Tác giả:

Từ lúc Tạ Vãn Nguyệt có ký ức, cô đã biết mình không độc thân.Chồng cô họ Vạn, tên Ngọc Sơn, lớn hơn cô mười hai tuổi, là người Ninh Thành, luận theo bối phận cô phải gọi anh một tiếng chú.Liên hôn với các gia tộc là trách nhiệm của người Tạ gia, chú tư và thím tư của Tạ Vãn Nguyệt cũng đến với nhau theo cách này, nhắc đến tình cảm vợ chồng chỉ xem như uống một ly nước, ấm lạnh tự mình biết.Lứa con cháu Tạ Chân, cha của Tạ Vãn Nguyệt, trong nhà toàn là nam đinh, đến lứa của cô chỉ còn lại ba cô con gái, một người nhỏ hơn cô năm tuổi, một người nhỏ hơn cô mười tuổi, dựa theo quy tắc thuận vị, Tạ Vãn Nguyệt đã định sẽ phải liên hôn với Vạn gia.Mỗi năm cứ đến tháng Giêng, Vạn gia sẽ phái người lại đây một chuyến tặng lễ vật cho Tạ Vãn Nguyệt. Tính đến nay, Tạ Vãn Nguyệt đã nhận được tổng cộng hai mươi món quà, bao gồm cả món lúc cô vừa chui ra khỏi bụng mẹ.Tạ gia rất coi trọng cuộc hôn nhân này, nuôi dạy Tạ Vãn Nguyệt thành một cô gái vô cùng xuất sắc, cầm kỳ thư họa không gì không biết…

