có lẽ cháu phải ra ngoài một lát”

Một lúc sau cô từ phòng bếp đi ra, trên tay còn xách theo một hộp cơm hai tầng.

“Cô định đi đưa cơm cho cậu chủ đấy à?” Má Trương cười hiểu ý.

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 901Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Hòa Phong không chỉ là con của cô mà còn là con của anh nữa, về chuyện của thăng bé trong lòng anh chắc hẳn cũng không thoải mái gì, vậy mà cô vẫn đưa Hạ Ly đi.“Có điều tổng giám đốc Hà cũng tài thật, không biết đã nói gì với cậu chủ mà lúc cậu ấy bước ra, cả người dường như thay đối. Tôi cũng không biết phải diễn tả như thế nào nữa, nói thay da đối thịt thì không phải nhưng là kiểu mà hoàn toàn tỉnh ngộ ra ấy”Má Trương thấy sắc mặt Lê Nhược Vũ có vẻ bất thường, đột nhiên dừng lại: “Cô chủ?”“Cháu không sao.” Cô lắc đầu, cười xin lỗi với bà ấy.“Có cần tôi giúp không?” Má Trương ngập ngừng hỏi.“Để hôm khác đi” Cô lại lắc đầu, tự nhiên không muốn nghe nữa.Cô còn tưởng rằng chỉ mỗi mình gặp phải khó khăn khi sống ở nước Mỹ mấy năm, nhưng không ngờ răng Lâm Minh còn khổ sở hơn cô, ban đầu cô có phải quá tuyệt tình rồi hay không?Má Trương gật đầu, nhanh chóng đứng dậy khỏi sô pha, tâm trạng thấp thỏm không yên, không quen chút nào.Lê Nhược Vũ ngồi ôm chân trên ghế, đang nghiêm túc lục lại trí nhớ thì đột nhiên Lâm Minh gọi đến số điện thoại bàn ở nhà, dù sao điện thoại di động của cô vẫn ở chỗ Hà Duy Hùng.“Alo?” Khóe môi Lâm Minh nở nụ cười, khuôn mặt ôn hòa, chỉ một lúc không gặp cô thôi mà anh đã thấy nhớ rồi, rõ ràng sáng nay anh đã hôn lên trán cô rồi mới ra ngoài “Ừm, em đây”Lê Nhược Vũ nhẹ giọng hỏi: “Anh làm gì vậy?Không phải là mấy ngày nay có nhiều tài liệu cần xử lý hay sao?”“Nhớ em, nhớ đến nỗi không muốn làm gì hết” Lâm Minh cười nhẹ, lời yêu thương ngọt ngào đến lưu luyến.Giọng nói của anh du dương mà nhẹ nhàng, làm trái tim cô như rơi mất một nhịp: “Ừm, em cũng nhớ anh”Câu nói của cô khiến anh trong phút chốc vui mừng như một đứa trẻ, khóe môi nhếch lên càng lộ rõ nụ cười “Hôm nay em cứ ăn cơm trước đi. Anh có thể phải tăng ca, buổi tối mới về với em được.”“Còn anh thì sao?” Lê Nhược Vũ theo bản nắng quan tâm anh.“Anh hả? Không sao đâu, anh ăn tạm chút gì đó là được, cũng không có nhiều thời gian, vả lại còn muốn nhanh chóng làm xong về nhà với em và con”Cô lại bị những lời anh nói làm cho vô cùng ấm áp: “Vậy anh đừng vất vả quá nhé, chú ý nghỉ ngơi”“Được, anh về nhà phải có thưởng đấy”“Thưởng á? Vê nhà nói sau. Anh mau làm việc đi” Cô cười ra “lệnh đuổi khách”.“Được” Lâm Minh dù không nố nhưng vẫn phải miễn cưỡng cúp điện thoại, lại tiếp tục bận rộn với công việc.Còn Lê Nhược Vũ sau khi suy nghĩ một hồi liền đi vào phòng bếp, thuần thục xếp dụng cụ nhà bếp ra, bắt đầu nấu ăn “Má Trương, phiền bà hôm nay đi đón con giúp cháu với. Có lẽ cháu phải ra ngoài một lát”Một lúc sau cô từ phòng bếp đi ra, trên tay còn xách theo một hộp cơm hai tầng.“Cô định đi đưa cơm cho cậu chủ đấy à?” Má Trương cười hiểu ý.

Chương 901