Tác giả:

CHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac…

Chương 258: 258: Hẹn Gặp Mặt

Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Còn gần hơn hai tuần nữa là sẽ đến ngày 21 tháng tư, ngày Hai Mươi Mốt..là kỷ niệm tám tháng họ bắt đầu mối quan hệ chính thức.Tính ra cũng thật nhanh, nhớ khi đó vừa nhìn thấy anh cô đã muốn đi đường vòng để tránh mặt.Cũng không hiểu cơ duyên gì mà đẩy họ đến gần nhau thế, khiến họ yêu đương lâu đến vậy.Thế nhưng sự việc này rất nhanh rồi sẽ sớm kết thúc, chọn ngày không bằng gặp ngày.Tuỳ tiện lấy ngày đó để chấm dứt mọi chuyện.Nghĩ là làm, cô liền nhắn hỏi ngày 21 tháng Tư này anh có bận không, không thấy anh trả lời nên cô cũng không đợi chờ như hồi đó.Đi làm bài tập luyện đề để nâng cao thành tích.Tối hôm ấy đến tận khuya anh mới trả lời lại, cô không tức giận cho công việc bận rộn của anh, mà lại còn có chút cảm thông.Vừa dành thời gian cho công việc, dành phần lớn thời gian cho Âu Cẩn Y thì làm gì còn phần cho cô nữa chứ?Có lẽ là thức thời hiểu rõ vị trí của mình.Bởi vì trước đó cô cũng làm thế với người cô không thích, không có ngoại lệ, không có ưu tiên, luôn để họ chờ đợi thật lâu, làm những thứ mình xem là quan trọng trước rồi mới trả lời cũng rất trễ.Anh trả lời:Được, địa điểm tuỳ em.Khúc Yên:Đến nhà hàng lần đầu tiên em trở về đi.Buổi sáng anh cứ bận việc của mình, 8 giờ anh có bận không?Như sợ anh quên nên cô đã gửi địa chỉ nơi đó cho anh, không để anh phải suy nghĩ và đoán mò nếu thật sự không nhớ mà ngại hỏi.Nhớ một mình Âu Cẩn Y là đủ rồi, làm gì còn nhớ đến cái nơi gì mà lần đầu gặp cô nữa chứ?Thẩm Tây Thừa:Được.Không bận.Khúc Yên trả lời:Đã hiểu.Sau đó cũng không thấy cô nhắn gì liên quan đến anh, không còn bất kì lời hỏi thăm dặn dò nào.Giống như thật sự chỉ muốn cùng anh nhắn về hẹn giờ gặp mặt.Mấy ngày sau cô có đến Trung Tâm Mua Sắm chọn một kiểu quần áo phong cách ngọt ngào lại kín đáo, vừa nhìn thì cô đã liền ưng mà đem ra thanh toán.Tối hôm hẹn, 7h30 Khúc Yên sửa soạn xong định lái xe của mình ra đến điểm hẹn, nào ngờ cô còn vừa xuống nhà thì đã thấy Thẩm Tây Thừa ngồi dưới phòng khách đợi cô.Mấy hôm nay Ôn Thành Uy phải ra nước ngoài công tác, phòng khách chỉ có mỗi mình anh.Nhìn thấy người đàn ông toàn thân mặc âu phục đen, gương mặt đẹp trai đang yên tĩnh ngồi trên ghế sofa, hơi thở vừa bình ổn lại vừa phong độ ngút trời, sườn mặt đẹp đẽ cũng đặc biệt trở nên cuốn hút.Chỉ mới gần một tuần không gặp thế nhưng hiện gì ánh mắt cô nhìn anh có chút thay đổi.Sự lạnh nhạt trong mắt rất nhanh đã thay đổi, biến thành bộ dạng tươi cười như trước mà bước xuống.Khi anh ngẩng đầu liếc nhìn thì cô liền nở nụ cười ấm áp, sau đó tiến về phía anh.Có chút ngạc nhiên hỏi:Sao lại ở đây.Thẩm Tây Thừa liếc nhìn Khúc Yên, đôi mắt sâu thẳm của anh dừng lại trên bộ đồ cô đang mặc, cô mặc một chiếc áo sơ mi cổ chữ V và quần ống xuông rất kín đáo màu da, trên cổ còn đeo một sợi dây chuyền bằng vàng, chiếc mái trước trán có lẽ vì đã ra dài mà cô đã vén sang hai bên, tóc phía sau cũng búi gọn gàng ở sau gáy, có vài lọn tóc được thả xuống một cách tự nhiên, mong manh, mềm mại, ngọt ngào lại thêm nét quyến rũ chết người.Cô nhóc ấy..chỉ mới mười bảy tuổi thôi nhưng đã dậy thì thành công đến như thế.Không thể tưởng tượng sau này dáng vẻ của cô sẽ còn đẹp động lòng người thế nào.Anh dù biết cô rất xinh đẹp nhưng mỗi lần đi chơi cùng nhau anh vẫn không thôi ngắm nhìn lâu hơn một chút.Anh trầm giọng đáp:Vừa xong cuộc họp cuối cùng, đến đón em.À, vậy anh vẫn chưa được nghỉ ngơi à?Thẩm Tây Thừa đứng dậy, vươn tay lên muốn ôm cô vào lòng.Bỗng Khúc Yên lùi về sau vài bước, nhìn anh mỉm cười:Không được ôm nha, trong nhà còn có người.Anh lẵng lặng nhìn cô, không xem lời cô nói là sự thật.Giờ trong phòng khách làm gì còn ai, tất cả đều ra phía sau nhà mà ăn uống hết rồi mà, trong đôi con ngươi sâu như mực ấy nhìn cô như muốn đọc được nhung gì cô đang có suy nghĩ:Còn giận anh sao?Khúc Yên mở sáng màn hình xem giờ, cười nhạt lắc đầu:Không có, cảm thấy giận hay không giận cũng không còn quan trọng nữa..

