Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 912
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 912Ba đứa trẻ rất vui khi cầm trên tay phần thưởng mà chúng giành được, tuy từ nhỏ chúng chưa bao giờ thiếu món đồ chơi nhỏ bé này nhưng dù sao chúng cũng tự mình chiến thắng trong cuộc thi nên chúng vui như nhận được thưởng lớn vậy.Có một người cha thông minh như vậy thì tất nhiên sẽ có những đứa con thông minh, Lâm Minh nhìn ba đứa trẻ đang đứng trên bục giảng mà vui mừng Lúc này, Hạ Ly đã cầm con gấu bông trên tay và chạy đến chỗ anh: “Cha xem nó có đẹp không”Hạ Ly trông rất vui, Lâm Minh cảm thấy mình nên cùng cô bé tham gia những trò chơi thế này nhiều hơn, có lợi cho sự phát triển lành mạnh của trẻ.Đương nhiên, Lê Nhược Vũ cũng vui vẻ nhìn ba đứa trẻ, ba đứa nhỏ này đều là niềm tự hào của cô, cô bất giác nở một nụ cười thật đẹp.Lâm Minh tình cờ nhìn thấy nụ cười này và bị mê hoặc, anh biết Lê Nhược Vũ xinh đẹp, nhưng anh chưa bao giờ phát hiện ra người phụ nữ nhỏ của anh làm mẹ lại quyến rũ như vậy.Lê Nhược Vũ cũng cảm thấy có một ánh mắt nóng bỏng đang nhìn chằm chằm vào mình, cô nhìn theo ánh mắt đó, vừa vặn đối â n với Lâm Minh, Lê Nhược Vũ ngạc nhiên: “Nhìn em làm gì, có phải trên mặt em có gì đó không?”Cô nói xong còn sờ mặt mình, Lâm Minh bị cô làm phì cười, sao cô lại đáng yêu như vậy chứ.“Cha bị mẹ mê hoặc. Mẹ không biết mẹ đẹp như thế nào đâu. Các bạn cùng lớp đều bảo rằng mẹ rất đẹp”Lâm Chí Linh nói giúp Lâm Quần, Lê Nhược Vũ càng cảm thấy vui vẻ, nhẹ nhàng sờ đầu Lâm Chí Linh: “Thật sao?”Lúc này ba đứa trẻ cùng nhau gật đầu lia lịa, nhìn dáng vẻ của chúng, Lê Nhược Vũ chợt hiểu thế nào là một gia đình hạnh phúc và hòa thuận.Trên sân khấu vẫn đang diễn ra lễ trao giải của những bạn nhỏ khác, người một nhà năm người dưới khán đài đã vui vẻ trò chuyện.“Đợi lát nữa cha đưa các con đi ăn đồ ăn ngon, các con muốn ăn cái gì?” Lâm Minh cười hỏi ba đứa nhỏ.Mấy đứa trẻ nghe vậy thì rất vui, chúng gần như nhảy dựng lên: “Con cảm ơn cha”Hạ Ly hôn lên mặt Lâm Minh một cái, còn cố tình để lại bọt nước bọt. Lâm Minh cũng phối hợp với cô bé mà cau mày: “Con thật xấu, nhìn xem mặt cha đầy nước bọt rồi”Chẳng quan Lâm Minh vừa dứt lời, bọn trẻ lại càng vui vẻ hơn, lũ trẻ lao đến trước mặt Lâm Minh và in dấu nước bọt của mình, như thế chúng đang dán nhãn mác của chính mình lên mặt Lâm Minh.Lê Nhược Vũ thấy vậy cũng bật cười, nhìn mấy cha con vui đùa, trái tim cô ấy ấm áp, thực ra cô cũng phải thừa nhận rằng Lâm Minh là một người cha tốt.“Mẹ, mẹ cũng vậy. Thật là vui” Hòa Phong vẫy tay với Lê Nhược Vũ, Lâm Minh cười híp mắt, thậm chí còn vươn mặt ra để chờ nụ hôn của Lê Nhược Vũ Lê Nhược Vũ liếc nhìn Lâm Minh, lộ vẻ dạy bọn trẻ điều này, nhưng cô vẫn đi nhanh tới lấy giấy lau hết vết nước bọt trên mặt Lâm Minh rồi nhìn bọn trẻ: “Cũng mệt rồi”Cô nói xong sờ đầu bọn họ, sau đó nhìn Lâm Minh, phát hiện anh cũng đang chăm chú nhìn mình, cong lên khóe môi, Vén tóc ra sau tai.Bọn trẻ gật đầu sờ cái bụng lép của mình.“Đi thôi, chúng ta đi ăn ngon nào.” Lâm Minh bật cười thành tiếng trước vẻ đáng yêu của họ.Bọn trẻ nghe vậy cũng rất vui mừng, mỗi đứa đều mang theo giải thưởng của mình, trên ngực còn có một bông hoa nhỏ màu đỏ do cô giáo phát, dù thế nào chúng cũng không muốn gỡ xuống, coi như là biểu thị vinh dự của chính mình.
