Tác giả:

CHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac…

Chương 92: 92: Kinh Ngạc

Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Khúc Yên đưa tay sờ lấy huy chương trên cổ mình, ánh mắt của những người ngồi gần cô có chút kì quặc nhưng cũng có phần hâm mộ Khúc Yên.Tay cô cầm di động chụp 1 tấm hình gửi cho Thẩm Tây Thừa.Không biết vì sao cô lại muốn báo cho Thẩm Tây Thừa biết trước tiên.Khi gửi xong cô còn gửi thêm vài cái sticker chú thỏ tự đắc cho anh.Cô nói:“Tiền thưởng thật chất lượng, 20.000 USD lận đó.Về cháu sẽ bao cả ba chú 1 trận hoành tráng.”Tiếp đó còn gửi vài sticker với nụ cười mất nhân tính.Ting.Thẩm Tây Thừa nhận thông báo từ di động, trên màn hình xuất hiện vài tiếng nhắn.Anh ấn vào lướt lên nhìn tấm ảnh phía trên, trong tấm hình cô cầm huy chương bạc với dây đeo màu đỏ trên môi đang nở nụ cười nhẹ nhàng xinh đẹp.Dù nó không phải là huy hiệu cao nhất nhưng cũng nằm trong bộ 3 quyền lực nhất, đã thể hiện đủ sự thành công trên con đường học tập của chính bản thân cô.Anh đọc những dòng tin nhắn ở dưới, hiếm hoi nhắn lại 2 chữ “Chúc mừng” cô.Khúc Yên rất nhanh liền trả lời:“Aida, hình như vẫn còn vài giải phụ.”Thẩm Tây Thừa:“Khi nào trở về?”Khúc Yên:“Không rõ nữa, trở về cháu sẽ báo trước.”Thẩm Tây Thừa:“Được.”Khúc Yên:“Chú đang làm gì vậy?”Thẩm Tây Thừa rất nhanh liền trả lời:“Họp.”Khúc Yên đọc được dòng tin nhắn có chút chột dạ, hình như cô vừa làm phiền ngay lúc anh đang ở trong cuộc họp.Sau đó Khúc Yên không dám nhắn cái gì, nhưng ngược lại bên kia vì chờ đợi lâu mà không thấy cô phản hồi liền gõ bàn phím.“Tại sao không trả lời?”Khúc Yên:“Chú đang họp, rảnh nói chuyện sau.”Thẩm Tây Thừa trầm ngầm, khó khăn nhắn chữ “Được” sau đó ngước lên tiếp tục cuộc họp của mình.Khúc Yên thoát ra khung trò chuyện với anh, nhận thấy tin nhắn mới từ cha cô, ông gửi icon khóc lóc qua cũng gửi lại cho cô 1 tấm ảnh.Đó là video phát trực tiếp trên truyền thông nước Mỹ, khoảng khắc ông chụp chính là lúc Khúc Yên ngước lên tươi cười chụp cùng ban lãnh đạo nhà trường.Cô cười thầm hạnh phúc, thì ra cho dù cô ở đâu thì ông cũng đều theo dõi cô.Cái cảm giác hạnh phúc dâng trào này không kém gì lúc cô lên nhận giải thưởng vậy.Vừa hạnh phúc vừa ấm áp.Cô nhìn lên bục đã thấy giải nhất đã được công bố và đang trao hoa.Anh ta khẽ nhìn cô cười nhẹ, cô cũng cười nhẹ đáp lại nụ cười của anh.MC:“Tiếp theo chúng ta sẽ còn 1 giải phụ nho nhỏ giành tặng cho 1 thí sinh đặc biệt xuất chúng, vì là nền giáo dục mới.Nên giải thưởng cũng đặc biệt ân sủng trao tặng cho người ấy, trao tặng…một chiếc cúp thay vì huy chương vàng.Và đặc biệt, đây là sự bất ngờ không được báo trước cho tất cả thí sinh để tạo ra sự bất ngờ.”Ông ta nói tiếp:“Theo mọi người…nhân vật đó là ai?”Lại 1 lần nữa cả khán đài ồn ào gọi tên đàn anh vừa đoạt giải nhất trường mình, nhưng cô cũng hơi ngạc nhiên vì trong tiếng ồn đó có vài người gọi tên cô.Khúc Yên đáy mắt không có tia sáng hi vọng về giải thưởng này.Người được nhận đương nhiên sẽ là đàn anh khối 11 của cô rồi.Nếu là cô, e rằng chỉ là trong mơ.MC lật tờ giấy phía sau, ông cũng không kém phần ngạc nhiên.Ông lớn giọng gọi:“JASMINE!”Khúc Yên mở tròn đôi mắt kinh ngạc nhìn MC trên bục, đầu óc cô giống như bị ai đó dùng lực xoay cuồng.Không thể tin được người đoạt giải đó lại là mình.Toàn bộ dây thần cô căng chặt, da đầu cũng sởn gai óc.Gương mặt cô không giấu nổi được sự kinh ngạc cùng hoảng hốt nhìn Sandra.Còn Sandra chỉ nhìn cô cười gật đầu, bảo cô mau đứng dậy lên nhận giải.Cô đứng dậy, lần thứ 2 bước lên bục giảng..

