CHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac…
Chương 179: 179: Món Quà Của Bạn Học Tô Nhiên Nhiên
Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Thẩm Tây Thừa sau đó vào trong phòng ngủ cô lấy đồ ngủ, cầm đồ tự nhiên đi vào phòng tắmKhúc Yên nhìn một loạt hành động đó của anh híp mắt lại, lão già này thật sự xem đây là nhà mình luôn rồi.Lần đi quân sự về cô đã cảm thấy tủ đồ có gì đó khác ra, mở cửa tủ bên trong là những đồ thể thao tay dài cùng áo sơ mi và quần tây của đàn ông.Lần đó cô khá mệt vì kỳ quân sự cũng không nói gì, giờ có quần áo ở trong căn hộ của cô đúng là càng thuận tiện hơn.Khúc Yên uống một ngụm nước cam ép, đi đến sofa lấy máy ảnh chuyển ảnh vào di động.Cô lật lại ablum ảnh của mình, lướt rồi bấm vào một ảnh.Là đó là ảnh sinh nhật năm cô sáu tuổi, năm đó vẫn còn cha và mẹ cô chụp cùng.Tiếp đó vài tháng sau họ đã ly hôn rồi cô chuyển sang Mỹ.Cô lấy máy ảnh bấm lại tấm chụp cùng gia đình, cha mẹ cô rất đẹp, nhan sắc dù trước hay hiện tại đều không hề xấu đi tý nào.Chỉ có cô là đã thay đổi, cô nhóc chỉ đứng tới bụng mẹ mình giờ đã cao hơn bà ấy.Khúc Yên ở trong phòng ngủ phụ bắt đầu khui quả, mỹ phẩm, giày, túi xách, váy,..Cô tự tính toán, nhiều món thế này chắc chắn là không cần cô mua thêm trong vài tháng tới rồi, mỹ phẩm cũng là dạng cao cấp, chắc chắn là sẽ tốt hơn cái cô mua ở cửa hàng mỹ phẩm gần trường.Anh mở cửa phòng ngủ phụ ra, Khúc Yên ngước mặt nhìn, anh từ từ bước lại phía mình.Trên tay cầm một chiếc laptop ngồi cạnh Khúc Yên làm việc.Độ bám dính người của anh Khúc Yên càng lúc càng được đánh giá cao.Khi khui quà xong hết cô sắp xếp lại rồi đem vài vở ra bắt đầu luyện đề, Thẩm Tây Thừa từ bên ngoài mở cửa vào phòng ngủ, nằm trên giường tiếp tục xử lí tài liệu.Khúc Yên cũng không chú ý đến anh, luyện đề Toán sau đó qua làm đề Vật Lý.Càng học về nội dung nâng cao cô càng nhăn mặt, cuối cùng mở laptop nghe giảng Vật Lý.Sáng hôm sau Khúc Yên thức dậy đã không thấy bóng dáng của anh đâu, liền biết anh đã trở về đi làm.Lê thân thể còn buồn ngủ xuống phòng bếp uống một cốc nước đá, cô uống nước xong định xoay người đi thì trên bàn có một ly sữa và một mẩu giấy.Nội dung “Làm nóng thịt rồi mới được cho vào bánh mà ăn, thịt trên bàn, bánh trong lò nướng”Khúc Yên đi tới lò nướng là một chiếc bánh sandwich, ấn nút làm nóng rồi đi tới bật bếp ga làm nóng thịt.Cố gắng ăn hết miếng sandwich, uống hết ly sữa rồi mới thay đồ đến trường.Khi đến lớp, Nhan Tịch Nghi vẫy tay chào Khúc Yên, cô cũng cười cười:Chào buổi sáng, Tịch Nghi.Khi Khúc Yên sắp đi qua cô ấy, Nhan Tịch Nghi giơ lên một ly trà