Tác giả:

Thành phố D về đêm thật là ồn ào và náo nhiệt, tô điểm thêm cho bộ mặt thành phố bởi những sắc màu khác nhau, qua các ngọn đèn. Các nơi ăn chơi xa hoa cũng bắt đầu hoạt động, cô cũng không biết phải diễn tả thành phố D này về đêm nó như thế nào. Bởi vì, từ ngày đặt chân đến thành phố này cuộc sống của cô chẳng cho phép bản thân mình đi dạo phố hay ngắm nhìn một lần nào. Cuộc sống của cô đa số là ở các quán bar các tụ điểm mua vui. Nói tới đây chắc hẳn mọi người đã đón được cô làm việc gì rồi đúng không, ở cái thành phố xa hoa này người nghèo như cô vốn dĩ không được lựa chọn công việc. Quán bar King nổi tiếng thành phố D này là nơi hội tụ của giới tài phiệt, một thân ảnh cao ráo bước vào tạo nên sự ồn ào của các cô gái ở đây, không ai khác chính là anh Hoắc, một vị khách vip ở đây mà bao cô gái thiên kim tiểu thư đến đây vì muốn được anh để ý đến, các cô gái tiếp rượu như cô cũng mong được bồi bàn tiếp rượu cho anh, cô cũng chẳng biết anh Hoắc đó tên là gì chỉ nghe mọi người gọi là…

