Tác giả:

CHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac…

Chương 263: 263: Chấm Dứt Mọi Thứ

Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Anh kiếm nhíu chặt mày lại, đột nhiên cả gương mặt trở nên lạnh lùng như sắp nổi giận.Anh cho cô một ánh mắt sắc lẹm.Rút lại những lời em vừa nói, anh sẽ xem như mình chưa nghe thấy cái gì.Tuy giọng anh vẫn như cũ nhưng vẫn có sự gấp gáp và dồn dập, ánh mắt anh rõ ràng là đã tức giận.Thế nhưng Khúc Yên cũng không nói đùa, trước khi nói ra đề nghị này cô đã suy nghĩ rất lâu rồi, quyết định từ lúc thấy anh vào khách sạn cho đến tận lúc này, trước khi nói ra cũng chần chừ do dự rất lâu, thế nhưng vẫn không nên níu giữ một người đã ngoại hình, một chân đã muốn đi thì cô muốn ngăn cũng ngăn không được.Cô xem nhẹ cảm giác đau nhói ở tim, bình thản nhìn anh, lặp lại :Thẩm Tây Thừa, em muốn chia tay!Anh không đồng ý!Cô nhắm mắt hít một hơi sâu, giọng nói lúc này đã có chút run nhè nhẹ.Bàn tay ở dưới bàn đưa lên trước mặt anh, chân mày cô nhếch lên :Bây giờ anh có dám đưa điện thoại em kiểm tra không?Anh không cần suy nghĩ đem đưa di động đặt vào lòng bàn tay cô.Anh không muốn cô nói ra mấy lời đó, nếu cô còn có những yêu cầu quá đáng khác anh cũng sẵn sàng vì cô mà làm, chỉ hi vọng cô không nói lời chia tay đó ra.Anh cũng nhìn ra từ trong ánh mắt cô, trong đó có sự kiên định lại tàn nhẫn, giống y như cách Khúc Nhã Tinh trước khi biến mất khỏi cuộc đời Ôn Thành Uy.Một đi, liền là hơn mười năm mới gặp lại.Một đi, là không một cái quay đầu.Ánh mắt Khúc Yên nhìn chiếc di động rất ảm đạm, thật ra cô không có ý muốn kiểm tra..Chưa đầy hai phút cô đã trả di động cho anh, lạnh nhạt nói :Bên cạnh anh em không còn cảm thấy được an toàn, vẫn là nên chia tay đi! Giọng cô vừa dứt khoát vừa nhẹ nhàng.Khúc Yên! Anh sẽ nói lại lần nữa.Dù em có nói gì anh cũng không chia tay! Anh viễn vĩnh không đồng ý!Lần đầu tiên cô thấy anh tức giận toả ra sát khí như Diêm Vương thế vì chuyện của cô, bắp tay cô nổi lên tầng da gà ớn lạnh, thế nhưng ngoài mặt cô vẫn tỏ ra là mình không sợ hãi điều gì.Khúc Yên tháo usd từ máy tính ra rồi lắp bút lại, không thèm quan tâm câu nói của anh, lạnh nhạt đưa bút ghi âm cho anh :Cái này không còn liên quan đến tôi, chú muốn vứt hay để lại thì tuỳ.Tóm lại muốn xử lý thế nào cũng được, sau này tôi và chú không còn quan hệ.Vẫn như cũ, chú là bạn của cha tôi.Đối với tôi, chú vẫn sẽ là trưởng bối.Thế nhưng vẫn nên không gặp mặt thì hơn.Cô đem máy tính để lại vào trong balo, đứng dậy rời đi.Đứng lại!Khúc Yên đi chưa được ba bước đôi chân theo quán tính mà dừng lại, sau đó vài giây lại tiếp tục hướng đến phía cửa phòng.Thẩm Tây Thừa nghiến răng nghiến lợi, thái độ không xem lời nói anh ra gì của cô không dập được lửa giận trong lòng anh, ngược lại còn đổ thêm dầu vào lửa.Vừa thấy cô thật sự muốn rời đi đầu anh liền như muốn phát nổ mà không còn giữ được lý trí, anh còn thật sự biết rằng nếu như cô bước ra khỏi cánh cửa này, từ nay về sau, cả cô và anh đều sẽ hoàn toàn cắt đứt liên lạc với nhau.Có phải em lấy chìa khoá chỉ là muốn cắt đứt quan hệ với anh, không cho anh còn cơ hội bước vào căn hộ của em, đúng không? Việc muốn chấm dứt lần này em cũng đã tính toán trước?Khúc Yên nhắm mắt chặt, khi mở mắt thở ra đã bình tĩnh hơn rất nhiều.Lạnh nhạt lại thẳng thắn thừa nhận :Đúng vậy đấy.Thì sao? Lỡ sau này tôi có bạn trai mới, cũng không thể nói chìa khóa nhà vẫn trong tay bạn trai cũ.Khúc Yên vừa đi ra khỏi phòng thì nhân viên phục vụ từ hành lang đẩy đồ ăn bước tới, Khúc Yên nhớ đồ ăn là toàn bộ đều do mình gọi, đi tới trước mặt nhân viên phục vụ lấy thẻ ra thanh toán.