sữa còn chưa khui.Cô ấy cười nói:Bù quà sinh nhật.Khúc Yên cười nhẹ:Cảm ơn Tịch Nghi.Sau đó đưa tay nhận lấy.Cô ấy xua xua tay ý bảo không có gì.Khi gần vào học Tô Nhiên Nhiên mới vào lớp, Khúc Yên còn tưởng cô ấy nghỉ học nên có nhắn vài tin hỏi nhưng không thấy ai trả lời.Gần sát giờ học cô ấy mới xuất hiện trước cửa lớp.Gương mặt trắng nõn đỏ hồng, mồ hôi nhễ nhãi, lồng ngực phập phồng lên xuống đi lại bàn học ngồi xuống.Khúc Yên dùng tay quạt cho cô ấy:Sao thế? Thức muộn à?Cô ấy vừa thở d.ốc vừa lắc đầu, từ trong túi lấy ra một món đồ.Cô ấy đưa tới trước mặt cô rồi xoè tay ra, Khúc Yên tròn xoe mắt nhìn.Là một dây cột tóc scrunchies màu bạc be rất đẹp.Tô Nhiên Nhiên trân thành nói:Dù hơi muộn nhưng..chúc cậu sinh nhật vui vẻ.Khúc Yên nghĩ tới một khả năng là không phải cô bạn này thức muộn mà là đi mua thứ này mới muộn học, Khúc Yên mỉm cười nhận lấy.Không quên nói cảm ơn với Tô Nhiên Nhiên..
Thẩm Tây Thừa sau đó vào trong phòng ngủ cô lấy đồ ngủ, cầm đồ tự nhiên đi vào phòng tắm
Khúc Yên nhìn một loạt hành động đó của anh híp mắt lại, lão già này thật sự xem đây là nhà mình luôn rồi.
Lần đi quân sự về cô đã cảm thấy tủ đồ có gì đó khác ra, mở cửa tủ bên trong là những đồ thể thao tay dài cùng áo sơ mi và quần tây của đàn ông.
Lần đó cô khá mệt vì kỳ quân sự cũng không nói gì, giờ có quần áo ở trong căn hộ của cô đúng là càng thuận tiện hơn.
Khúc Yên uống một ngụm nước cam ép, đi đến sofa lấy máy ảnh chuyển ảnh vào di động.
Cô lật lại ablum ảnh của mình, lướt rồi bấm vào một ảnh.
Là đó là ảnh sinh nhật năm cô sáu tuổi, năm đó vẫn còn cha và mẹ cô chụp cùng.
Tiếp đó vài tháng sau họ đã ly hôn rồi cô chuyển sang Mỹ.
Cô lấy máy ảnh bấm lại tấm chụp cùng gia đình, cha mẹ cô rất đẹp, nhan sắc dù trước hay hiện tại đều không hề xấu đi tý nào.
Chỉ có cô là đã thay đổi, cô nhóc chỉ đứng tới bụng mẹ mình giờ đã cao hơn bà ấy.
Khúc Yên ở trong phòng ngủ phụ bắt đầu khui quả, mỹ phẩm, giày, túi xách, váy,..Cô tự tính toán, nhiều món thế này chắc chắn là không cần cô mua thêm trong vài tháng tới rồi, mỹ phẩm cũng là dạng cao cấp, chắc chắn là sẽ tốt hơn cái cô mua ở cửa hàng mỹ phẩm gần trường.
Anh mở cửa phòng ngủ phụ ra, Khúc Yên ngước mặt nhìn, anh từ từ bước lại phía mình.
Trên tay cầm một chiếc laptop ngồi cạnh Khúc Yên làm việc.
Độ bám dính người của anh Khúc Yên càng lúc càng được đánh giá cao.
Khi khui quà xong hết cô sắp xếp lại rồi đem vài vở ra bắt đầu luyện đề, Thẩm Tây Thừa từ bên ngoài mở cửa vào phòng ngủ, nằm trên giường tiếp tục xử lí tài liệu.
Khúc Yên cũng không chú ý đến anh, luyện đề Toán sau đó qua làm đề Vật Lý.