Chương 120: Chương 120

Hẹn Anh Ở Kiếp SauTác giả: An NgônTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố D về đêm thật là ồn ào và náo nhiệt, tô điểm thêm cho bộ mặt thành phố bởi những sắc màu khác nhau, qua các ngọn đèn. Các nơi ăn chơi xa hoa cũng bắt đầu hoạt động, cô cũng không biết phải diễn tả thành phố D này về đêm nó như thế nào. Bởi vì, từ ngày đặt chân đến thành phố này cuộc sống của cô chẳng cho phép bản thân mình đi dạo phố hay ngắm nhìn một lần nào. Cuộc sống của cô đa số là ở các quán bar các tụ điểm mua vui. Nói tới đây chắc hẳn mọi người đã đón được cô làm việc gì rồi đúng không, ở cái thành phố xa hoa này người nghèo như cô vốn dĩ không được lựa chọn công việc. Quán bar King nổi tiếng thành phố D này là nơi hội tụ của giới tài phiệt, một thân ảnh cao ráo bước vào tạo nên sự ồn ào của các cô gái ở đây, không ai khác chính là anh Hoắc, một vị khách vip ở đây mà bao cô gái thiên kim tiểu thư đến đây vì muốn được anh để ý đến, các cô gái tiếp rượu như cô cũng mong được bồi bàn tiếp rượu cho anh, cô cũng chẳng biết anh Hoắc đó tên là gì chỉ nghe mọi người gọi là… Cả buổi sáng Lạc Hiểu Nhiên tươi cười suốt, mãi đến lúc gần đi cô mới đỏ mắt ôm lấy bà ngoại: “ con đi nhé, có việc liền gọi cho con, bà nhớ giữ gìn sức khoẻ”.Bà ngoại vỗ vỗ vai Lạc Hiểu Nhiên: “ bà biết rồi, khi nào có thời gian rảnh thì về thăm bà, ngoan, không khóc, bà vẫn ở đây chờ con mà”.Mặc dù, bà ngoại nói là vậy, nhưng cũng nghẹn theo Lạc Hiểu Nhiên.Bà ngoại nắm tay Lạc Hiểu Nhiên: “ đi đi”.Bà nắm tay Lạc Hiểu Nhiên dắt ra cửa, Hoắc Cao Lãng thì đi bên cạnh.- “ Tiểu Lãng, cháu chăm sóc tốt đứa nhỏ này giúp bà được không”.- “ dạ, cháu sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy”.Ra tới cửa Hoắc Cao Lãng mới nói với bà: “ bà giữ gìn sức khoẻ nhé, không cần lo lắng cho Hiểu Nhiên nữa.”.Bà ngoại gật đầu, sau đó đứng ở cửa nhìn hai người rời đi.Ở trên xe, Lạc Hiểu Nhiên im lặng nhìn mưa, đã gần cuối thu, những cơn mưa to như trút nước làm tiết trời se lạnh, từng hạt mưa tí tách rơi bên ngoài cửa lại càng khuấy động lòng người bất an.- “ em ngủ một lúc đi” Hoắc Cao Lãng tập trung lái xe chỉ hơi liếc nhìn cô rồi nói.- “em không buồn ngủ”.Hoắc Cao Lãng đưa tay nắm lấy bàn tay đang để trên đùi của cô đưa lên môi hôn rồi nói: “ trời bắt đầu vào thu rồi, lúc ra ngoài nhớ mặc thêm áo vào nhé”.Bàn tay của cô lúc này rất lạnh, lạnh tới mức anh phải hà hơi vào rồi bao bọc bàn tay cô trong bàn tay anh để giữ ấm.Lạc Hiểu Nhiên nhìn từng động tác từng cử chỉ của anh, cô cảm động đến khoé miệng cong lên trong mắt thì ngập tràn nét hạnh phúc, cô nói: “ lúc nhỏ em thường nghe mọi người nói, người có bàn tay bàn chân lạnh thường rất cô đơn, không có ai thương”.