Còn gần hơn hai tuần nữa là sẽ đến ngày 21 tháng tư, ngày Hai Mươi Mốt..là kỷ niệm tám tháng họ bắt đầu mối quan hệ chính thức.

Tính ra cũng thật nhanh, nhớ khi đó vừa nhìn thấy anh cô đã muốn đi đường vòng để tránh mặt.

Cũng không hiểu cơ duyên gì mà đẩy họ đến gần nhau thế, khiến họ yêu đương lâu đến vậy.

Thế nhưng sự việc này rất nhanh rồi sẽ sớm kết thúc, chọn ngày không bằng gặp ngày.

Tuỳ tiện lấy ngày đó để chấm dứt mọi chuyện.

Nghĩ là làm, cô liền nhắn hỏi ngày 21 tháng Tư này anh có bận không, không thấy anh trả lời nên cô cũng không đợi chờ như hồi đó.

Đi làm bài tập luyện đề để nâng cao thành tích.

Tối hôm ấy đến tận khuya anh mới trả lời lại, cô không tức giận cho công việc bận rộn của anh, mà lại còn có chút cảm thông.

Vừa dành thời gian cho công việc, dành phần lớn thời gian cho Âu Cẩn Y thì làm gì còn phần cho cô nữa chứ?

Có lẽ là thức thời hiểu rõ vị trí của mình.

Bởi vì trước đó cô cũng làm thế với người cô không thích, không có ngoại lệ, không có ưu tiên, luôn để họ chờ đợi thật lâu, làm những thứ mình xem là quan trọng trước rồi mới trả lời cũng rất trễ.

Anh trả lời:Được, địa điểm tuỳ em.

Khúc Yên:Đến nhà hàng lần đầu tiên em trở về đi.

Buổi sáng anh cứ bận việc của mình, 8 giờ anh có bận không?

Như sợ anh quên nên cô đã gửi địa chỉ nơi đó cho anh, không để anh phải suy nghĩ và đoán mò nếu thật sự không nhớ mà ngại hỏi.

Nhớ một mình Âu Cẩn Y là đủ rồi, làm gì còn nhớ đến cái nơi gì mà lần đầu gặp cô nữa chứ?

Thẩm Tây Thừa:Được.

Không bận.

Khúc Yên trả lời:Đã hiểu.

Sau đó cũng không thấy cô nhắn gì liên quan đến anh, không còn bất kì lời hỏi thăm dặn dò nào.

Giống như thật sự chỉ muốn cùng anh nhắn về hẹn giờ gặp mặt.

Mấy ngày sau cô có đến Trung Tâm Mua Sắm chọn một kiểu quần áo phong cách ngọt ngào lại kín đáo, vừa nhìn thì cô đã liền ưng mà đem ra thanh toán.

Tối hôm hẹn, 7h30 Khúc Yên sửa soạn xong định lái xe của mình ra đến điểm hẹn, nào ngờ cô còn vừa xuống nhà thì đã thấy Thẩm Tây Thừa ngồi dưới phòng khách đợi cô.

