Tác giả:

CHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac…

Chương 244: 244: Không Chịu Ngồi Chung

Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Khúc Yên gỡ cánh tay anh vẫn đang giữ chặt eo mình, nói đơn giản :Không cần ai nói, chỉ là đột nhiên nghĩ thế thôi.Nói xong cô đem rổ dâu tây đi ra ngoài, để lại Thẩm Tây Thừa vẫn đang đứng ở bên trong..Bạc Kiêu thấy môi cô có chút sưng thì da gà lại đột nhiên nổi lên, bộ dạng cấm dục của Thẩm Tây Thừa đương nhiên rất không phù hợp với những hình ảnh đó, thế nhưng..Bạc Kiêu liếc sang phòng bếp.Thấy Thẩm Tây Thừa đi ra, còn cúi đầu sờ lên môi mình.Bạc Kiêu chính là không thể chấp nhận được sự thật Thẩm Tây Thừa thật sự đang trong mối quan hệ yêu đương, có lẽ cả hai người đã từng hôn nhau rồi.Càng nghĩ Bạc Kiêu càng không ngấm nỗi cái hình ảnh đó.Thật sự quá khủng khiếp rồi đi!Trên bàn Ôn Thành Uy có đổ một chén muối nhỏ cho cô, để cô đến chấm dâu tây.Dâu tây bỏ vào miệng vừa chín nên có vị ngọt ch** n**c, lại chấm muối vừa cay vừa mặn thật sự rất ngon.Nhìn miệng nhỏ cô ăn liền biết cô rất thích dâu tây, chuyện này cũng từ trong miệng Thẩm Tây Thừa mà biết được, trùng hợp là khu vườn anh ta đang có dâu tây vừa chín nên liền hái một ít cho cô.Con gái bạn thân thì cũng là con gái Bạc Kiêu, chỉ có ai đó cầm thú không xem là vậy thôi.Tiểu Yên, qua đây.Không qua.Không cần ngẩng đầu cũng biết là giọng ai, ngoài đại ma vương Thẩm Tây Thừa thì còn là ai.Nhưng mà không hiểu vì sao cô đã không còn tức giận anh như lúc ban đầu, muốn giận cũng giận không được, nên chỉ có thể tự làm mặt lạnh với anh.Anh nhíu mày, nhìn sang Ôn Thành Uy :Thành Uy, đổi chỗ.Khúc Yên tức giận nhìn anh, tay kia giữ cha mình lại :Thẩm Tây Thừa, đừng có mà quá đáng.Tôi là không thích ngồi chung với chú nên không ngồi, đổi cũng vô ích.Ôn Thành Uy vội bịch miệng cô lại :”Yên Yên, không được hỗn.”Sau đó nghĩ đến quan hệ của hai người, vừa có điểm không thích hợp giờ lại thích hợp một cách đáng kinh ngạc.Thế nhưng theo vai vế cô vẫn không nên lớn tiếng với anh, nhưng lại nghĩ họ yêu đương nhau, không lẽ yêu đương không được lớn tiếng cãi nhau?Ông càng nghĩ càng hồ đồ.Dù ông nhìn ra Thẩm Tây Thừa không phản bác việc cô gọi thẳng cả họ và tên mình nhưng ông vẫn nghiêm túc nói với cô :”Dù thế này Tây Thừa vẫn lớn hơn con rất nhiều, không được l* m*ng thế.”Tính ra thì ông trước đó tuổi phản nghịch cũng rất hay cãi tay đôi với ông nội Ôn, giờ đòi rang đe cô thì cũng có chút..Thẩm Tây Thừa nhìn cô, lạnh giọng nói :Không sao, thích thì cứ tuỳ tiện gọi.Khúc Yên hừ một cái rồi tiếp tục ăn dâu tây.Bạc Kiêu ngồi ở giữa sofa dài hết nhìn Khúc Yên lại liếc sang nhìn Thẩm Tây Thừa, miệng hơi nhếch lên vì thấy người gặp hoạ.Ôn Thành Uy nghe vậy vừa giận vừa vui, giận vì cô quá ngang bướng, vui vì Thẩm Tây Thừa lại cưng chiều cô.Nhìn tính khí không sợ trời không sợ đất của cô chắc cũng một phần là do anh tự tạo nên.Lúc này Bạc Kiêu nhướng mi nhìn anh :Aida, Lão Thẩm, tôi thấy cậu chiều con nhóc này đến mức không còn phép tắc luôn rồi.Khúc Yên bực dọc quay qua nhìn Bạc Kiêu :Chú Bạc, con mắt nào của chú thấy chú ấy chiều cháu thế? Đến cả cháu đây còn không nhìn ra nữa đấy.Vừa dứt câu, một bóng dáng màu đen cao lớn đã đi tới trước mặt cô, Ôn Thành Uy và Thẩm Tây Thừa tự đổi chỗ cho nhau.Khúc Yên :…

Khúc Yên gỡ cánh tay anh vẫn đang giữ chặt eo mình, nói đơn giản :Không cần ai nói, chỉ là đột nhiên nghĩ thế thôi.