- “ anh thương em còn chưa đủ sao hả”.Hoắc Cao Lãng nhìn cô nhăn mày nói.Lạc Hiểu Nhiên ghé mặt lại gần cười khanh khách nói: “ anh nói xem có đủ hay không”.Nói xong còn không quên hôn lên má anh một cái.Đúng là Lạc Hiểu Nhiên có gương mặt có thể hút hồn người khác.Lúc này cô nở nụ cười càng giống thiếu nữ mười mấy tuổi làm người ta xốn xang.Hoắc Cao Lãng hờ hững nói: “ nếu em còn cảm thấy chưa đủ, thì tối nay anh bù đắp cho đủ nhé”.Lạc Hiểu Nhiên không dao động, phản bác: “ anh có thể đừng mở miệng là nhắc tới mấy chuyện đó được không.”- “ Anh nhắc tới chuyện gì chứ”.Hoắc Cao Lãng như không hiểu gì hỏi.- “ mở miệng ngậm miệng đều chỉ nhắc đến chiếc giường”.- “ anh nhắc đến bao giờ, là do em tự nghĩ thôi”.Hoắc Cao Lãng cười cợt trêu chọc cô: “em nghĩ nhiều như vậy, không lẽ em mỗi ngày đều muốn cùng anh.”Lạc Hiểu Nhiên lườm anh: “ em nghĩ vậy bao giờ chứ, anh đừng có gấp lửa bỏ vào tay em”.Hoắc Cao Lãng cười xấu xa, thì thầm bên tai cô: “ anh bỏ cái gì vào tay em, là em tự nói mà đúng không”.Lạc Hiểu Nhiên oán giận nói: “ đáng ghét, anh vô lại vừa thôi”.Vừa nói vừa tức tối rút tay về.Hoắc Cao Lãng tiện tay vén mấy sợi tóc loà xoà trước mặt cô sau đó cũng tiện trượt dọc xuống xương quai xanh của cô.Lúc này Lạc Hiểu Nhiên không chịu nổi kiểu trêu chọc này mà run lên thì anh cười khẽ bên tai cô: “ mấy ngày nay đêm nào cũng phải đến gần sáng anh mới ngủ được, người phụ nữ của mình nằm bên cạnh chỉ có thể ôm, không thể ăn, cảm giác này em làm sao hiểu được”.- “ anh không nói làm sao em hiểu được”.Hoắc Cao Lãng cười: “ anh nói em có thể hiểu sao.”Lạc Hiểu Nhiên cau mày nhìn anh: “ anh nói đi”.Hoắc Cao Lãng thích thú nhướng mày: “ là em kêu anh nói đó nhé.Cảm giác chỉ muốn lột s@ch bộ quần áo vướng víu trên người em để hưởng một chút lợi lộc.”- “ vậy mà anh cũng nói được.Lưu manh đội lốp doanh nhân mà”.Hoắc Cao Lãng ừ một tiếng: “ để anh xem tối nay em còn hơi sức mắng anh không.”Lạc Hiểu Nhiên: “…”Tối nay.Rõ ràng, ý đồ của anh là đêm nay cỡ nào cũng không buông tha cho cô.Lạc Hiểu Nhiên bị anh chọc giận, liền đưa tay đẩy anh một cái thật mạnh: “Vô lại! Anh cố ý!”Thấy cô ngay cả nổi giận cũng quyến rũ, Hoắc Cao Lãng nhếch môi, bất ngờ đưa tay kéo cô qua chuẩn sát hôn lên môi cô m*t nhẹ một cái rồi buông ra.Vừa rồi Lạc Hiểu Nhiên còn định đẩy anh ra, nháy mắt lại vì động tác này,rốt cuộc không nói được câu nào mà trừng mắt nhìn anh.Hoắc Cao Lãng cười nhẹ: “ hôm nay, anh có chút việc ở công ty, có thể buổi tối mới trở về.Không cần đợi anh về ăn tối nhé”.Anh dặn dò cô một chút.- “ừm, vậy em đi gặp chị Lưu”.Lạc Hiểu Nhiên cũng nói ý định của mình.- “ có việc gì sao”.- “ không có, chỉ muốn đến thăm chị ấy lâu rồi em không gặp chị ấy”.Nghe Lạc Hiểu Nhiên nói anh gật gật đầu: “ ừm, để tài xế chở em đi”.Cả hai trên xe cười nói, cuối cùng cũng về đến nơi, Hoắc Cao Lãng chở cô về biệt thự, nhìn cô đi vào trong mới lái xe rời đi..

