CHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac…
Chương 136: 136: Rời Bắc Thành
Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Cô hít thở sâu, đôi mắt trong suốt mê người nhìn anh:Ng..ngồi dậy đi!Anh lại lười nhác không muốn cử động, đ è xuống người cô cọ cọ đầu vào hõm cổ cô.Khúc Yên bị sức nặng cơ thể Thẩm Tây Thừa đè lên có chút khó thở, còn tưởng rằng cái thứ nằm trên người mình chính là một ngọn núi khủng lồ.Nặng đến mức bụng cô nhấp nhô hô hấp cũng trở nên nặng nề, khi nảy lại vừa ăn no xong bị đè vô cùng khó chịu.Khúc Yên khó khăn hít thở, lực nặng trên người càng lúc càng nặng hơn.Khúc Yên.Anh bỗng nhiên gọi tên cô, chất giọng vẫn trầm ấm nhưng thường ngày.Hả..? Cô biết tên này nếu đã không muốn ngồi dậy thì dù cô có đẩy ra thế nào cũng vô dụng.Anh tĩnh bơ nói:Ngực em mềm quá.Tôi muốn sờ..Mặt cô bất giác nóng lên, gương mặt đỏ lên vì xấu hổ.Khúc Yên nhéo tai anh:Chú đứng đắn một chút.Chả giống chú thường ngày thế nào.Khúc Yên vươn tay nắm ấy thân sofa, tay còn lại chống dưới sofa từ từ ngồi dậy.Nhưng sức lực cô không đủ, vừa mới ăn xong lại không có bao nhiêu là lực.Hoàn toàn vô lực không cách nào thoát được.Tim em đập nhanh thật đấy.Anh lười biếng không muốn cử động tay chân.Mềm nhũn dựa vào Khúc Yên.Cô vỗ vỗ mặt anh, lại còn lay lay người anh vài cái.Anh lại xem như cô đang đùa nghịch còn vui vẻ bảo thoải mái.Khúc Yên tức giận nắm đầu Thẩm Tây Thừa, sau đó còn bấu da đầu anh xả giận.Giọng anh uể oải đáp, mắt nhắm nghiền, tay ôm lấy eo cô:Đúng rồi, nắm mạnh lên.Mấy ngày nay đầu anh có chút nhứt, em dùng lực nhiều một chút.Ấn đường anh từ từ giãn ra, thoải mái mà tận hưởng.Khúc Yên ngửi ngửi tóc anh, hương thơm dầu gội sộc vào mũi cô.Cô dùng tay bóp nhẹ mũi cao thẳng của anh nhưng anh vẫn không động đậy.Lúc sau lại thở dài buông ra.Cô nghe được tiếng hít thở đều đều phả vào cổ mình, nằm trên người cô cũng ngủ được sao, bị anh đè có chút tức bụng mà khó thở.Anh đương nhiên vẫn chưa ngủ, cũng biết cô đang khó chịu.Dùng tay bế cô từ nằm dưới chuyển thành gối đầu trên tay nằm cạnh anh.May là sofa vừa đủ bề ngang, anh nghiên người ôm Khúc Yên vào lòng rồi nhắm mắt lại ngủ.Cô cũng có chút mệt, mùi hương nam tính quen thuộc của anh làm đôi mắt cứ nặng trĩu xuống sau đó từ từ cũng ngủ thiếp đi trong vòng tay anh.Vài ngày sau, ngày Khúc Yên đến sân bay đi đến “Đế Đô” nhập học, chỉ còn 5 ngày nữa cô sẽ chính thức bước vào ngôi trường mới.Cô tạm biệt cha mình sau đó tiến vào trong.Cô đi gần tới cửa cổng lại bị Ôn Thành Uy ôm lại, ông thật sự không nở cho Khúc Yên đi xa.Anh hỏi cô:Hay là cha chuyển qua sống cùng con nhá?Khúc Yên quay người lại thì hốt hoảng thấy đôi mắt ông đã đỏ hoe, cô vừa có chút buồn cười lại đau lòng.Con gái bắt đầu dỗ dành người cha mong manh của mình:Không sao, con ổn cả mà.Cũng chỉ là sang một thành phố khác thôi.Yên Yên sẽ không bỏ cha.Phải khuyên can rất lâu ông mới nuối tiếc nhìn cô rời đi, lên máy bay khoang thương gia cùng với vị trí mình.Cô đi tới số mà mình ngồi, nhìn người bên cạnh khẽ cười.Người ấy mặc áo sơ mi đen phối cùng quần tây ôm đôi chân thon dài.Phía bên trong vẫn còn một khoảng trống.Cô khẽ nói:Có thể cho tôi