Anh kiếm nhíu chặt mày lại, đột nhiên cả gương mặt trở nên lạnh lùng như sắp nổi giận.

Anh cho cô một ánh mắt sắc lẹm.

Rút lại những lời em vừa nói, anh sẽ xem như mình chưa nghe thấy cái gì.

Tuy giọng anh vẫn như cũ nhưng vẫn có sự gấp gáp và dồn dập, ánh mắt anh rõ ràng là đã tức giận.

Thế nhưng Khúc Yên cũng không nói đùa, trước khi nói ra đề nghị này cô đã suy nghĩ rất lâu rồi, quyết định từ lúc thấy anh vào khách sạn cho đến tận lúc này, trước khi nói ra cũng chần chừ do dự rất lâu, thế nhưng vẫn không nên níu giữ một người đã ngoại hình, một chân đã muốn đi thì cô muốn ngăn cũng ngăn không được.

Cô xem nhẹ cảm giác đau nhói ở tim, bình thản nhìn anh, lặp lại :Thẩm Tây Thừa, em muốn chia tay!

Anh không đồng ý!

Cô nhắm mắt hít một hơi sâu, giọng nói lúc này đã có chút run nhè nhẹ.

Bàn tay ở dưới bàn đưa lên trước mặt anh, chân mày cô nhếch lên :Bây giờ anh có dám đưa điện thoại em kiểm tra không?

Anh không cần suy nghĩ đem đưa di động đặt vào lòng bàn tay cô.

Anh không muốn cô nói ra mấy lời đó, nếu cô còn có những yêu cầu quá đáng khác anh cũng sẵn sàng vì cô mà làm, chỉ hi vọng cô không nói lời chia tay đó ra.

Anh cũng nhìn ra từ trong ánh mắt cô, trong đó có sự kiên định lại tàn nhẫn, giống y như cách Khúc Nhã Tinh trước khi biến mất khỏi cuộc đời Ôn Thành Uy.

Một đi, liền là hơn mười năm mới gặp lại.

Một đi, là không một cái quay đầu.

Ánh mắt Khúc Yên nhìn chiếc di động rất ảm đạm, thật ra cô không có ý muốn kiểm tra..

Chưa đầy hai phút cô đã trả di động cho anh, lạnh nhạt nói :Bên cạnh anh em không còn cảm thấy được an toàn, vẫn là nên chia tay đi! Giọng cô vừa dứt khoát vừa nhẹ nhàng.

Khúc Yên! Anh sẽ nói lại lần nữa.

Dù em có nói gì anh cũng không chia tay! Anh viễn vĩnh không đồng ý!