Khúc Yên đưa tay sờ lấy huy chương trên cổ mình, ánh mắt của những người ngồi gần cô có chút kì quặc nhưng cũng có phần hâm mộ Khúc Yên.

Tay cô cầm di động chụp 1 tấm hình gửi cho Thẩm Tây Thừa.

Không biết vì sao cô lại muốn báo cho Thẩm Tây Thừa biết trước tiên.

Khi gửi xong cô còn gửi thêm vài cái sticker chú thỏ tự đắc cho anh.

Cô nói:“Tiền thưởng thật chất lượng, 20.000 USD lận đó.

Về cháu sẽ bao cả ba chú 1 trận hoành tráng.”

Tiếp đó còn gửi vài sticker với nụ cười mất nhân tính.

Ting.

Thẩm Tây Thừa nhận thông báo từ di động, trên màn hình xuất hiện vài tiếng nhắn.

Anh ấn vào lướt lên nhìn tấm ảnh phía trên, trong tấm hình cô cầm huy chương bạc với dây đeo màu đỏ trên môi đang nở nụ cười nhẹ nhàng xinh đẹp.

Dù nó không phải là huy hiệu cao nhất nhưng cũng nằm trong bộ 3 quyền lực nhất, đã thể hiện đủ sự thành công trên con đường học tập của chính bản thân cô.

Anh đọc những dòng tin nhắn ở dưới, hiếm hoi nhắn lại 2 chữ “Chúc mừng” cô.

Khúc Yên rất nhanh liền trả lời:“Aida, hình như vẫn còn vài giải phụ.”

Thẩm Tây Thừa:“Khi nào trở về?”

Khúc Yên:“Không rõ nữa, trở về cháu sẽ báo trước.”

Thẩm Tây Thừa:“Được.”

Khúc Yên:“Chú đang làm gì vậy?”

Thẩm Tây Thừa rất nhanh liền trả lời:“Họp.”

Khúc Yên đọc được dòng tin nhắn có chút chột dạ, hình như cô vừa làm phiền ngay lúc anh đang ở trong cuộc họp.

Sau đó Khúc Yên không dám nhắn cái gì, nhưng ngược lại bên kia vì chờ đợi lâu mà không thấy cô phản hồi liền gõ bàn phím.

“Tại sao không trả lời?”

Khúc Yên:“Chú đang họp, rảnh nói chuyện sau.”

Thẩm Tây Thừa trầm ngầm, khó khăn nhắn chữ “Được” sau đó ngước lên tiếp tục cuộc họp của mình.