ngồi bên trong được không?Lúc này người đàn ông ấy không nói gì nhưng im lặng chứng tỏ là đã thoả hiệp.Người đó chính là Thẩm Tây Thừa.Anh cố ý đặt cùng chuyến bay với cô, ngồi ở đây cũng khoảng hơn nửa tiếng rồi.Khúc Yên ngồi xuống, dựa lưng vào ghế trông có chút mệt mỏi.Anh không nói gì nghiên người thắt dây an toàn cho cô.Nhìn cô khẽ nói:Có ăn uống gì chưa?Khúc Yên gật đầu:Anh ăn chưa?Từ hôm cãi cọ ấy cả hai đều đột nhiên sửa đổi cách xưng hô dành cho đối phương, vô thức tình cảm như được thăng hoa mãnh liệt, thái độ của anh từ đó cũng trở nên hoà nhã hơn được một ít, chỉ một chút thôi.Anh đã bị sự nghiêm túc nhiều năm ăn mòn nên rất khó khắc phục được, lâu lâu vẫn sẽ giở thói bắt nạt cô.Thẩm Tây Thừa lên tiếng:Không đói, nhưng bay tận 1 tiếng.Có đói thì nói với anh.Khúc Yên gật đầu xem như đã hiểu, nhìn đến nơi khi nảy mà cha cô đứng.Cảnh vật bên dưới vô cùng nhỏ bé nên cô không rõ có phải cha mình không, nhưng cô vẫn rất vui vẻ khi cha cô đã suy nghĩ rất nhiều cho mình, đó chính là thứ tình cảm cô mơ ước bấy lâu nay.Máy bay từ từ chuyển động, sau đó bay lên trời xanh rồi biến mất..
Cô hít thở sâu, đôi mắt trong suốt mê người nhìn anh:Ng..ngồi dậy đi!
Anh lại lười nhác không muốn cử động, đ è xuống người cô cọ cọ đầu vào hõm cổ cô.
Khúc Yên bị sức nặng cơ thể Thẩm Tây Thừa đè lên có chút khó thở, còn tưởng rằng cái thứ nằm trên người mình chính là một ngọn núi khủng lồ.
Nặng đến mức bụng cô nhấp nhô hô hấp cũng trở nên nặng nề, khi nảy lại vừa ăn no xong bị đè vô cùng khó chịu.
Khúc Yên khó khăn hít thở, lực nặng trên người càng lúc càng nặng hơn.
Khúc Yên.
Anh bỗng nhiên gọi tên cô, chất giọng vẫn trầm ấm nhưng thường ngày.
Hả..? Cô biết tên này nếu đã không muốn ngồi dậy thì dù cô có đẩy ra thế nào cũng vô dụng.
Anh tĩnh bơ nói:Ngực em mềm quá.
Tôi muốn sờ..
Mặt cô bất giác nóng lên, gương mặt đỏ lên vì xấu hổ.
Khúc Yên nhéo tai anh:Chú đứng đắn một chút.
Chả giống chú thường ngày thế nào.
Khúc Yên vươn tay nắm ấy thân sofa, tay còn lại chống dưới sofa từ từ ngồi dậy.
Nhưng sức lực cô không đủ, vừa mới ăn xong lại không có bao nhiêu là lực.
Hoàn toàn vô lực không cách nào thoát được.
Tim em đập nhanh thật đấy.
Anh lười biếng không muốn cử động tay chân.
Mềm nhũn dựa vào Khúc Yên.
Cô vỗ vỗ mặt anh, lại còn lay lay người anh vài cái.
Anh lại xem như cô đang đùa nghịch còn vui vẻ bảo thoải mái.
Khúc Yên tức giận nắm đầu Thẩm Tây Thừa, sau đó còn bấu da đầu anh xả giận.
Giọng anh uể oải đáp, mắt nhắm nghiền, tay ôm lấy eo cô:Đúng rồi, nắm mạnh lên.
Mấy ngày nay đầu anh có chút nhứt, em dùng lực nhiều một chút.
Ấn đường anh từ từ giãn ra, thoải mái mà tận hưởng.
Khúc Yên ngửi ngửi tóc anh, hương thơm dầu gội sộc vào mũi cô.
Cô dùng tay bóp nhẹ mũi cao thẳng của anh nhưng anh vẫn không động đậy.
Lúc sau lại thở dài buông ra.
Cô nghe được tiếng hít thở đều đều phả vào cổ mình, nằm trên người cô cũng ngủ được sao, bị anh đè có chút tức bụng mà khó thở.
Anh đương nhiên vẫn chưa ngủ, cũng biết cô đang khó chịu.
Dùng tay bế cô từ nằm dưới chuyển thành gối đầu trên tay nằm cạnh anh.
May là sofa vừa đủ bề ngang, anh nghiên người ôm Khúc Yên vào lòng rồi nhắm mắt lại ngủ.