Càng học về nội dung nâng cao cô càng nhăn mặt, cuối cùng mở laptop nghe giảng Vật Lý.
Sáng hôm sau Khúc Yên thức dậy đã không thấy bóng dáng của anh đâu, liền biết anh đã trở về đi làm.
Lê thân thể còn buồn ngủ xuống phòng bếp uống một cốc nước đá, cô uống nước xong định xoay người đi thì trên bàn có một ly sữa và một mẩu giấy.
Nội dung “Làm nóng thịt rồi mới được cho vào bánh mà ăn, thịt trên bàn, bánh trong lò nướng”
Khúc Yên đi tới lò nướng là một chiếc bánh sandwich, ấn nút làm nóng rồi đi tới bật bếp ga làm nóng thịt.
Cố gắng ăn hết miếng sandwich, uống hết ly sữa rồi mới thay đồ đến trường.
Khi đến lớp, Nhan Tịch Nghi vẫy tay chào Khúc Yên, cô cũng cười cười:Chào buổi sáng, Tịch Nghi.
Khi Khúc Yên sắp đi qua cô ấy, Nhan Tịch Nghi giơ lên một ly trà sữa còn chưa khui.
Cô ấy cười nói:Bù quà sinh nhật.
Khúc Yên cười nhẹ:Cảm ơn Tịch Nghi.
Sau đó đưa tay nhận lấy.
Cô ấy xua xua tay ý bảo không có gì.
Khi gần vào học Tô Nhiên Nhiên mới vào lớp, Khúc Yên còn tưởng cô ấy nghỉ học nên có nhắn vài tin hỏi nhưng không thấy ai trả lời.
Gần sát giờ học cô ấy mới xuất hiện trước cửa lớp.
Gương mặt trắng nõn đỏ hồng, mồ hôi nhễ nhãi, lồng ngực phập phồng lên xuống đi lại bàn học ngồi xuống.
Khúc Yên dùng tay quạt cho cô ấy:Sao thế? Thức muộn à?
Cô ấy vừa thở d.ốc vừa lắc đầu, từ trong túi lấy ra một món đồ.
Cô ấy đưa tới trước mặt cô rồi xoè tay ra, Khúc Yên tròn xoe mắt nhìn.
Là một dây cột tóc scrunchies màu bạc be rất đẹp.
Tô Nhiên Nhiên trân thành nói:Dù hơi muộn nhưng..chúc cậu sinh nhật vui vẻ.
Khúc Yên nghĩ tới một khả năng là không phải cô bạn này thức muộn mà là đi mua thứ này mới muộn học, Khúc Yên mỉm cười nhận lấy.
Không quên nói cảm ơn với Tô Nhiên Nhiên..
Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Thẩm Tây Thừa sau đó vào trong phòng ngủ cô lấy đồ ngủ, cầm đồ tự nhiên đi vào phòng tắmKhúc Yên nhìn một loạt hành động đó của anh híp mắt lại, lão già này thật sự xem đây là nhà mình luôn rồi.Lần đi quân sự về cô đã cảm thấy tủ đồ có gì đó khác ra, mở cửa tủ bên trong là những đồ thể thao tay dài cùng áo sơ mi và quần tây của đàn ông.Lần đó cô khá mệt vì kỳ quân sự cũng không nói gì, giờ có quần áo ở trong căn hộ của cô đúng là càng thuận tiện hơn.Khúc Yên uống một ngụm nước cam ép, đi đến sofa lấy máy ảnh chuyển ảnh vào di động.Cô lật lại ablum ảnh của mình, lướt rồi bấm vào một ảnh.Là đó là ảnh sinh nhật năm cô sáu tuổi, năm đó vẫn còn cha và mẹ cô chụp cùng.Tiếp đó vài tháng sau họ đã ly hôn rồi cô chuyển sang Mỹ.Cô lấy máy ảnh bấm lại tấm chụp cùng gia đình, cha mẹ cô