Chương 29: Chương 29

Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt ÁoTác giả: Giang Tiếu NgữTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTừ lúc Tạ Vãn Nguyệt có ký ức, cô đã biết mình không độc thân.Chồng cô họ Vạn, tên Ngọc Sơn, lớn hơn cô mười hai tuổi, là người Ninh Thành, luận theo bối phận cô phải gọi anh một tiếng chú.Liên hôn với các gia tộc là trách nhiệm của người Tạ gia, chú tư và thím tư của Tạ Vãn Nguyệt cũng đến với nhau theo cách này, nhắc đến tình cảm vợ chồng chỉ xem như uống một ly nước, ấm lạnh tự mình biết.Lứa con cháu Tạ Chân, cha của Tạ Vãn Nguyệt, trong nhà toàn là nam đinh, đến lứa của cô chỉ còn lại ba cô con gái, một người nhỏ hơn cô năm tuổi, một người nhỏ hơn cô mười tuổi, dựa theo quy tắc thuận vị, Tạ Vãn Nguyệt đã định sẽ phải liên hôn với Vạn gia.Mỗi năm cứ đến tháng Giêng, Vạn gia sẽ phái người lại đây một chuyến tặng lễ vật cho Tạ Vãn Nguyệt. Tính đến nay, Tạ Vãn Nguyệt đã nhận được tổng cộng hai mươi món quà, bao gồm cả món lúc cô vừa chui ra khỏi bụng mẹ.Tạ gia rất coi trọng cuộc hôn nhân này, nuôi dạy Tạ Vãn Nguyệt thành một cô gái vô cùng xuất sắc, cầm kỳ thư họa không gì không biết… “Hôm nay nhất định phải nếm thử rượu này, trăm năm khó gặp, chỉ có một bình, cậu không đến, đừng nói anh em có chuyện tốt không nhớ tới cậu.”Vạn Ngọc Sơn từ chối: “Tôi bỏ rượu rồi.”Lý Thư Khanh bị anh cúp điện thoại, bèn nói với mọi người: “Nói là bỏ rượu rồi, không đến.”“Quả nhiên là người sắp kết hôn, rượu lẫn gái đều cai hết rồi, có vẻ vị hôn thê đó không hề tầm thường.”“Nghe nói xinh đẹp không ai bì được.”Phương Lam uống một hơi hết cạn rượu trong ly rồi lại rót đầy.“Nhị tiểu thư, rượu này không thể uống như vậy, rượu quý đó.”“Cậu mặc kệ tôi.” Phương Lam lườm anh ta một cái.“Được được được, là tôi xen vào chuyện người khác, nhưng cậu tự hành hạ mình thế này cũng không phải là cách hay.”“Vậy cậu nói tôi nghe thử xem, cách hay là cách gì?”“Chuyện tình cảm nam nữ, quan trọng nhất là tương thân tương ái, trong lòng lão Vạn không có cậu, sao cậu lại không buông tay mà nghĩ đến tôi.”“Cậu?” Phương Lam híp mắt nhìn anh ta một cái: “Tôi không vừa mắt.”Người đàn ông cười lạnh nói: “Cậu chỉ đơn phương lão Vạn, nhưng lão Vạn lại không nhìn trúng cậu, cậu ấy thà ở bên những người phụ nữ kém cỏi hơn cậu ngàn vạn lần chứ không muốn nắm tay cậu.Cậu còn trông mong cái gì?”“Câm miệng!” Phương Lam nghiến răng nói.“Đến bây giờ nhị tiểu thư vẫn còn trinhđúng không?”Phương Lam vốn nhẫn nhịn chịu đựng đột nhiên phát bạo, cầm ly đập vào đầu người đàn ông.Hiện trường nhất thời có chút hỗn loạn, người đàn ông nọ ôm lấy đầu đang chảy máu, kêu gào muốn đánh Phương Lam, lại bị những người khác ôm lấy, nhất thời không thể xông lên.Lý Thư Khanh kéo Phương Lam đi ra bên ngoài, lạnh lùng nói: “Cậu định giết người à!”“Phải!” Phương Lam hung dữ nhìn anh ta.“Hôm nay nhất định phải nếm thử rượu này, trăm năm khó gặp, chỉ có một bình, cậu không đến, đừng nói anh em có chuyện tốt không nhớ tới cậu.”Vạn Ngọc Sơn từ chối: “Tôi bỏ rượu rồi.”Lý Thư Khanh bị anh cúp điện thoại, bèn nói với mọi người: “Nói là bỏ rượu rồi, không đến.”“Quả nhiên là người sắp kết hôn, rượu lẫn gái đều cai hết rồi, có vẻ vị hôn thê đó không hề tầm thường.”“Nghe nói xinh đẹp không ai bì được.”Phương Lam uống một hơi hết cạn rượu trong ly rồi lại rót đầy.“Nhị tiểu thư, rượu này không thể uống như vậy, rượu quý đó.”“Cậu mặc kệ tôi.” Phương Lam lườm anh ta một cái.“Được được được, là tôi xen vào chuyện người khác, nhưng cậu tự hành hạ mình thế này cũng không phải là cách hay.”“Vậy cậu nói tôi nghe thử xem, cách hay là cách gì?”“Chuyện tình cảm nam nữ, quan trọng nhất là tương thân tương ái, trong lòng lão Vạn không có cậu, sao cậu lại không buông tay mà nghĩ đến tôi.”“Cậu?” Phương Lam híp mắt nhìn anh ta một cái: “Tôi không vừa mắt.”Người đàn ông cười lạnh nói: “Cậu chỉ đơn phương lão Vạn, nhưng lão Vạn lại không nhìn trúng cậu, cậu ấy thà ở bên những người phụ nữ kém cỏi hơn cậu ngàn vạn lần chứ không muốn nắm tay cậu.Cậu còn trông mong cái gì?”“Câm miệng!” Phương Lam nghiến răng nói.“Đến bây giờ nhị tiểu thư vẫn còn trinhđúng không?”Phương Lam vốn nhẫn nhịn chịu đựng đột nhiên phát bạo, cầm ly đập vào đầu người đàn ông.Hiện trường nhất thời có chút hỗn loạn, người đàn ông nọ ôm lấy đầu đang chảy máu, kêu gào muốn đánh Phương Lam, lại bị những người khác ôm lấy, nhất thời không thể xông lên.Lý Thư Khanh kéo Phương Lam đi ra bên ngoài, lạnh lùng nói: “Cậu định giết người à!”“Phải!” Phương Lam hung dữ nhìn anh ta..