Mấy hôm nay Ôn Thành Uy phải ra nước ngoài công tác, phòng khách chỉ có mỗi mình anh.

Nhìn thấy người đàn ông toàn thân mặc âu phục đen, gương mặt đẹp trai đang yên tĩnh ngồi trên ghế sofa, hơi thở vừa bình ổn lại vừa phong độ ngút trời, sườn mặt đẹp đẽ cũng đặc biệt trở nên cuốn hút.

Chỉ mới gần một tuần không gặp thế nhưng hiện gì ánh mắt cô nhìn anh có chút thay đổi.

Sự lạnh nhạt trong mắt rất nhanh đã thay đổi, biến thành bộ dạng tươi cười như trước mà bước xuống.

Khi anh ngẩng đầu liếc nhìn thì cô liền nở nụ cười ấm áp, sau đó tiến về phía anh.

Có chút ngạc nhiên hỏi:Sao lại ở đây.

Thẩm Tây Thừa liếc nhìn Khúc Yên, đôi mắt sâu thẳm của anh dừng lại trên bộ đồ cô đang mặc, cô mặc một chiếc áo sơ mi cổ chữ V và quần ống xuông rất kín đáo màu da, trên cổ còn đeo một sợi dây chuyền bằng vàng, chiếc mái trước trán có lẽ vì đã ra dài mà cô đã vén sang hai bên, tóc phía sau cũng búi gọn gàng ở sau gáy, có vài lọn tóc được thả xuống một cách tự nhiên, mong manh, mềm mại, ngọt ngào lại thêm nét quyến rũ chết người.

Cô nhóc ấy..chỉ mới mười bảy tuổi thôi nhưng đã dậy thì thành công đến như thế.

Không thể tưởng tượng sau này dáng vẻ của cô sẽ còn đẹp động lòng người thế nào.

Anh dù biết cô rất xinh đẹp nhưng mỗi lần đi chơi cùng nhau anh vẫn không thôi ngắm nhìn lâu hơn một chút.

Anh trầm giọng đáp:Vừa xong cuộc họp cuối cùng, đến đón em.

À, vậy anh vẫn chưa được nghỉ ngơi à?

Thẩm Tây Thừa đứng dậy, vươn tay lên muốn ôm cô vào lòng.

Bỗng Khúc Yên lùi về sau vài bước, nhìn anh mỉm cười:Không được ôm nha, trong nhà còn có người.

Anh lẵng lặng nhìn cô, không xem lời cô nói là sự thật.

Giờ trong phòng khách làm gì còn ai, tất cả đều ra phía sau nhà mà ăn uống hết rồi mà, trong đôi con ngươi sâu như mực ấy nhìn cô như muốn đọc được nhung gì cô đang có suy nghĩ:Còn giận anh sao?

Khúc Yên mở sáng màn hình xem giờ, cười nhạt lắc đầu:Không có, cảm thấy giận hay không giận cũng không còn quan trọng nữa..

Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Còn gần hơn hai tuần nữa là sẽ đến ngày 21 tháng tư, ngày Hai Mươi Mốt..là kỷ niệm tám tháng họ bắt đầu mối quan hệ chính thức.Tính ra cũng thật nhanh, nhớ khi đó vừa nhìn thấy anh cô đã muốn đi đường vòng để tránh mặt.Cũng không hiểu cơ duyên gì mà đẩy họ đến gần nhau thế, khiến họ yêu đương lâu đến vậy.Thế nhưng sự việc này rất nhanh rồi sẽ sớm kết thúc, chọn ngày không bằng gặp ngày.Tuỳ tiện lấy ngày đó để chấm dứt mọi chuyện.Nghĩ là làm, cô liền nhắn hỏi ngày 21 tháng Tư này anh có bận không, không thấy anh trả lời nên cô cũng không đợi chờ như hồi đó.Đi làm bài tập luyện đề để nâng cao thành tích.Tối hôm ấy đến tận khuya anh mới trả lời lại, cô không tức giận cho công việc bận rộn của anh, mà lại còn có chút cảm thông.Vừa dành thời gian cho công việc, dành phần lớn thời gian cho Âu Cẩn Y thì làm gì còn phần cho cô nữa chứ?Có lẽ là thức thời hiểu rõ vị trí của mình.Bởi vì trước đó cô cũng làm thế với người cô không thích, không có ngoại lệ, không có ưu tiên, luôn để họ chờ đợi thật lâu, làm những thứ mình xem là quan trọng trước rồi mới trả lời cũng rất trễ.Anh trả lời:Được, địa điểm tuỳ em.Khúc Yên:Đến nhà hàng lần đầu tiên em trở về đi.Buổi sáng anh cứ bận việc của mình, 8 giờ anh có bận không?Như sợ anh quên nên cô đã gửi địa chỉ nơi đó cho anh, không để anh phải suy nghĩ và đoán mò nếu thật sự không nhớ mà ngại hỏi.Nhớ một mình Âu Cẩn Y là đủ rồi, làm gì còn nhớ đến cái nơi gì mà lần đầu gặp cô nữa chứ?Thẩm Tây Thừa:Được.Không bận.Khúc Yên trả lời:Đã hiểu.Sau đó cũng không thấy cô nhắn gì liên quan đến anh, không còn bất kì lời hỏi thăm dặn dò nào.Giống như thật sự chỉ muốn cùng anh nhắn về hẹn giờ gặp mặt.Mấy ngày sau cô có đến Trung Tâm Mua Sắm chọn một kiểu quần áo phong cách ngọt ngào lại kín đáo, vừa nhìn thì cô đã liền ưng mà đem ra thanh toán.Tối hôm hẹn, 7h30 Khúc Yên sửa soạn xong định lái xe của mình ra đến điểm hẹn, nào ngờ cô còn vừa xuống nhà thì đã thấy Thẩm Tây Thừa ngồi dưới phòng khách đợi cô.Mấy hôm nay Ôn Thành Uy phải ra nước ngoài công tác, phòng khách chỉ có mỗi mình anh.Nhìn thấy người đàn ông toàn thân mặc âu phục đen, gương mặt đẹp trai đang yên tĩnh ngồi trên ghế sofa, hơi thở vừa bình ổn lại vừa phong độ ngút trời, sườn mặt đẹp đẽ cũng đặc biệt trở nên cuốn hút.Chỉ mới gần một tuần không gặp thế nhưng hiện gì ánh mắt cô nhìn anh có chút thay đổi.Sự lạnh nhạt trong mắt rất nhanh đã thay đổi, biến thành bộ dạng tươi cười như trước mà bước xuống.Khi anh ngẩng đầu liếc nhìn thì cô liền nở nụ cười ấm áp, sau đó tiến về phía anh.Có chút ngạc nhiên hỏi:Sao lại ở đây.Thẩm Tây Thừa liếc nhìn Khúc Yên, đôi mắt sâu thẳm của anh dừng lại trên bộ đồ cô đang mặc, cô mặc một chiếc áo sơ mi cổ chữ V và quần ống xuông rất kín đáo màu da, trên cổ còn đeo một sợi dây chuyền bằng vàng, chiếc mái trước trán có lẽ vì đã ra dài mà cô đã vén sang hai bên, tóc phía sau cũng búi gọn gàng ở sau gáy, có vài lọn tóc được thả xuống một cách tự nhiên, mong manh, mềm mại, ngọt ngào lại thêm nét quyến rũ chết người.Cô nhóc ấy..chỉ mới mười bảy tuổi thôi nhưng đã dậy thì thành công đến như thế.Không thể tưởng tượng sau này dáng vẻ của cô sẽ còn đẹp động lòng người thế nào.Anh dù biết cô rất xinh đẹp nhưng mỗi lần đi chơi cùng nhau anh vẫn không thôi ngắm nhìn lâu hơn một chút.Anh trầm giọng đáp:Vừa xong cuộc họp cuối cùng, đến đón em.À, vậy anh vẫn chưa được nghỉ ngơi à?Thẩm Tây Thừa đứng dậy, vươn tay lên muốn ôm cô vào lòng.Bỗng Khúc Yên lùi về sau vài bước, nhìn anh mỉm cười:Không được ôm nha, trong nhà còn có người.Anh lẵng lặng nhìn cô, không xem lời cô nói là sự thật.Giờ trong phòng khách làm gì còn ai, tất cả đều ra phía sau nhà mà ăn uống hết rồi mà, trong đôi con ngươi sâu như mực ấy nhìn cô như muốn đọc được nhung gì cô đang có suy nghĩ:Còn giận anh sao?Khúc Yên mở sáng màn hình xem giờ, cười nhạt lắc đầu:Không có, cảm thấy giận hay không giận cũng không còn quan trọng nữa..

Chương 258: 258: Hẹn Gặp Mặt