rất đẹp, nhan sắc dù trước hay hiện tại đều không hề xấu đi tý nào.Chỉ có cô là đã thay đổi, cô nhóc chỉ đứng tới bụng mẹ mình giờ đã cao hơn bà ấy.Khúc Yên ở trong phòng ngủ phụ bắt đầu khui quả, mỹ phẩm, giày, túi xách, váy,..Cô tự tính toán, nhiều món thế này chắc chắn là không cần cô mua thêm trong vài tháng tới rồi, mỹ phẩm cũng là dạng cao cấp, chắc chắn là sẽ tốt hơn cái cô mua ở cửa hàng mỹ phẩm gần trường.Anh mở cửa phòng ngủ phụ ra, Khúc Yên ngước mặt nhìn, anh từ từ bước lại phía mình.Trên tay cầm một chiếc laptop ngồi cạnh Khúc Yên làm việc.Độ bám dính người của anh Khúc Yên càng lúc càng được đánh giá cao.Khi khui quà xong hết cô sắp xếp lại rồi đem vài vở ra bắt đầu luyện đề, Thẩm Tây Thừa từ bên ngoài mở cửa vào phòng ngủ, nằm trên giường tiếp tục xử lí tài liệu.Khúc Yên cũng không chú ý đến anh, luyện đề Toán sau đó qua làm đề Vật Lý.Càng học về nội dung nâng cao cô càng nhăn mặt, cuối cùng mở laptop nghe giảng Vật Lý.Sáng hôm sau Khúc Yên thức dậy đã không thấy bóng dáng của anh đâu, liền biết anh đã trở về đi làm.Lê thân thể còn buồn ngủ xuống phòng bếp uống một cốc nước đá, cô uống nước xong định xoay người đi thì trên bàn có một ly sữa và một mẩu giấy.Nội dung “Làm nóng thịt rồi mới được cho vào bánh mà ăn, thịt trên bàn, bánh trong lò nướng”Khúc Yên đi tới lò nướng là một chiếc bánh sandwich, ấn nút làm nóng rồi đi tới bật bếp ga làm nóng thịt.Cố gắng ăn hết miếng sandwich, uống hết ly sữa rồi mới thay đồ đến trường.Khi đến lớp, Nhan Tịch Nghi vẫy tay chào Khúc Yên, cô cũng cười cười:Chào buổi sáng, Tịch Nghi.Khi Khúc Yên sắp đi qua cô ấy, Nhan Tịch Nghi giơ lên một ly trà sữa còn chưa khui.Cô ấy cười nói:Bù quà sinh nhật.Khúc Yên cười nhẹ:Cảm ơn Tịch Nghi.Sau đó đưa tay nhận lấy.Cô ấy xua xua tay ý bảo không có gì.Khi gần vào học Tô Nhiên Nhiên mới vào lớp, Khúc Yên còn tưởng cô ấy nghỉ học nên có nhắn vài tin hỏi nhưng không thấy ai trả lời.Gần sát giờ học cô ấy mới xuất hiện trước cửa lớp.Gương mặt trắng nõn đỏ hồng, mồ hôi nhễ nhãi, lồng ngực phập phồng lên xuống đi lại bàn học ngồi xuống.Khúc Yên dùng tay quạt cho cô ấy:Sao thế? Thức muộn à?Cô ấy vừa thở d.ốc vừa lắc đầu, từ trong túi lấy ra một món đồ.Cô ấy đưa tới trước mặt cô rồi xoè tay ra, Khúc Yên tròn xoe mắt nhìn.Là một dây cột tóc scrunchies màu bạc be rất đẹp.Tô Nhiên Nhiên trân thành nói:Dù hơi muộn nhưng..chúc cậu sinh nhật vui vẻ.Khúc Yên nghĩ tới một khả năng là không phải cô bạn này thức muộn mà là đi mua thứ này mới muộn học, Khúc Yên mỉm cười nhận lấy.Không quên nói cảm ơn với Tô Nhiên Nhiên..