Từ lúc Tạ Vãn Nguyệt có ký ức, cô đã biết mình không độc thân.Chồng cô họ Vạn, tên Ngọc Sơn, lớn hơn cô mười hai tuổi, là người Ninh Thành, luận theo bối phận cô phải gọi anh một tiếng chú.Liên hôn với các gia tộc là trách nhiệm của người Tạ gia, chú tư và thím tư của Tạ Vãn Nguyệt cũng đến với nhau theo cách này, nhắc đến tình cảm vợ chồng chỉ xem như uống một ly nước, ấm lạnh tự mình biết.Lứa con cháu Tạ Chân, cha của Tạ Vãn Nguyệt, trong nhà toàn là nam đinh, đến lứa của cô chỉ còn lại ba cô con gái, một người nhỏ hơn cô năm tuổi, một người nhỏ hơn cô mười tuổi, dựa theo quy tắc thuận vị, Tạ Vãn Nguyệt đã định sẽ phải liên hôn với Vạn gia.Mỗi năm cứ đến tháng Giêng, Vạn gia sẽ phái người lại đây một chuyến tặng lễ vật cho Tạ Vãn Nguyệt. Tính đến nay, Tạ Vãn Nguyệt đã nhận được tổng cộng hai mươi món quà, bao gồm cả món lúc cô vừa chui ra khỏi bụng mẹ.Tạ gia rất coi trọng cuộc hôn nhân này, nuôi dạy Tạ Vãn Nguyệt thành một cô gái vô cùng xuất sắc, cầm kỳ thư họa không gì không biết…
Chương 6: Chương 6
Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt ÁoTác giả: Giang Tiếu NgữTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTừ lúc Tạ Vãn Nguyệt có ký ức, cô đã biết mình không độc thân.Chồng cô họ Vạn, tên Ngọc Sơn, lớn hơn cô mười hai tuổi, là người Ninh Thành, luận theo bối phận cô phải gọi anh một tiếng chú.Liên hôn với các gia tộc là trách nhiệm của người Tạ gia, chú tư và thím tư của Tạ Vãn Nguyệt cũng đến với nhau theo cách này, nhắc đến tình cảm vợ chồng chỉ xem như uống một ly nước, ấm lạnh tự mình biết.Lứa con cháu Tạ Chân, cha của Tạ Vãn Nguyệt, trong nhà toàn là nam đinh, đến lứa của cô chỉ còn lại ba cô con gái, một người nhỏ hơn cô năm tuổi, một người nhỏ hơn cô mười tuổi, dựa theo quy tắc thuận vị, Tạ Vãn Nguyệt đã định sẽ phải liên hôn với Vạn gia.Mỗi năm cứ đến tháng Giêng, Vạn gia sẽ phái người lại đây một chuyến tặng lễ vật cho Tạ Vãn Nguyệt. Tính đến nay, Tạ Vãn Nguyệt đã nhận được tổng cộng hai mươi món quà, bao gồm cả món lúc cô vừa chui ra khỏi bụng mẹ.Tạ gia rất coi trọng cuộc hôn nhân này, nuôi dạy Tạ Vãn Nguyệt thành một cô gái vô cùng xuất sắc, cầm kỳ thư họa không gì không biết… Lý Thư Khanh cắn điếu thuốc trong miệng, hai tay đều đang bận rộn, chỉ có thể kẹp điện thoại di động giữa tai và bả vai, hỏi: “Hơn nửa đêm rồi mà còn gọi điện thoại cho tôi khóc lóc cái gì?”“Thư Khanh, đứa nhỏ kia xuất hiện rồi, hiện giờ tôi muốn giết nó.”“Đứa nhỏ nào, cậu đừng quá xúc động.” Lý Thư Khanh cắn thuốc, mơ hồ không rõ.“Là vị hôn thê ông nội Ngọc Sơn ước định cho anh ấy, hiện giờ nó đang ở Vạn gia.”Lý Thư Khanh há miệng làm rớt điếu thuốc, hỏi: “Ngoại hình có đẹp không?”Phương Lam khóc lóc mắng anh ta: “Tôi đã khó chịu đến như vậy, cậu còn không giúp tôi nghĩ cách lại đi hỏi cái này!”Lý Thư Khanh: “Tôi đã sớm khuyên cậu từ bỏ đi, với tính cách của lão Vạn, nếu cậu ta thật sự thích cậu, liệu có để cậu lãng phí nhiều năm vô nghĩa như vậy không? Thật không hiểu nổi, đầu cậu bị nước vào rồi đúng không?”“Đúng vậy, đầu óc tôi vẫn luôn ngâm trong nước, cả đám mấy cậu không một ai tốt! Mấy năm nay trơ mắt nhìn tôi giãy giụa trong đó, không biết tìm cách giúp tôi.”