Cả buổi sáng Lạc Hiểu Nhiên tươi cười suốt, mãi đến lúc gần đi cô mới đỏ mắt ôm lấy bà ngoại: “ con đi nhé, có việc liền gọi cho con, bà nhớ giữ gìn sức khoẻ”.

Bà ngoại vỗ vỗ vai Lạc Hiểu Nhiên: “ bà biết rồi, khi nào có thời gian rảnh thì về thăm bà, ngoan, không khóc, bà vẫn ở đây chờ con mà”.

Mặc dù, bà ngoại nói là vậy, nhưng cũng nghẹn theo Lạc Hiểu Nhiên.

Bà ngoại nắm tay Lạc Hiểu Nhiên: “ đi đi”.

Bà nắm tay Lạc Hiểu Nhiên dắt ra cửa, Hoắc Cao Lãng thì đi bên cạnh.

- “ Tiểu Lãng, cháu chăm sóc tốt đứa nhỏ này giúp bà được không”.

- “ dạ, cháu sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy”.

Ra tới cửa Hoắc Cao Lãng mới nói với bà: “ bà giữ gìn sức khoẻ nhé, không cần lo lắng cho Hiểu Nhiên nữa.”.

Bà ngoại gật đầu, sau đó đứng ở cửa nhìn hai người rời đi.

Ở trên xe, Lạc Hiểu Nhiên im lặng nhìn mưa, đã gần cuối thu, những cơn mưa to như trút nước làm tiết trời se lạnh, từng hạt mưa tí tách rơi bên ngoài cửa lại càng khuấy động lòng người bất an.

- “ em ngủ một lúc đi” Hoắc Cao Lãng tập trung lái xe chỉ hơi liếc nhìn cô rồi nói.

- “em không buồn ngủ”.

Hoắc Cao Lãng đưa tay nắm lấy bàn tay đang để trên đùi của cô đưa lên môi hôn rồi nói: “ trời bắt đầu vào thu rồi, lúc ra ngoài nhớ mặc thêm áo vào nhé”.

Bàn tay của cô lúc này rất lạnh, lạnh tới mức anh phải hà hơi vào rồi bao bọc bàn tay cô trong bàn tay anh để giữ ấm.

Lạc Hiểu Nhiên nhìn từng động tác từng cử chỉ của anh, cô cảm động đến khoé miệng cong lên trong mắt thì ngập tràn nét hạnh phúc, cô nói: “ lúc nhỏ em thường nghe mọi người nói, người có bàn tay bàn chân lạnh thường rất cô đơn, không có ai thương”.

- “ anh thương em còn chưa đủ sao hả”.

Hoắc Cao Lãng nhìn cô nhăn mày nói.

Lạc Hiểu Nhiên ghé mặt lại gần cười khanh khách nói: “ anh nói xem có đủ hay không”.

Nói xong còn không quên hôn lên má anh một cái.