Chương 912
Ba đứa trẻ rất vui khi cầm trên tay phần thưởng mà chúng giành được, tuy từ nhỏ chúng chưa bao giờ thiếu món đồ chơi nhỏ bé này nhưng dù sao chúng cũng tự mình chiến thắng trong cuộc thi nên chúng vui như nhận được thưởng lớn vậy.
Có một người cha thông minh như vậy thì tất nhiên sẽ có những đứa con thông minh, Lâm Minh nhìn ba đứa trẻ đang đứng trên bục giảng mà vui mừng Lúc này, Hạ Ly đã cầm con gấu bông trên tay và chạy đến chỗ anh: “Cha xem nó có đẹp không”
Hạ Ly trông rất vui, Lâm Minh cảm thấy mình nên cùng cô bé tham gia những trò chơi thế này nhiều hơn, có lợi cho sự phát triển lành mạnh của trẻ.
Đương nhiên, Lê Nhược Vũ cũng vui vẻ nhìn ba đứa trẻ, ba đứa nhỏ này đều là niềm tự hào của cô, cô bất giác nở một nụ cười thật đẹp.
Lâm Minh tình cờ nhìn thấy nụ cười này và bị mê hoặc, anh biết Lê Nhược Vũ xinh đẹp, nhưng anh chưa bao giờ phát hiện ra người phụ nữ nhỏ của anh làm mẹ lại quyến rũ như vậy.
Lê Nhược Vũ cũng cảm thấy có một ánh mắt nóng bỏng đang nhìn chằm chằm vào mình, cô nhìn theo ánh mắt đó, vừa vặn đối â n với Lâm Minh, Lê Nhược Vũ ngạc nhiên: “Nhìn em làm gì, có phải trên mặt em có gì đó không?”
Cô nói xong còn sờ mặt mình, Lâm Minh bị cô làm phì cười, sao cô lại đáng yêu như vậy chứ.
“Cha bị mẹ mê hoặc. Mẹ không biết mẹ đẹp như thế nào đâu. Các bạn cùng lớp đều bảo rằng mẹ rất đẹp”
Lâm Chí Linh nói giúp Lâm Quần, Lê Nhược Vũ càng cảm thấy vui vẻ, nhẹ nhàng sờ đầu Lâm Chí Linh: “Thật sao?”
Lúc này ba đứa trẻ cùng nhau gật đầu lia lịa, nhìn dáng vẻ của chúng, Lê Nhược Vũ chợt hiểu thế nào là một gia đình hạnh phúc và hòa thuận.
Trên sân khấu vẫn đang diễn ra lễ trao giải của những bạn nhỏ khác, người một nhà năm người dưới khán đài đã vui vẻ trò chuyện.
“Đợi lát nữa cha đưa các con đi ăn đồ ăn ngon, các con muốn ăn cái gì?” Lâm Minh cười hỏi ba đứa nhỏ.
Mấy đứa trẻ nghe vậy thì rất vui, chúng gần như nhảy dựng lên: “Con cảm ơn cha”
Hạ Ly hôn lên mặt Lâm Minh một cái, còn cố tình để lại bọt nước bọt. Lâm Minh cũng phối hợp với cô bé mà cau mày: “Con thật xấu, nhìn xem mặt cha đầy nước bọt rồi”
Chẳng quan Lâm Minh vừa dứt lời, bọn trẻ lại càng vui vẻ hơn, lũ trẻ lao đến trước mặt Lâm Minh và in dấu nước bọt của mình, như thế chúng đang dán nhãn mác của chính mình lên mặt Lâm Minh.
Lê Nhược Vũ thấy vậy cũng bật cười, nhìn mấy cha con vui đùa, trái tim cô ấy ấm áp, thực ra cô cũng phải thừa nhận rằng Lâm Minh là một người cha tốt.
“Mẹ, mẹ cũng vậy. Thật là vui” Hòa Phong vẫy tay với Lê Nhược Vũ, Lâm Minh cười híp mắt, thậm chí còn vươn mặt ra để chờ nụ hôn của Lê Nhược Vũ Lê Nhược Vũ liếc nhìn Lâm Minh, lộ vẻ dạy bọn trẻ điều này, nhưng cô vẫn đi nhanh tới lấy giấy lau hết vết nước bọt trên mặt Lâm Minh rồi nhìn bọn trẻ: “Cũng mệt rồi”
Cô nói xong sờ đầu bọn họ, sau đó nhìn Lâm Minh, phát hiện anh cũng đang chăm chú nhìn mình, cong lên khóe môi, Vén tóc ra sau tai.
Bọn trẻ gật đầu sờ cái bụng lép của mình.
“Đi thôi, chúng ta đi ăn ngon nào.” Lâm Minh bật cười thành tiếng trước vẻ đáng yêu của họ.