Nói xong cô đem rổ dâu tây đi ra ngoài, để lại Thẩm Tây Thừa vẫn đang đứng ở bên trong.

.

Bạc Kiêu thấy môi cô có chút sưng thì da gà lại đột nhiên nổi lên, bộ dạng cấm dục của Thẩm Tây Thừa đương nhiên rất không phù hợp với những hình ảnh đó, thế nhưng..Bạc Kiêu liếc sang phòng bếp.

Thấy Thẩm Tây Thừa đi ra, còn cúi đầu sờ lên môi mình.

Bạc Kiêu chính là không thể chấp nhận được sự thật Thẩm Tây Thừa thật sự đang trong mối quan hệ yêu đương, có lẽ cả hai người đã từng hôn nhau rồi.

Càng nghĩ Bạc Kiêu càng không ngấm nỗi cái hình ảnh đó.

Thật sự quá khủng khiếp rồi đi!

Trên bàn Ôn Thành Uy có đổ một chén muối nhỏ cho cô, để cô đến chấm dâu tây.

Dâu tây bỏ vào miệng vừa chín nên có vị ngọt ch** n**c, lại chấm muối vừa cay vừa mặn thật sự rất ngon.

Nhìn miệng nhỏ cô ăn liền biết cô rất thích dâu tây, chuyện này cũng từ trong miệng Thẩm Tây Thừa mà biết được, trùng hợp là khu vườn anh ta đang có dâu tây vừa chín nên liền hái một ít cho cô.

Con gái bạn thân thì cũng là con gái Bạc Kiêu, chỉ có ai đó cầm thú không xem là vậy thôi.

Tiểu Yên, qua đây.

Không qua.

Không cần ngẩng đầu cũng biết là giọng ai, ngoài đại ma vương Thẩm Tây Thừa thì còn là ai.

Nhưng mà không hiểu vì sao cô đã không còn tức giận anh như lúc ban đầu, muốn giận cũng giận không được, nên chỉ có thể tự làm mặt lạnh với anh.

Anh nhíu mày, nhìn sang Ôn Thành Uy :Thành Uy, đổi chỗ.

Khúc Yên tức giận nhìn anh, tay kia giữ cha mình lại :Thẩm Tây Thừa, đừng có mà quá đáng.

Tôi là không thích ngồi chung với chú nên không ngồi, đổi cũng vô ích.

Ôn Thành Uy vội bịch miệng cô lại :”Yên Yên, không được hỗn.”

Sau đó nghĩ đến quan hệ của hai người, vừa có điểm không thích hợp giờ lại thích hợp một cách đáng kinh ngạc.

Thế nhưng theo vai vế cô vẫn không nên lớn tiếng với anh, nhưng lại nghĩ họ yêu đương nhau, không lẽ yêu đương không được lớn tiếng cãi nhau?

Ông càng nghĩ càng hồ đồ.

Dù ông nhìn ra Thẩm Tây Thừa không phản bác việc cô gọi thẳng cả họ và tên mình nhưng ông vẫn nghiêm túc nói với cô :”Dù thế này Tây Thừa vẫn lớn hơn con rất nhiều, không được l* m*ng thế.”

Tính ra thì ông trước đó tuổi phản nghịch cũng rất hay cãi tay đôi với ông nội Ôn, giờ đòi rang đe cô thì cũng có chút..

Thẩm Tây Thừa nhìn cô, lạnh giọng nói :Không sao, thích thì cứ tuỳ tiện gọi.

Khúc Yên hừ một cái rồi tiếp tục ăn dâu tây.

Bạc Kiêu ngồi ở giữa sofa dài hết nhìn Khúc Yên lại liếc sang nhìn Thẩm Tây Thừa, miệng hơi nhếch lên vì thấy người gặp hoạ.

Ôn Thành Uy nghe vậy vừa giận vừa vui, giận vì cô quá ngang bướng, vui vì Thẩm Tây Thừa lại cưng chiều cô.

Nhìn tính khí không sợ trời không sợ đất của cô chắc cũng một phần là do anh tự tạo nên.

Lúc này Bạc Kiêu nhướng mi nhìn anh :Aida, Lão Thẩm, tôi thấy cậu chiều con nhóc này đến mức không còn phép tắc luôn rồi.

Khúc Yên bực dọc quay qua nhìn Bạc Kiêu :Chú Bạc, con mắt nào của chú thấy chú ấy chiều cháu thế? Đến cả cháu đây còn không nhìn ra nữa đấy.

Vừa dứt câu, một bóng dáng màu đen cao lớn đã đi tới trước mặt cô, Ôn Thành Uy và Thẩm Tây Thừa tự đổi chỗ cho nhau.