“Hôm nay nhất định phải nếm thử rượu này, trăm năm khó gặp, chỉ có một bình, cậu không đến, đừng nói anh em có chuyện tốt không nhớ tới cậu.

”Vạn Ngọc Sơn từ chối: “Tôi bỏ rượu rồi.

”Lý Thư Khanh bị anh cúp điện thoại, bèn nói với mọi người: “Nói là bỏ rượu rồi, không đến.

”“Quả nhiên là người sắp kết hôn, rượu lẫn gái đều cai hết rồi, có vẻ vị hôn thê đó không hề tầm thường.

”“Nghe nói xinh đẹp không ai bì được.

”Phương Lam uống một hơi hết cạn rượu trong ly rồi lại rót đầy.

“Nhị tiểu thư, rượu này không thể uống như vậy, rượu quý đó.

”“Cậu mặc kệ tôi.

” Phương Lam lườm anh ta một cái.

“Được được được, là tôi xen vào chuyện người khác, nhưng cậu tự hành hạ mình thế này cũng không phải là cách hay.

”“Vậy cậu nói tôi nghe thử xem, cách hay là cách gì?”“Chuyện tình cảm nam nữ, quan trọng nhất là tương thân tương ái, trong lòng lão Vạn không có cậu, sao cậu lại không buông tay mà nghĩ đến tôi.

”“Cậu?” Phương Lam híp mắt nhìn anh ta một cái: “Tôi không vừa mắt.

”Người đàn ông cười lạnh nói: “Cậu chỉ đơn phương lão Vạn, nhưng lão Vạn lại không nhìn trúng cậu, cậu ấy thà ở bên những người phụ nữ kém cỏi hơn cậu ngàn vạn lần chứ không muốn nắm tay cậu.

Cậu còn trông mong cái gì?”“Câm miệng!” Phương Lam nghiến răng nói.

“Đến bây giờ nhị tiểu thư vẫn còn trinhđúng không?”Phương Lam vốn nhẫn nhịn chịu đựng đột nhiên phát bạo, cầm ly đập vào đầu người đàn ông.

Hiện trường nhất thời có chút hỗn loạn, người đàn ông nọ ôm lấy đầu đang chảy máu, kêu gào muốn đánh Phương Lam, lại bị những người khác ôm lấy, nhất thời không thể xông lên.

Lý Thư Khanh kéo Phương Lam đi ra bên ngoài, lạnh lùng nói: “Cậu định giết người à!”“Phải!” Phương Lam hung dữ nhìn anh ta.

“Hôm nay nhất định phải nếm thử rượu này, trăm năm khó gặp, chỉ có một bình, cậu không đến, đừng nói anh em có chuyện tốt không nhớ tới cậu.

”Vạn Ngọc Sơn từ chối: “Tôi bỏ rượu rồi.

”Lý Thư Khanh bị anh cúp điện thoại, bèn nói với mọi người: “Nói là bỏ rượu rồi, không đến.

”“Quả nhiên là người sắp kết hôn, rượu lẫn gái đều cai hết rồi, có vẻ vị hôn thê đó không hề tầm thường.

”“Nghe nói xinh đẹp không ai bì được.

”Phương Lam uống một hơi hết cạn rượu trong ly rồi lại rót đầy.

“Nhị tiểu thư, rượu này không thể uống như vậy, rượu quý đó.

”“Cậu mặc kệ tôi.

” Phương Lam lườm anh ta một cái.

“Được được được, là tôi xen vào chuyện người khác, nhưng cậu tự hành hạ mình thế này cũng không phải là cách hay.