Khúc Yên thoát ra khung trò chuyện với anh, nhận thấy tin nhắn mới từ cha cô, ông gửi icon khóc lóc qua cũng gửi lại cho cô 1 tấm ảnh.

Đó là video phát trực tiếp trên truyền thông nước Mỹ, khoảng khắc ông chụp chính là lúc Khúc Yên ngước lên tươi cười chụp cùng ban lãnh đạo nhà trường.

Cô cười thầm hạnh phúc, thì ra cho dù cô ở đâu thì ông cũng đều theo dõi cô.

Cái cảm giác hạnh phúc dâng trào này không kém gì lúc cô lên nhận giải thưởng vậy.

Vừa hạnh phúc vừa ấm áp.

Cô nhìn lên bục đã thấy giải nhất đã được công bố và đang trao hoa.

Anh ta khẽ nhìn cô cười nhẹ, cô cũng cười nhẹ đáp lại nụ cười của anh.

MC:“Tiếp theo chúng ta sẽ còn 1 giải phụ nho nhỏ giành tặng cho 1 thí sinh đặc biệt xuất chúng, vì là nền giáo dục mới.

Nên giải thưởng cũng đặc biệt ân sủng trao tặng cho người ấy, trao tặng…một chiếc cúp thay vì huy chương vàng.

Và đặc biệt, đây là sự bất ngờ không được báo trước cho tất cả thí sinh để tạo ra sự bất ngờ.”

Ông ta nói tiếp:“Theo mọi người…nhân vật đó là ai?”

Lại 1 lần nữa cả khán đài ồn ào gọi tên đàn anh vừa đoạt giải nhất trường mình, nhưng cô cũng hơi ngạc nhiên vì trong tiếng ồn đó có vài người gọi tên cô.

Khúc Yên đáy mắt không có tia sáng hi vọng về giải thưởng này.

Người được nhận đương nhiên sẽ là đàn anh khối 11 của cô rồi.

Nếu là cô, e rằng chỉ là trong mơ.

MC lật tờ giấy phía sau, ông cũng không kém phần ngạc nhiên.

Ông lớn giọng gọi:“JASMINE!”

Khúc Yên mở tròn đôi mắt kinh ngạc nhìn MC trên bục, đầu óc cô giống như bị ai đó dùng lực xoay cuồng.

Không thể tin được người đoạt giải đó lại là mình.

Toàn bộ dây thần cô căng chặt, da đầu cũng sởn gai óc.

Gương mặt cô không giấu nổi được sự kinh ngạc cùng hoảng hốt nhìn Sandra.

Còn Sandra chỉ nhìn cô cười gật đầu, bảo cô mau đứng dậy lên nhận giải.

Cô đứng dậy, lần thứ 2 bước lên bục giảng..

Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Khúc Yên đưa tay sờ lấy huy chương trên cổ mình, ánh mắt của những người ngồi gần cô có chút kì quặc nhưng cũng có phần hâm mộ Khúc Yên.Tay cô cầm di động chụp 1 tấm hình gửi cho Thẩm Tây Thừa.Không biết vì sao cô lại muốn báo cho Thẩm Tây Thừa biết trước tiên.Khi gửi xong cô còn gửi thêm vài cái sticker chú thỏ tự đắc cho anh.Cô nói:“Tiền thưởng thật chất lượng, 20.000 USD lận đó.Về cháu sẽ bao cả ba chú 1 trận hoành tráng.”Tiếp đó còn gửi vài sticker với nụ cười mất nhân tính.Ting.Thẩm Tây Thừa nhận thông báo từ di động, trên màn hình xuất hiện vài tiếng nhắn.Anh ấn vào lướt lên nhìn tấm ảnh phía trên, trong tấm hình cô cầm huy chương bạc với dây đeo màu đỏ trên môi đang nở nụ cười nhẹ nhàng xinh đẹp.Dù nó không phải là huy hiệu cao nhất nhưng cũng nằm trong bộ 3 quyền lực nhất, đã thể hiện đủ sự thành công trên con đường học tập của chính bản thân cô.Anh đọc những dòng tin nhắn ở dưới, hiếm hoi nhắn lại 2 chữ “Chúc mừng” cô.Khúc Yên rất nhanh liền trả lời:“Aida, hình như vẫn còn vài giải phụ.”Thẩm Tây Thừa:“Khi nào trở về?”Khúc Yên:“Không rõ nữa, trở về cháu sẽ báo trước.”Thẩm Tây Thừa:“Được.”Khúc Yên:“Chú đang làm gì vậy?”Thẩm Tây Thừa rất nhanh liền trả lời:“Họp.”Khúc Yên đọc được dòng tin nhắn có chút chột dạ, hình như cô vừa làm phiền ngay lúc anh đang ở trong cuộc họp.Sau đó Khúc Yên không dám nhắn cái gì, nhưng ngược lại bên kia vì chờ đợi lâu mà không thấy cô phản hồi liền gõ bàn phím.“Tại sao không trả lời?”Khúc Yên:“Chú đang họp, rảnh nói chuyện sau.”Thẩm Tây Thừa trầm ngầm, khó khăn nhắn chữ “Được” sau đó ngước lên tiếp tục cuộc họp của mình.Khúc Yên thoát ra khung trò chuyện với anh, nhận thấy tin nhắn mới từ cha cô, ông gửi icon khóc lóc qua cũng gửi lại cho cô 1 tấm ảnh.Đó là video phát trực tiếp trên truyền thông nước Mỹ, khoảng khắc ông chụp chính là lúc Khúc Yên ngước lên tươi cười chụp cùng ban lãnh đạo nhà trường.Cô cười thầm hạnh phúc, thì ra cho dù cô ở đâu thì ông cũng đều theo dõi cô.Cái cảm giác hạnh phúc dâng trào này không kém gì lúc cô lên nhận giải thưởng vậy.Vừa hạnh phúc vừa ấm áp.Cô nhìn lên bục đã thấy giải nhất đã được công bố và đang trao hoa.Anh ta khẽ nhìn cô cười nhẹ, cô cũng cười nhẹ đáp lại nụ cười của anh.MC:“Tiếp theo chúng ta sẽ còn 1 giải phụ nho nhỏ giành tặng cho 1 thí sinh đặc biệt xuất chúng, vì là nền giáo dục mới.Nên giải thưởng cũng đặc biệt ân sủng trao tặng cho người ấy, trao tặng…một chiếc cúp thay vì huy chương vàng.Và đặc biệt, đây là sự bất ngờ không được báo trước cho tất cả thí sinh để tạo ra sự bất ngờ.”Ông ta nói tiếp:“Theo mọi người…nhân vật đó là ai?”Lại 1 lần nữa cả khán đài ồn ào gọi tên đàn anh vừa đoạt giải nhất trường mình, nhưng cô cũng hơi ngạc nhiên vì trong tiếng ồn đó có vài người gọi tên cô.Khúc Yên đáy mắt không có tia sáng hi vọng về giải thưởng này.Người được nhận đương nhiên sẽ là đàn anh khối 11 của cô rồi.Nếu là cô, e rằng chỉ là trong mơ.MC lật tờ giấy phía sau, ông cũng không kém phần ngạc nhiên.Ông lớn giọng gọi:“JASMINE!”Khúc Yên mở tròn đôi mắt kinh ngạc nhìn MC trên bục, đầu óc cô giống như bị ai đó dùng lực xoay cuồng.Không thể tin được người đoạt giải đó lại là mình.Toàn bộ dây thần cô căng chặt, da đầu cũng sởn gai óc.Gương mặt cô không giấu nổi được sự kinh ngạc cùng hoảng hốt nhìn Sandra.Còn Sandra chỉ nhìn cô cười gật đầu, bảo cô mau đứng dậy lên nhận giải.Cô đứng dậy, lần thứ 2 bước lên bục giảng..

Chương 92: 92: Kinh Ngạc