“Giúp cậu? Giúp cậu thì bọn tôi chán sống rồi.Đừng khóc nữa, chỉ là một đứa con gái mới lớn, đến thì đến thôi, lão Vạn không thích nó còn leo lên trời được sao?”“Nhưng nó rất xinh đẹp, căn bản không như mấy cậu tưởng tượng đâu.”Lý Thư Khanh nghe vậy dở khóc dở cười: “Có đẹp thì cũng chỉ là đứa con nít, hẳn mới hơn mười chín tuổi, cậu lớn như vậy mà còn bị một đứa nhỏ mới thành niên chọc cho khóc lóc, có thấy mất mặt không?”Phương Lam sụt sịt mũi: “Vừa rồi câu đầu tiên cậu hỏi là trông nó có đẹp không.”“…” Đương nhiên chuyện mà một người đàn ông quan tâm nhất ở một phụ nữ xa lạ chính là tướng mạo rồi, chẳng lẽ đi chú ý nội hàm sao?Lý Thư Khanh chỉ đành khuyên cô ta: “Tôi nói này nhị tiểu thư, sắp ăn tết rồi, cô thu lại tâm tư đặt trên người lão Vạn, về nhà ở bên người thân nhiều một chút có được không?”“Không được, bọn họ luôn giục tôi gả chồng, tôi không muốn trở về.” Phương Lam lau khô nước mắt, hỏi anh ta: “Mấy cậu đang chơi ở đâu đấy? Tôi sẽ qua đó.”“Chúng tôi giải tán liền đây.”Phương Lam u oán: “Tôi sợ mình buồn chán sẽ nghĩ ra một vạn cách giết con nhỏ đó.”.
Lý Thư Khanh cắn điếu thuốc trong miệng, hai tay đều đang bận rộn, chỉ có thể kẹp điện thoại di động giữa tai và bả vai, hỏi: “Hơn nửa đêm rồi mà còn gọi điện thoại cho tôi khóc lóc cái gì?”“Thư Khanh, đứa nhỏ kia xuất hiện rồi, hiện giờ tôi muốn giết nó.
”“Đứa nhỏ nào, cậu đừng quá xúc động.
” Lý Thư Khanh cắn thuốc, mơ hồ không rõ.
“Là vị hôn thê ông nội Ngọc Sơn ước định cho anh ấy, hiện giờ nó đang ở Vạn gia.
”Lý Thư Khanh há miệng làm rớt điếu thuốc, hỏi: “Ngoại hình có đẹp không?”Phương Lam khóc lóc mắng anh ta: “Tôi đã khó chịu đến như vậy, cậu còn không giúp tôi nghĩ cách lại đi hỏi cái này!”Lý Thư Khanh: “Tôi đã sớm khuyên cậu từ bỏ đi, với tính cách của lão Vạn, nếu cậu ta thật sự thích cậu, liệu có để cậu lãng phí nhiều năm vô nghĩa như vậy không? Thật không hiểu nổi, đầu cậu bị nước vào rồi đúng không?”“Đúng vậy, đầu óc tôi vẫn luôn ngâm trong nước, cả đám mấy cậu không một ai tốt! Mấy năm nay trơ mắt nhìn tôi giãy giụa trong đó, không biết tìm cách giúp tôi.
”“Giúp cậu? Giúp cậu thì bọn tôi chán sống rồi.
Đừng khóc nữa, chỉ là một đứa con gái mới lớn, đến thì đến thôi, lão Vạn không thích nó còn leo lên trời được sao?”“Nhưng nó rất xinh đẹp, căn bản không như mấy cậu tưởng tượng đâu.
”Lý Thư Khanh nghe vậy dở khóc dở cười: “Có đẹp thì cũng chỉ là đứa con nít, hẳn mới hơn mười chín tuổi, cậu lớn như vậy mà còn bị một đứa nhỏ mới thành niên chọc cho khóc lóc, có thấy mất mặt không?”Phương Lam sụt sịt mũi: “Vừa rồi câu đầu tiên cậu hỏi là trông nó có đẹp không.
”“…” Đương nhiên chuyện mà một người đàn ông quan tâm nhất ở một phụ nữ xa lạ chính là tướng mạo rồi, chẳng lẽ đi chú ý nội hàm sao?Lý Thư Khanh chỉ đành khuyên cô ta: “Tôi nói này nhị tiểu thư, sắp ăn tết rồi, cô thu lại tâm tư đặt trên người lão Vạn, về nhà ở bên người thân nhiều một chút có được không?”“Không được, bọn họ luôn giục tôi gả chồng, tôi không muốn trở về.
” Phương Lam lau khô nước mắt, hỏi anh ta: “Mấy cậu đang chơi ở đâu đấy? Tôi sẽ qua đó.
”“Chúng tôi giải tán liền đây.
”Phương Lam u oán: “Tôi sợ mình buồn chán sẽ nghĩ ra một vạn cách giết con nhỏ đó.
”.
Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt ÁoTác giả: Giang Tiếu NgữTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTừ lúc Tạ Vãn Nguyệt có ký ức, cô đã biết mình không độc thân.Chồng cô họ Vạn, tên Ngọc Sơn, lớn hơn cô mười hai tuổi, là người Ninh Thành, luận theo bối phận cô phải gọi anh một tiếng chú.Liên hôn với các gia tộc là trách nhiệm của người Tạ gia, chú tư và thím tư của Tạ Vãn Nguyệt cũng đến với nhau theo cách này, nhắc đến tình cảm vợ chồng chỉ xem như uống một ly nước, ấm lạnh tự mình biết.Lứa con cháu Tạ Chân, cha của Tạ Vãn Nguyệt, trong nhà toàn là nam đinh, đến lứa của cô chỉ còn lại ba cô con gái, một người nhỏ hơn cô năm tuổi, một người nhỏ hơn cô mười tuổi, dựa theo quy tắc thuận vị, Tạ Vãn Nguyệt đã định sẽ phải liên hôn với Vạn gia.Mỗi năm cứ đến tháng Giêng, Vạn gia sẽ phái người lại đây một chuyến tặng lễ vật cho Tạ Vãn Nguyệt. Tính đến nay, Tạ Vãn Nguyệt đã nhận được tổng cộng hai mươi món quà, bao gồm cả món lúc cô vừa chui ra khỏi bụng mẹ.Tạ gia rất coi trọng cuộc hôn nhân này, nuôi dạy Tạ Vãn Nguyệt thành một cô gái vô cùng xuất sắc, cầm kỳ thư họa không gì không biết… Lý Thư Khanh cắn điếu thuốc trong miệng, hai tay đều đang bận rộn, chỉ có thể kẹp điện thoại di động giữa tai và bả vai, hỏi: “Hơn nửa đêm rồi mà còn gọi điện thoại cho tôi khóc lóc cái gì?”“Thư Khanh, đứa nhỏ kia xuất hiện rồi, hiện giờ tôi muốn giết nó.”“Đứa nhỏ nào, cậu đừng quá xúc động.” Lý Thư Khanh cắn thuốc, mơ hồ không rõ.“Là vị hôn thê ông nội Ngọc Sơn ước định cho anh ấy, hiện giờ nó đang ở Vạn gia.”Lý Thư Khanh há miệng làm rớt điếu thuốc, hỏi: “Ngoại hình có đẹp không?”Phương Lam khóc lóc mắng anh ta: “Tôi đã khó chịu đến như vậy, cậu còn không giúp tôi nghĩ cách lại đi hỏi cái này!”Lý Thư Khanh: “Tôi đã sớm khuyên cậu từ bỏ đi, với tính cách của lão Vạn, nếu cậu ta thật sự thích cậu, liệu có để cậu lãng phí nhiều năm vô nghĩa như vậy không? Thật không hiểu nổi, đầu cậu bị nước vào rồi đúng không?”“Đúng vậy, đầu óc tôi vẫn luôn ngâm trong nước, cả đám mấy cậu không một ai tốt! Mấy năm nay trơ mắt nhìn tôi giãy giụa trong đó, không biết tìm cách giúp tôi.”“Giúp cậu? Giúp cậu thì bọn tôi chán sống rồi.Đừng khóc nữa, chỉ là một đứa con gái mới lớn, đến thì đến thôi, lão Vạn không thích nó còn leo lên trời được sao?”“Nhưng nó rất xinh đẹp, căn bản không như mấy cậu tưởng tượng đâu.”Lý Thư Khanh nghe vậy dở khóc dở cười: “Có đẹp thì cũng chỉ là đứa con nít, hẳn mới hơn mười chín tuổi, cậu lớn như vậy mà còn bị một đứa nhỏ mới thành niên chọc cho khóc lóc, có thấy mất mặt không?”Phương Lam sụt sịt mũi: “Vừa rồi câu đầu tiên cậu hỏi là trông nó có đẹp không.”“…” Đương nhiên chuyện mà một người đàn ông quan tâm nhất ở một phụ nữ xa lạ chính là tướng mạo rồi, chẳng lẽ đi chú ý nội hàm sao?Lý Thư Khanh chỉ đành khuyên cô ta: “Tôi nói này nhị tiểu thư, sắp ăn tết rồi, cô thu lại tâm tư đặt trên người lão Vạn, về nhà ở bên người thân nhiều một chút có được không?”“Không được, bọn họ luôn giục tôi gả chồng, tôi không muốn trở về.” Phương Lam lau khô nước mắt, hỏi anh ta: “Mấy cậu đang chơi ở đâu đấy? Tôi sẽ qua đó.”“Chúng tôi giải tán liền đây.”Phương Lam u oán: “Tôi sợ mình buồn chán sẽ nghĩ ra một vạn cách giết con nhỏ đó.”.