”“Vậy cậu nói tôi nghe thử xem, cách hay là cách gì?”“Chuyện tình cảm nam nữ, quan trọng nhất là tương thân tương ái, trong lòng lão Vạn không có cậu, sao cậu lại không buông tay mà nghĩ đến tôi.

”“Cậu?” Phương Lam híp mắt nhìn anh ta một cái: “Tôi không vừa mắt.

”Người đàn ông cười lạnh nói: “Cậu chỉ đơn phương lão Vạn, nhưng lão Vạn lại không nhìn trúng cậu, cậu ấy thà ở bên những người phụ nữ kém cỏi hơn cậu ngàn vạn lần chứ không muốn nắm tay cậu.

Cậu còn trông mong cái gì?”“Câm miệng!” Phương Lam nghiến răng nói.

“Đến bây giờ nhị tiểu thư vẫn còn trinhđúng không?”Phương Lam vốn nhẫn nhịn chịu đựng đột nhiên phát bạo, cầm ly đập vào đầu người đàn ông.

Hiện trường nhất thời có chút hỗn loạn, người đàn ông nọ ôm lấy đầu đang chảy máu, kêu gào muốn đánh Phương Lam, lại bị những người khác ôm lấy, nhất thời không thể xông lên.

Lý Thư Khanh kéo Phương Lam đi ra bên ngoài, lạnh lùng nói: “Cậu định giết người à!”“Phải!” Phương Lam hung dữ nhìn anh ta.

.

Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt ÁoTác giả: Giang Tiếu NgữTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTừ lúc Tạ Vãn Nguyệt có ký ức, cô đã biết mình không độc thân.Chồng cô họ Vạn, tên Ngọc Sơn, lớn hơn cô mười hai tuổi, là người Ninh Thành, luận theo bối phận cô phải gọi anh một tiếng chú.Liên hôn với các gia tộc là trách nhiệm của người Tạ gia, chú tư và thím tư của Tạ Vãn Nguyệt cũng đến với nhau theo cách này, nhắc đến tình cảm vợ chồng chỉ xem như uống một ly nước, ấm lạnh tự mình biết.Lứa con cháu Tạ Chân, cha của Tạ Vãn Nguyệt, trong nhà toàn là nam đinh, đến lứa của cô chỉ còn lại ba cô con gái, một người nhỏ hơn cô năm tuổi, một người nhỏ hơn cô mười tuổi, dựa theo quy tắc thuận vị, Tạ Vãn Nguyệt đã định sẽ phải liên hôn với Vạn gia.Mỗi năm cứ đến tháng Giêng, Vạn gia sẽ phái người lại đây một chuyến tặng lễ vật cho Tạ Vãn Nguyệt. Tính đến nay, Tạ Vãn Nguyệt đã nhận được tổng cộng hai mươi món quà, bao gồm cả món lúc cô vừa chui ra khỏi bụng mẹ.Tạ gia rất coi trọng cuộc hôn nhân này, nuôi dạy Tạ Vãn Nguyệt thành một cô gái vô cùng xuất sắc, cầm kỳ thư họa không gì không biết… “Hôm nay nhất định phải nếm thử rượu này, trăm năm khó gặp, chỉ có một bình, cậu không đến, đừng nói anh em có chuyện tốt không nhớ tới cậu.”Vạn Ngọc Sơn từ chối: “Tôi bỏ rượu rồi.”Lý Thư Khanh bị anh cúp điện thoại, bèn nói với mọi người: “Nói là bỏ rượu rồi, không đến.”“Quả nhiên là người sắp kết hôn, rượu lẫn gái đều cai hết rồi, có vẻ vị hôn thê đó không hề tầm thường.”“Nghe nói xinh đẹp không ai bì được.”Phương Lam uống một hơi hết cạn rượu trong ly rồi lại rót đầy.“Nhị tiểu thư, rượu này không thể uống như vậy, rượu quý đó.”“Cậu mặc kệ tôi.” Phương Lam lườm anh ta một cái.“Được được được, là tôi xen vào chuyện người khác, nhưng cậu tự hành hạ mình thế này cũng không phải là cách hay.”“Vậy cậu nói tôi nghe thử xem, cách hay là cách gì?”“Chuyện tình cảm nam nữ, quan trọng nhất là tương thân tương ái, trong lòng lão Vạn không có cậu, sao cậu lại không buông tay mà nghĩ đến tôi.”“Cậu?” Phương Lam híp mắt nhìn anh ta một cái: “Tôi không vừa mắt.”Người đàn ông cười lạnh nói: “Cậu chỉ đơn phương lão Vạn, nhưng lão Vạn lại không nhìn trúng cậu, cậu ấy thà ở bên những người phụ nữ kém cỏi hơn cậu ngàn vạn lần chứ không muốn nắm tay cậu.Cậu còn trông mong cái gì?”“Câm miệng!” Phương Lam nghiến răng nói.“Đến bây giờ nhị tiểu thư vẫn còn trinhđúng không?”Phương Lam vốn nhẫn nhịn chịu đựng đột nhiên phát bạo, cầm ly đập vào đầu người đàn ông.Hiện trường nhất thời có chút hỗn loạn, người đàn ông nọ ôm lấy đầu đang chảy máu, kêu gào muốn đánh Phương Lam, lại bị những người khác ôm lấy, nhất thời không thể xông lên.Lý Thư Khanh kéo Phương Lam đi ra bên ngoài, lạnh lùng nói: “Cậu định giết người à!”“Phải!” Phương Lam hung dữ nhìn anh ta.“Hôm nay nhất định phải nếm thử rượu này, trăm năm khó gặp, chỉ có một bình, cậu không đến, đừng nói anh em có chuyện tốt không nhớ tới cậu.”Vạn Ngọc Sơn từ chối: “Tôi bỏ rượu rồi.”Lý Thư Khanh bị anh cúp điện thoại, bèn nói với mọi người: “Nói là bỏ rượu rồi, không đến.”“Quả nhiên là người sắp kết hôn, rượu lẫn gái đều cai hết rồi, có vẻ vị hôn thê đó không hề tầm thường.”“Nghe nói xinh đẹp không ai bì được.”Phương Lam uống một hơi hết cạn rượu trong ly rồi lại rót đầy.“Nhị tiểu thư, rượu này không thể uống như vậy, rượu quý đó.”“Cậu mặc kệ tôi.” Phương Lam lườm anh ta một cái.“Được được được, là tôi xen vào chuyện người khác, nhưng cậu tự hành hạ mình thế này cũng không phải là cách hay.”“Vậy cậu nói tôi nghe thử xem, cách hay là cách gì?”“Chuyện tình cảm nam nữ, quan trọng nhất là tương thân tương ái, trong lòng lão Vạn không có cậu, sao cậu lại không buông tay mà nghĩ đến tôi.”“Cậu?” Phương Lam híp mắt nhìn anh ta một cái: “Tôi không vừa mắt.”Người đàn ông cười lạnh nói: “Cậu chỉ đơn phương lão Vạn, nhưng lão Vạn lại không nhìn trúng cậu, cậu ấy thà ở bên những người phụ nữ kém cỏi hơn cậu ngàn vạn lần chứ không muốn nắm tay cậu.Cậu còn trông mong cái gì?”“Câm miệng!” Phương Lam nghiến răng nói.“Đến bây giờ nhị tiểu thư vẫn còn trinhđúng không?”Phương Lam vốn nhẫn nhịn chịu đựng đột nhiên phát bạo, cầm ly đập vào đầu người đàn ông.Hiện trường nhất thời có chút hỗn loạn, người đàn ông nọ ôm lấy đầu đang chảy máu, kêu gào muốn đánh Phương Lam, lại bị những người khác ôm lấy, nhất thời không thể xông lên.Lý Thư Khanh kéo Phương Lam đi ra bên ngoài, lạnh lùng nói: “Cậu định giết người à!”“Phải!” Phương Lam hung dữ nhìn anh ta..

Chương 29: Chương 29