Cô cũng có chút mệt, mùi hương nam tính quen thuộc của anh làm đôi mắt cứ nặng trĩu xuống sau đó từ từ cũng ngủ thiếp đi trong vòng tay anh.
Vài ngày sau, ngày Khúc Yên đến sân bay đi đến “Đế Đô” nhập học, chỉ còn 5 ngày nữa cô sẽ chính thức bước vào ngôi trường mới.
Cô tạm biệt cha mình sau đó tiến vào trong.
Cô đi gần tới cửa cổng lại bị Ôn Thành Uy ôm lại, ông thật sự không nở cho Khúc Yên đi xa.
Anh hỏi cô:Hay là cha chuyển qua sống cùng con nhá?
Khúc Yên quay người lại thì hốt hoảng thấy đôi mắt ông đã đỏ hoe, cô vừa có chút buồn cười lại đau lòng.
Con gái bắt đầu dỗ dành người cha mong manh của mình:Không sao, con ổn cả mà.
Cũng chỉ là sang một thành phố khác thôi.
Yên Yên sẽ không bỏ cha.
Phải khuyên can rất lâu ông mới nuối tiếc nhìn cô rời đi, lên máy bay khoang thương gia cùng với vị trí mình.
Cô đi tới số mà mình ngồi, nhìn người bên cạnh khẽ cười.
Người ấy mặc áo sơ mi đen phối cùng quần tây ôm đôi chân thon dài.
Phía bên trong vẫn còn một khoảng trống.
Cô khẽ nói:Có thể cho tôi ngồi bên trong được không?
Lúc này người đàn ông ấy không nói gì nhưng im lặng chứng tỏ là đã thoả hiệp.
Người đó chính là Thẩm Tây Thừa.
Anh cố ý đặt cùng chuyến bay với cô, ngồi ở đây cũng khoảng hơn nửa tiếng rồi.
Khúc Yên ngồi xuống, dựa lưng vào ghế trông có chút mệt mỏi.
Anh không nói gì nghiên người thắt dây an toàn cho cô.
Nhìn cô khẽ nói:Có ăn uống gì chưa?
Khúc Yên gật đầu:Anh ăn chưa?
Từ hôm cãi cọ ấy cả hai đều đột nhiên sửa đổi cách xưng hô dành cho đối phương, vô thức tình cảm như được thăng hoa mãnh liệt, thái độ của anh từ đó cũng trở nên hoà nhã hơn được một ít, chỉ một chút thôi.
Anh đã bị sự nghiêm túc nhiều năm ăn mòn nên rất khó khắc phục được, lâu lâu vẫn sẽ giở thói bắt nạt cô.
Thẩm Tây Thừa lên tiếng:Không đói, nhưng bay tận 1 tiếng.
Có đói thì nói với anh.
Khúc Yên gật đầu xem như đã hiểu, nhìn đến nơi khi nảy mà cha cô đứng.
Cảnh vật bên dưới vô cùng nhỏ bé nên cô không rõ có phải cha mình không, nhưng cô vẫn rất vui vẻ khi cha cô đã suy nghĩ rất nhiều cho mình, đó chính là thứ tình cảm cô mơ ước bấy lâu nay.
Máy bay từ từ chuyển động, sau đó bay lên trời xanh rồi biến mất..
Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Cô hít thở sâu, đôi mắt trong suốt mê người nhìn anh:Ng..ngồi dậy đi!Anh lại lười nhác không muốn cử động, đ è xuống người cô cọ cọ đầu vào hõm cổ cô.Khúc Yên bị sức nặng cơ thể Thẩm Tây Thừa đè lên có chút khó thở, còn tưởng rằng cái thứ nằm trên người mình chính là một ngọn núi khủng lồ.Nặng đến mức bụng cô nhấp nhô hô hấp cũng trở nên nặng nề, khi nảy lại vừa ăn no xong bị đè vô cùng khó chịu.Khúc Yên khó khăn hít thở, lực nặng trên người càng lúc càng nặng hơn.Khúc Yên.Anh bỗng nhiên gọi tên cô, chất giọng vẫn trầm ấm nhưng thường ngày.Hả..? Cô biết tên này nếu đã không muốn ngồi dậy thì dù cô có đẩy ra thế nào cũng vô dụng.Anh tĩnh bơ nói:Ngực em mềm quá.Tôi muốn sờ..Mặt cô bất giác nóng lên, gương mặt đỏ lên vì xấu hổ.Khúc Yên nhéo tai anh:Chú đứng đắn một chút.Chả giống chú thường ngày thế nào.Khúc Yên vươn tay nắm ấy thân sofa, tay còn lại chống dưới sofa từ từ ngồi dậy.Nhưng sức lực cô không đủ, vừa mới ăn xong lại không có bao