Bọn trẻ nghe vậy cũng rất vui mừng, mỗi đứa đều mang theo giải thưởng của mình, trên ngực còn có một bông hoa nhỏ màu đỏ do cô giáo phát, dù thế nào chúng cũng không muốn gỡ xuống, coi như là biểu thị vinh dự của chính mình.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 912Ba đứa trẻ rất vui khi cầm trên tay phần thưởng mà chúng giành được, tuy từ nhỏ chúng chưa bao giờ thiếu món đồ chơi nhỏ bé này nhưng dù sao chúng cũng tự mình chiến thắng trong cuộc thi nên chúng vui như nhận được thưởng lớn vậy.Có một người cha thông minh như vậy thì tất nhiên sẽ có những đứa con thông minh, Lâm Minh nhìn ba đứa trẻ đang đứng trên bục giảng mà vui mừng Lúc này, Hạ Ly đã cầm con gấu bông trên tay và chạy đến chỗ anh: “Cha xem nó có đẹp không”Hạ Ly trông rất vui, Lâm Minh cảm thấy mình nên cùng cô bé tham gia những trò chơi thế này nhiều hơn, có lợi cho sự phát triển lành mạnh của trẻ.Đương nhiên, Lê Nhược Vũ cũng vui vẻ nhìn ba đứa trẻ, ba đứa nhỏ này đều là niềm tự hào của cô, cô bất giác nở một nụ cười thật đẹp.Lâm Minh tình cờ nhìn thấy nụ cười này và bị mê hoặc, anh biết Lê Nhược Vũ xinh đẹp, nhưng anh chưa bao giờ phát hiện ra người phụ nữ nhỏ của anh làm mẹ lại quyến rũ như vậy.Lê Nhược Vũ cũng cảm thấy có một ánh mắt nóng bỏng đang nhìn chằm chằm vào mình, cô nhìn theo ánh mắt đó, vừa vặn đối â n với Lâm Minh, Lê Nhược Vũ ngạc nhiên: “Nhìn em làm gì, có phải trên mặt em có gì đó không?”Cô nói xong còn sờ mặt mình, Lâm Minh bị cô làm phì cười, sao cô lại đáng yêu như vậy chứ.“Cha bị mẹ mê hoặc. Mẹ không biết mẹ đẹp như thế nào đâu. Các bạn cùng lớp đều bảo rằng mẹ rất đẹp”Lâm Chí Linh nói giúp Lâm Quần, Lê Nhược Vũ càng cảm thấy vui vẻ, nhẹ nhàng sờ đầu Lâm Chí Linh: “Thật sao?”Lúc này ba đứa trẻ cùng nhau gật đầu lia lịa, nhìn dáng vẻ của chúng, Lê Nhược Vũ chợt hiểu thế nào là một gia đình hạnh phúc và hòa thuận.Trên sân khấu vẫn đang diễn ra lễ trao giải của những bạn nhỏ khác, người một nhà năm người dưới khán đài đã vui vẻ trò chuyện.“Đợi lát nữa cha đưa các con đi ăn đồ ăn ngon, các con muốn ăn cái gì?” Lâm Minh cười hỏi ba đứa nhỏ.Mấy đứa trẻ nghe vậy thì rất vui, chúng gần như nhảy dựng lên: “Con cảm ơn cha”Hạ Ly hôn lên mặt Lâm Minh một cái, còn cố tình để lại bọt nước bọt. Lâm Minh cũng phối hợp với cô bé mà cau mày: “Con thật xấu, nhìn xem mặt cha đầy nước bọt rồi”Chẳng quan Lâm Minh vừa dứt lời, bọn trẻ lại càng vui vẻ hơn, lũ trẻ lao đến trước mặt Lâm Minh và in dấu nước bọt của mình, như thế chúng đang dán nhãn mác của chính mình lên mặt Lâm Minh.Lê Nhược Vũ thấy vậy cũng bật cười, nhìn mấy cha con vui đùa, trái tim cô ấy ấm áp, thực ra cô cũng phải thừa nhận rằng Lâm Minh là một người cha tốt.“Mẹ, mẹ cũng vậy. Thật là vui” Hòa Phong vẫy tay với Lê Nhược Vũ, Lâm Minh cười híp mắt, thậm chí còn vươn mặt ra để chờ nụ hôn của Lê Nhược Vũ Lê Nhược Vũ liếc nhìn Lâm Minh, lộ vẻ dạy bọn trẻ điều này, nhưng cô vẫn đi nhanh tới lấy giấy lau hết vết nước bọt trên mặt Lâm Minh rồi nhìn bọn trẻ: “Cũng mệt rồi”Cô nói xong sờ đầu bọn họ, sau đó nhìn Lâm Minh, phát hiện anh cũng đang chăm chú nhìn mình, cong lên khóe môi, Vén tóc ra sau tai.Bọn trẻ gật đầu sờ cái bụng lép của mình.“Đi thôi, chúng ta đi ăn ngon nào.” Lâm Minh bật cười thành tiếng trước vẻ đáng yêu của họ.Bọn trẻ nghe vậy cũng rất vui mừng, mỗi đứa đều mang theo giải thưởng của mình, trên ngực còn có một bông hoa nhỏ màu đỏ do cô giáo phát, dù thế nào chúng cũng không muốn gỡ xuống, coi như là biểu thị vinh dự của chính mình.