Đúng là Lạc Hiểu Nhiên có gương mặt có thể hút hồn người khác.

Lúc này cô nở nụ cười càng giống thiếu nữ mười mấy tuổi làm người ta xốn xang.

Hoắc Cao Lãng hờ hững nói: “ nếu em còn cảm thấy chưa đủ, thì tối nay anh bù đắp cho đủ nhé”.

Lạc Hiểu Nhiên không dao động, phản bác: “ anh có thể đừng mở miệng là nhắc tới mấy chuyện đó được không.”

- “ Anh nhắc tới chuyện gì chứ”.

Hoắc Cao Lãng như không hiểu gì hỏi.

- “ mở miệng ngậm miệng đều chỉ nhắc đến chiếc giường”.

- “ anh nhắc đến bao giờ, là do em tự nghĩ thôi”.

Hoắc Cao Lãng cười cợt trêu chọc cô: “em nghĩ nhiều như vậy, không lẽ em mỗi ngày đều muốn cùng anh.”

Lạc Hiểu Nhiên lườm anh: “ em nghĩ vậy bao giờ chứ, anh đừng có gấp lửa bỏ vào tay em”.

Hoắc Cao Lãng cười xấu xa, thì thầm bên tai cô: “ anh bỏ cái gì vào tay em, là em tự nói mà đúng không”.

Lạc Hiểu Nhiên oán giận nói: “ đáng ghét, anh vô lại vừa thôi”.

Vừa nói vừa tức tối rút tay về.

Hoắc Cao Lãng tiện tay vén mấy sợi tóc loà xoà trước mặt cô sau đó cũng tiện trượt dọc xuống xương quai xanh của cô.

Lúc này Lạc Hiểu Nhiên không chịu nổi kiểu trêu chọc này mà run lên thì anh cười khẽ bên tai cô: “ mấy ngày nay đêm nào cũng phải đến gần sáng anh mới ngủ được, người phụ nữ của mình nằm bên cạnh chỉ có thể ôm, không thể ăn, cảm giác này em làm sao hiểu được”.

- “ anh không nói làm sao em hiểu được”.

Hoắc Cao Lãng cười: “ anh nói em có thể hiểu sao.”

Lạc Hiểu Nhiên cau mày nhìn anh: “ anh nói đi”.

Hoắc Cao Lãng thích thú nhướng mày: “ là em kêu anh nói đó nhé.

Cảm giác chỉ muốn lột s@ch bộ quần áo vướng víu trên người em để hưởng một chút lợi lộc.”

- “ vậy mà anh cũng nói được.

Lưu manh đội lốp doanh nhân mà”.

Hoắc Cao Lãng ừ một tiếng: “ để anh xem tối nay em còn hơi sức mắng anh không.”

Lạc Hiểu Nhiên: “…”

Tối nay.

Rõ ràng, ý đồ của anh là đêm nay cỡ nào cũng không buông tha cho cô.

Lạc Hiểu Nhiên bị anh chọc giận, liền đưa tay đẩy anh một cái thật mạnh: “Vô lại! Anh cố ý!”

Thấy cô ngay cả nổi giận cũng quyến rũ, Hoắc Cao Lãng nhếch môi, bất ngờ đưa tay kéo cô qua chuẩn sát hôn lên môi cô m*t nhẹ một cái rồi buông ra.

Vừa rồi Lạc Hiểu Nhiên còn định đẩy anh ra, nháy mắt lại vì động tác này,rốt cuộc không nói được câu nào mà trừng mắt nhìn anh.

Hoắc Cao Lãng cười nhẹ: “ hôm nay, anh có chút việc ở công ty, có thể buổi tối mới trở về.

Không cần đợi anh về ăn tối nhé”.

Anh dặn dò cô một chút.

- “ừm, vậy em đi gặp chị Lưu”.

Lạc Hiểu Nhiên cũng nói ý định của mình.

- “ có việc gì sao”.

- “ không có, chỉ muốn đến thăm chị ấy lâu rồi em không gặp chị ấy”.

Nghe Lạc Hiểu Nhiên nói anh gật gật đầu: “ ừm, để tài xế chở em đi”.

Cả hai trên xe cười nói, cuối cùng cũng về đến nơi, Hoắc Cao Lãng chở cô về biệt thự, nhìn cô đi vào trong mới lái xe rời đi..