nhiêu là lực.Hoàn toàn vô lực không cách nào thoát được.Tim em đập nhanh thật đấy.Anh lười biếng không muốn cử động tay chân.Mềm nhũn dựa vào Khúc Yên.Cô vỗ vỗ mặt anh, lại còn lay lay người anh vài cái.Anh lại xem như cô đang đùa nghịch còn vui vẻ bảo thoải mái.Khúc Yên tức giận nắm đầu Thẩm Tây Thừa, sau đó còn bấu da đầu anh xả giận.Giọng anh uể oải đáp, mắt nhắm nghiền, tay ôm lấy eo cô:Đúng rồi, nắm mạnh lên.Mấy ngày nay đầu anh có chút nhứt, em dùng lực nhiều một chút.Ấn đường anh từ từ giãn ra, thoải mái mà tận hưởng.Khúc Yên ngửi ngửi tóc anh, hương thơm dầu gội sộc vào mũi cô.Cô dùng tay bóp nhẹ mũi cao thẳng của anh nhưng anh vẫn không động đậy.Lúc sau lại thở dài buông ra.Cô nghe được tiếng hít thở đều đều phả vào cổ mình, nằm trên người cô cũng ngủ được sao, bị anh đè có chút tức bụng mà khó thở.Anh đương nhiên vẫn chưa ngủ, cũng biết cô đang khó chịu.Dùng tay bế cô từ nằm dưới chuyển thành gối đầu trên tay nằm cạnh anh.May là sofa vừa đủ bề ngang, anh nghiên người ôm Khúc Yên vào lòng rồi nhắm mắt lại ngủ.Cô cũng có chút mệt, mùi hương nam tính quen thuộc của anh làm đôi mắt cứ nặng trĩu xuống sau đó từ từ cũng ngủ thiếp đi trong vòng tay anh.Vài ngày sau, ngày Khúc Yên đến sân bay đi đến “Đế Đô” nhập học, chỉ còn 5 ngày nữa cô sẽ chính thức bước vào ngôi trường mới.Cô tạm biệt cha mình sau đó tiến vào trong.Cô đi gần tới cửa cổng lại bị Ôn Thành Uy ôm lại, ông thật sự không nở cho Khúc Yên đi xa.Anh hỏi cô:Hay là cha chuyển qua sống cùng con nhá?Khúc Yên quay người lại thì hốt hoảng thấy đôi mắt ông đã đỏ hoe, cô vừa có chút buồn cười lại đau lòng.Con gái bắt đầu dỗ dành người cha mong manh của mình:Không sao, con ổn cả mà.Cũng chỉ là sang một thành phố khác thôi.Yên Yên sẽ không bỏ cha.Phải khuyên can rất lâu ông mới nuối tiếc nhìn cô rời đi, lên máy bay khoang thương gia cùng với vị trí mình.Cô đi tới số mà mình ngồi, nhìn người bên cạnh khẽ cười.Người ấy mặc áo sơ mi đen phối cùng quần tây ôm đôi chân thon dài.Phía bên trong vẫn còn một khoảng trống.Cô khẽ nói:Có thể cho tôi ngồi bên trong được không?Lúc này người đàn ông ấy không nói gì nhưng im lặng chứng tỏ là đã thoả hiệp.Người đó chính là Thẩm Tây Thừa.Anh cố ý đặt cùng chuyến bay với cô, ngồi ở đây cũng khoảng hơn nửa tiếng rồi.Khúc Yên ngồi xuống, dựa lưng vào ghế trông có chút mệt mỏi.Anh không nói gì nghiên người thắt dây an toàn cho cô.Nhìn cô khẽ nói:Có ăn uống gì chưa?Khúc Yên gật đầu:Anh ăn chưa?Từ hôm cãi cọ ấy cả hai đều đột nhiên sửa đổi cách xưng hô dành cho đối phương, vô thức tình cảm như được thăng hoa mãnh liệt, thái độ của anh từ đó cũng trở nên hoà nhã hơn được một ít, chỉ một chút thôi.Anh đã bị sự nghiêm túc nhiều năm ăn mòn nên rất khó khắc phục được, lâu lâu vẫn sẽ giở thói bắt nạt cô.Thẩm Tây Thừa lên tiếng:Không đói, nhưng bay tận 1 tiếng.Có đói thì nói với anh.Khúc Yên gật đầu xem như đã hiểu, nhìn đến nơi khi nảy mà cha cô đứng.Cảnh vật bên dưới vô cùng nhỏ bé nên cô không rõ có phải cha mình không, nhưng cô vẫn rất vui vẻ khi cha cô đã suy nghĩ rất nhiều cho mình, đó chính là thứ tình cảm cô mơ ước bấy lâu nay.Máy bay từ từ chuyển động, sau đó bay lên trời xanh rồi biến mất..