Lần đầu tiên cô thấy anh tức giận toả ra sát khí như Diêm Vương thế vì chuyện của cô, bắp tay cô nổi lên tầng da gà ớn lạnh, thế nhưng ngoài mặt cô vẫn tỏ ra là mình không sợ hãi điều gì.

Khúc Yên tháo usd từ máy tính ra rồi lắp bút lại, không thèm quan tâm câu nói của anh, lạnh nhạt đưa bút ghi âm cho anh :Cái này không còn liên quan đến tôi, chú muốn vứt hay để lại thì tuỳ.

Tóm lại muốn xử lý thế nào cũng được, sau này tôi và chú không còn quan hệ.

Vẫn như cũ, chú là bạn của cha tôi.

Đối với tôi, chú vẫn sẽ là trưởng bối.

Thế nhưng vẫn nên không gặp mặt thì hơn.

Cô đem máy tính để lại vào trong balo, đứng dậy rời đi.

Đứng lại!

Khúc Yên đi chưa được ba bước đôi chân theo quán tính mà dừng lại, sau đó vài giây lại tiếp tục hướng đến phía cửa phòng.

Thẩm Tây Thừa nghiến răng nghiến lợi, thái độ không xem lời nói anh ra gì của cô không dập được lửa giận trong lòng anh, ngược lại còn đổ thêm dầu vào lửa.

Vừa thấy cô thật sự muốn rời đi đầu anh liền như muốn phát nổ mà không còn giữ được lý trí, anh còn thật sự biết rằng nếu như cô bước ra khỏi cánh cửa này, từ nay về sau, cả cô và anh đều sẽ hoàn toàn cắt đứt liên lạc với nhau.

Có phải em lấy chìa khoá chỉ là muốn cắt đứt quan hệ với anh, không cho anh còn cơ hội bước vào căn hộ của em, đúng không? Việc muốn chấm dứt lần này em cũng đã tính toán trước?

Khúc Yên nhắm mắt chặt, khi mở mắt thở ra đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Lạnh nhạt lại thẳng thắn thừa nhận :Đúng vậy đấy.

Thì sao? Lỡ sau này tôi có bạn trai mới, cũng không thể nói chìa khóa nhà vẫn trong tay bạn trai cũ.

Khúc Yên vừa đi ra khỏi phòng thì nhân viên phục vụ từ hành lang đẩy đồ ăn bước tới, Khúc Yên nhớ đồ ăn là toàn bộ đều do mình gọi, đi tới trước mặt nhân viên phục vụ lấy thẻ ra thanh toán.

Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Anh kiếm nhíu chặt mày lại, đột nhiên cả gương mặt trở nên lạnh lùng như sắp nổi giận.Anh cho cô một ánh mắt sắc lẹm.Rút lại những lời em vừa nói, anh sẽ xem như mình chưa nghe thấy cái gì.Tuy giọng anh vẫn như cũ nhưng vẫn có sự gấp gáp và dồn dập, ánh mắt anh rõ ràng là đã tức giận.Thế nhưng Khúc Yên cũng không nói đùa, trước khi nói ra đề nghị này cô đã suy nghĩ rất lâu rồi, quyết định từ lúc thấy anh vào khách sạn cho đến tận lúc này, trước khi nói ra cũng chần chừ do dự rất lâu, thế nhưng vẫn không nên níu giữ một người đã ngoại hình, một chân đã muốn đi thì cô muốn ngăn cũng ngăn không được.Cô xem nhẹ cảm giác đau nhói ở tim, bình thản nhìn anh, lặp lại :Thẩm Tây Thừa, em muốn chia tay!Anh không đồng ý!Cô nhắm mắt hít một hơi sâu, giọng nói lúc này đã có chút run nhè nhẹ.Bàn tay ở dưới bàn đưa lên trước mặt anh, chân mày cô nhếch lên :Bây giờ anh có dám đưa điện thoại em kiểm tra không?Anh không cần suy nghĩ đem đưa di động đặt vào lòng bàn tay cô.Anh không muốn cô nói ra mấy lời đó, nếu cô còn có những yêu cầu quá đáng khác anh cũng sẵn sàng vì cô mà làm, chỉ hi vọng cô không nói lời chia tay đó ra.Anh cũng nhìn ra từ trong ánh mắt cô, trong đó có sự kiên định lại tàn nhẫn, giống y như cách Khúc Nhã Tinh trước khi biến mất khỏi cuộc đời Ôn Thành Uy.Một đi, liền là hơn mười năm mới gặp lại.Một đi, là không một cái quay đầu.Ánh mắt Khúc Yên nhìn chiếc di động rất ảm đạm, thật ra cô không có ý muốn kiểm tra..Chưa đầy hai phút cô đã trả di động cho anh, lạnh nhạt nói :Bên cạnh anh em không còn cảm thấy được an toàn, vẫn là nên chia tay đi! Giọng cô vừa dứt khoát vừa nhẹ nhàng.Khúc Yên! Anh sẽ nói lại lần nữa.Dù em có nói gì anh cũng không chia tay! Anh viễn vĩnh không đồng ý!Lần đầu tiên cô thấy anh tức giận toả ra sát khí như Diêm Vương thế vì chuyện của cô, bắp tay cô nổi lên tầng da gà ớn lạnh, thế nhưng ngoài mặt cô vẫn tỏ ra là mình không sợ hãi điều gì.Khúc Yên tháo usd từ máy tính ra rồi lắp bút lại, không thèm quan tâm câu nói của anh, lạnh nhạt đưa bút ghi âm cho anh :Cái này không còn liên quan đến tôi, chú muốn vứt hay để lại thì tuỳ.Tóm lại muốn xử lý thế nào cũng được, sau này tôi và chú không còn quan hệ.Vẫn như cũ, chú là bạn của cha tôi.Đối với tôi, chú vẫn sẽ là trưởng bối.Thế nhưng vẫn nên không gặp mặt thì hơn.Cô đem máy tính để lại vào trong balo, đứng dậy rời đi.Đứng lại!Khúc Yên đi chưa được ba bước đôi chân theo quán tính mà dừng lại, sau đó vài giây lại tiếp tục hướng đến phía cửa phòng.Thẩm Tây Thừa nghiến răng nghiến lợi, thái độ không xem lời nói anh ra gì của cô không dập được lửa giận trong lòng anh, ngược lại còn đổ thêm dầu vào lửa.Vừa thấy cô thật sự muốn rời đi đầu anh liền như muốn phát nổ mà không còn giữ được lý trí, anh còn thật sự biết rằng nếu như cô bước ra khỏi cánh cửa này, từ nay về sau, cả cô và anh đều sẽ hoàn toàn cắt đứt liên lạc với nhau.Có phải em lấy chìa khoá chỉ là muốn cắt đứt quan hệ với anh, không cho anh còn cơ hội bước vào căn hộ của em, đúng không? Việc muốn chấm dứt lần này em cũng đã tính toán trước?Khúc Yên nhắm mắt chặt, khi mở mắt thở ra đã bình tĩnh hơn rất nhiều.Lạnh nhạt lại thẳng thắn thừa nhận :Đúng vậy đấy.Thì sao? Lỡ sau này tôi có bạn trai mới, cũng không thể nói chìa khóa nhà vẫn trong tay bạn trai cũ.Khúc Yên vừa đi ra khỏi phòng thì nhân viên phục vụ từ hành lang đẩy đồ ăn bước tới, Khúc Yên nhớ đồ ăn là toàn bộ đều do mình gọi, đi tới trước mặt nhân viên phục vụ lấy thẻ ra thanh toán.

Chương 263: 263: Chấm Dứt Mọi Thứ