Hẹn Anh Ở Kiếp SauTác giả: An NgônTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố D về đêm thật là ồn ào và náo nhiệt, tô điểm thêm cho bộ mặt thành phố bởi những sắc màu khác nhau, qua các ngọn đèn. Các nơi ăn chơi xa hoa cũng bắt đầu hoạt động, cô cũng không biết phải diễn tả thành phố D này về đêm nó như thế nào. Bởi vì, từ ngày đặt chân đến thành phố này cuộc sống của cô chẳng cho phép bản thân mình đi dạo phố hay ngắm nhìn một lần nào. Cuộc sống của cô đa số là ở các quán bar các tụ điểm mua vui. Nói tới đây chắc hẳn mọi người đã đón được cô làm việc gì rồi đúng không, ở cái thành phố xa hoa này người nghèo như cô vốn dĩ không được lựa chọn công việc. Quán bar King nổi tiếng thành phố D này là nơi hội tụ của giới tài phiệt, một thân ảnh cao ráo bước vào tạo nên sự ồn ào của các cô gái ở đây, không ai khác chính là anh Hoắc, một vị khách vip ở đây mà bao cô gái thiên kim tiểu thư đến đây vì muốn được anh để ý đến, các cô gái tiếp rượu như cô cũng mong được bồi bàn tiếp rượu cho anh, cô cũng chẳng biết anh Hoắc đó tên là gì chỉ nghe mọi người gọi là… Cả buổi sáng Lạc Hiểu Nhiên tươi cười suốt, mãi đến lúc gần đi cô mới đỏ mắt ôm lấy bà ngoại: “ con đi nhé, có việc liền gọi cho con, bà nhớ giữ gìn sức khoẻ”.Bà ngoại vỗ vỗ vai Lạc Hiểu Nhiên: “ bà biết rồi, khi nào có thời gian rảnh thì về thăm bà, ngoan, không khóc, bà vẫn ở đây chờ con mà”.Mặc dù, bà ngoại nói là vậy, nhưng cũng nghẹn theo Lạc Hiểu Nhiên.Bà ngoại nắm tay Lạc Hiểu Nhiên: “ đi đi”.Bà nắm tay Lạc Hiểu Nhiên dắt ra cửa, Hoắc Cao Lãng thì đi bên cạnh.- “ Tiểu Lãng, cháu chăm sóc tốt đứa nhỏ này giúp bà được không”.- “ dạ, cháu sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy”.Ra tới cửa Hoắc Cao Lãng mới nói với bà: “ bà giữ gìn sức khoẻ nhé, không cần lo lắng cho Hiểu Nhiên nữa.”.Bà ngoại gật đầu, sau đó đứng ở cửa nhìn hai người rời đi.Ở trên xe, Lạc Hiểu Nhiên im lặng nhìn mưa, đã gần cuối thu, những cơn mưa to như trút nước làm tiết trời se lạnh, từng hạt mưa tí tách rơi bên ngoài cửa lại càng khuấy động lòng người bất an.- “ em ngủ một lúc đi” Hoắc Cao Lãng tập trung lái xe chỉ hơi liếc nhìn cô rồi nói.- “em không buồn ngủ”.Hoắc Cao Lãng đưa tay nắm lấy bàn tay đang để trên đùi của cô đưa lên môi hôn rồi nói: “ trời bắt đầu vào thu rồi, lúc ra ngoài nhớ mặc thêm áo vào nhé”.Bàn tay của cô lúc này rất lạnh, lạnh tới mức anh phải hà hơi vào rồi bao bọc bàn tay cô trong bàn tay anh để giữ ấm.Lạc Hiểu Nhiên nhìn từng động tác từng cử chỉ của anh, cô cảm động đến khoé miệng cong lên trong mắt thì ngập tràn nét hạnh phúc, cô nói: “ lúc nhỏ em thường nghe mọi người nói, người có bàn tay bàn chân lạnh thường rất cô đơn, không có ai thương”.- “ anh thương em còn chưa đủ sao hả”.Hoắc Cao Lãng nhìn cô nhăn mày nói.Lạc Hiểu Nhiên ghé mặt lại gần cười khanh khách nói: “ anh nói xem có đủ hay không”.Nói xong còn không quên hôn lên má anh một cái.Đúng là Lạc Hiểu Nhiên có gương mặt có thể hút hồn người khác.Lúc này cô nở nụ cười càng giống thiếu nữ mười mấy tuổi làm người ta xốn xang.Hoắc Cao Lãng hờ hững nói: “ nếu em còn cảm thấy chưa đủ, thì tối nay anh bù đắp cho đủ nhé”.Lạc Hiểu Nhiên không dao động, phản bác: “ anh có thể đừng mở miệng là nhắc tới mấy chuyện đó được không.”- “ Anh nhắc tới chuyện gì chứ”.Hoắc Cao Lãng như không hiểu gì hỏi.- “ mở miệng ngậm miệng đều chỉ nhắc đến chiếc giường”.- “ anh nhắc đến bao giờ, là do em tự nghĩ thôi”.Hoắc Cao Lãng cười cợt trêu chọc cô: “em nghĩ nhiều như vậy, không lẽ em mỗi ngày đều muốn cùng anh.”Lạc Hiểu Nhiên lườm anh: “ em nghĩ vậy bao giờ chứ, anh đừng có gấp lửa bỏ vào tay em”.Hoắc Cao Lãng cười xấu xa, thì thầm bên tai cô: “ anh bỏ cái gì vào tay em, là em tự nói mà đúng không”.Lạc Hiểu Nhiên oán giận nói: “ đáng ghét, anh vô lại vừa thôi”.Vừa nói vừa tức tối rút tay về.Hoắc Cao Lãng tiện tay vén mấy sợi tóc loà xoà trước mặt cô sau đó cũng tiện trượt dọc xuống xương quai xanh của cô.Lúc này Lạc Hiểu Nhiên không chịu nổi kiểu trêu chọc này mà run lên thì anh cười khẽ bên tai cô: “ mấy ngày nay đêm nào cũng phải đến gần sáng anh mới ngủ được, người phụ nữ của mình nằm bên cạnh chỉ có thể ôm, không thể ăn, cảm giác này em làm sao hiểu được”.- “ anh không nói làm sao em hiểu được”.Hoắc Cao Lãng cười: “ anh nói em có thể hiểu sao.”Lạc Hiểu Nhiên cau mày nhìn anh: “ anh nói đi”.Hoắc Cao Lãng thích thú nhướng mày: “ là em kêu anh nói đó nhé.Cảm giác chỉ muốn lột s@ch bộ quần áo vướng víu trên người em để hưởng một chút lợi lộc.”- “ vậy mà anh cũng nói được.Lưu manh đội lốp doanh nhân mà”.Hoắc Cao Lãng ừ một tiếng: “ để anh xem tối nay em còn hơi sức mắng anh không.”Lạc Hiểu Nhiên: “…”Tối nay.Rõ ràng, ý đồ của anh là đêm nay cỡ nào cũng không buông tha cho cô.Lạc Hiểu Nhiên bị anh chọc giận, liền đưa tay đẩy anh một cái thật mạnh: “Vô lại! Anh cố ý!”Thấy cô ngay cả nổi giận cũng quyến rũ, Hoắc Cao Lãng nhếch môi, bất ngờ đưa tay kéo cô qua chuẩn sát hôn lên môi cô m*t nhẹ một cái rồi buông ra.Vừa rồi Lạc Hiểu Nhiên còn định đẩy anh ra, nháy mắt lại vì động tác này,rốt cuộc không nói được câu nào mà trừng mắt nhìn anh.Hoắc Cao Lãng cười nhẹ: “ hôm nay, anh có chút việc ở công ty, có thể buổi tối mới trở về.Không cần đợi anh về ăn tối nhé”.Anh dặn dò cô một chút.- “ừm, vậy em đi gặp chị Lưu”.Lạc Hiểu Nhiên cũng nói ý định của mình.- “ có việc gì sao”.- “ không có, chỉ muốn đến thăm chị ấy lâu rồi em không gặp chị ấy”.Nghe Lạc Hiểu Nhiên nói anh gật gật đầu: “ ừm, để tài xế chở em đi”.Cả hai trên xe cười nói, cuối cùng cũng về đến nơi, Hoắc Cao Lãng chở cô về biệt thự, nhìn cô đi vào trong mới lái xe rời đi..

Chương 120: Chương 120