Khúc Yên :…

Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Khúc Yên gỡ cánh tay anh vẫn đang giữ chặt eo mình, nói đơn giản :Không cần ai nói, chỉ là đột nhiên nghĩ thế thôi.Nói xong cô đem rổ dâu tây đi ra ngoài, để lại Thẩm Tây Thừa vẫn đang đứng ở bên trong..Bạc Kiêu thấy môi cô có chút sưng thì da gà lại đột nhiên nổi lên, bộ dạng cấm dục của Thẩm Tây Thừa đương nhiên rất không phù hợp với những hình ảnh đó, thế nhưng..Bạc Kiêu liếc sang phòng bếp.Thấy Thẩm Tây Thừa đi ra, còn cúi đầu sờ lên môi mình.Bạc Kiêu chính là không thể chấp nhận được sự thật Thẩm Tây Thừa thật sự đang trong mối quan hệ yêu đương, có lẽ cả hai người đã từng hôn nhau rồi.Càng nghĩ Bạc Kiêu càng không ngấm nỗi cái hình ảnh đó.Thật sự quá khủng khiếp rồi đi!Trên bàn Ôn Thành Uy có đổ một chén muối nhỏ cho cô, để cô đến chấm dâu tây.Dâu tây bỏ vào miệng vừa chín nên có vị ngọt ch** n**c, lại chấm muối vừa cay vừa mặn thật sự rất ngon.Nhìn miệng nhỏ cô ăn liền biết cô rất thích dâu tây, chuyện này cũng từ trong miệng Thẩm Tây Thừa mà biết được, trùng hợp là khu vườn anh ta đang có dâu tây vừa chín nên liền hái một ít cho cô.Con gái bạn thân thì cũng là con gái Bạc Kiêu, chỉ có ai đó cầm thú không xem là vậy thôi.Tiểu Yên, qua đây.Không qua.Không cần ngẩng đầu cũng biết là giọng ai, ngoài đại ma vương Thẩm Tây Thừa thì còn là ai.Nhưng mà không hiểu vì sao cô đã không còn tức giận anh như lúc ban đầu, muốn giận cũng giận không được, nên chỉ có thể tự làm mặt lạnh với anh.Anh nhíu mày, nhìn sang Ôn Thành Uy :Thành Uy, đổi chỗ.Khúc Yên tức giận nhìn anh, tay kia giữ cha mình lại :Thẩm Tây Thừa, đừng có mà quá đáng.Tôi là không thích ngồi chung với chú nên không ngồi, đổi cũng vô ích.Ôn Thành Uy vội bịch miệng cô lại :”Yên Yên, không được hỗn.”Sau đó nghĩ đến quan hệ của hai người, vừa có điểm không thích hợp giờ lại thích hợp một cách đáng kinh ngạc.Thế nhưng theo vai vế cô vẫn không nên lớn tiếng với anh, nhưng lại nghĩ họ yêu đương nhau, không lẽ yêu đương không được lớn tiếng cãi nhau?Ông càng nghĩ càng hồ đồ.Dù ông nhìn ra Thẩm Tây Thừa không phản bác việc cô gọi thẳng cả họ và tên mình nhưng ông vẫn nghiêm túc nói với cô :”Dù thế này Tây Thừa vẫn lớn hơn con rất nhiều, không được l* m*ng thế.”Tính ra thì ông trước đó tuổi phản nghịch cũng rất hay cãi tay đôi với ông nội Ôn, giờ đòi rang đe cô thì cũng có chút..Thẩm Tây Thừa nhìn cô, lạnh giọng nói :Không sao, thích thì cứ tuỳ tiện gọi.Khúc Yên hừ một cái rồi tiếp tục ăn dâu tây.Bạc Kiêu ngồi ở giữa sofa dài hết nhìn Khúc Yên lại liếc sang nhìn Thẩm Tây Thừa, miệng hơi nhếch lên vì thấy người gặp hoạ.Ôn Thành Uy nghe vậy vừa giận vừa vui, giận vì cô quá ngang bướng, vui vì Thẩm Tây Thừa lại cưng chiều cô.Nhìn tính khí không sợ trời không sợ đất của cô chắc cũng một phần là do anh tự tạo nên.Lúc này Bạc Kiêu nhướng mi nhìn anh :Aida, Lão Thẩm, tôi thấy cậu chiều con nhóc này đến mức không còn phép tắc luôn rồi.Khúc Yên bực dọc quay qua nhìn Bạc Kiêu :Chú Bạc, con mắt nào của chú thấy chú ấy chiều cháu thế? Đến cả cháu đây còn không nhìn ra nữa đấy.Vừa dứt câu, một bóng dáng màu đen cao lớn đã đi tới trước mặt cô, Ôn Thành Uy và Thẩm Tây Thừa tự đổi chỗ cho nhau.Khúc Yên :…

Chương 244: 244: Không Chịu Ngồi Chung