Tại biệt thự ở ngoại ô.Trong phòng ngủ trên tầng ba, Quỳnh Anh được mấy người hầu gái phục vụ dẫn ra khỏi phòng tắm, cô không mặc quần áo, khăn tắm che đi những bộ phận nhạy cảm."Cậu chủ sẽ đến ngay, cô Quỳnh Anh vui lòng đợi một lát."Một người hầu gái nói.Sau đó, mấy người phục vụ nhẹ nhàng rời khỏi phòng, để lại Quỳnh Anh một mình, lúng túng ngồi ở mép giường, những ngón tay mảnh khảnh của cô đang nắm chặt.Hôm nay sẽ là “đêm bán thân" Quỳnh Anh. Gia đình cô đang lâm vào tình cảnh nợ nần. Cô buộc lòng phải tự tay ký vào một giao kèo bán thân cho một vị thiếu gia, con trai chủ tịch Tập đoàn Vĩnh Phát.Cô chưa bao giờ gặp vị thiếu gia này, chỉ nghe nói anh ta ăn chơi và ngỗ ngược, coi phụ nữ như quần áo, ăn chơi trác táng trong các quán bar như cơm bữa.Nghĩ đến đây, Quỳnh Anh bỗng cảm thấy lạnh đến thấu xương. Đúng lúc này, có tiếng cánh cửa phòng “cót két" mở ra, một bóng người cao lớn chậm rãi bước vào. Mỗi bước đi thật nặng nề như thể đạp lên trái tim cô."Chấp nhận bán mình với giá…
Chương 6: 6: Thoát Y
Vợ Yêu Em Chạy Không ThoátTác giả: Lu khaTruyện Ngôn TìnhTại biệt thự ở ngoại ô.Trong phòng ngủ trên tầng ba, Quỳnh Anh được mấy người hầu gái phục vụ dẫn ra khỏi phòng tắm, cô không mặc quần áo, khăn tắm che đi những bộ phận nhạy cảm."Cậu chủ sẽ đến ngay, cô Quỳnh Anh vui lòng đợi một lát."Một người hầu gái nói.Sau đó, mấy người phục vụ nhẹ nhàng rời khỏi phòng, để lại Quỳnh Anh một mình, lúng túng ngồi ở mép giường, những ngón tay mảnh khảnh của cô đang nắm chặt.Hôm nay sẽ là “đêm bán thân" Quỳnh Anh. Gia đình cô đang lâm vào tình cảnh nợ nần. Cô buộc lòng phải tự tay ký vào một giao kèo bán thân cho một vị thiếu gia, con trai chủ tịch Tập đoàn Vĩnh Phát.Cô chưa bao giờ gặp vị thiếu gia này, chỉ nghe nói anh ta ăn chơi và ngỗ ngược, coi phụ nữ như quần áo, ăn chơi trác táng trong các quán bar như cơm bữa.Nghĩ đến đây, Quỳnh Anh bỗng cảm thấy lạnh đến thấu xương. Đúng lúc này, có tiếng cánh cửa phòng “cót két" mở ra, một bóng người cao lớn chậm rãi bước vào. Mỗi bước đi thật nặng nề như thể đạp lên trái tim cô."Chấp nhận bán mình với giá… "Được rồi, tôi sẽ cởi." Đột nhiên, một vài từ bật ra khỏi đôi môi tái nhợt của Quỳnh Anh.Vĩnh Hải cứng đờ, anh chỉ cảm thấy thái dương nhảy hai lần: "Quỳnh Anh, cô có biết mình đang nói cái gì không?"Quỳnh Anh nhìn anh không liếc mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú quyến rũ tràn đầy vẻ bướng bỉnh:"Tôi biết rồi.Tôi đã nói sẽ c ởi quần áo.Chỉ cần anh đưa cho tôi 100 tỷ, tôi sẽ cởi."Bây giờ đối với cô, lòng tự trọng đã không còn đáng một xu.Đổi phẩm giá của một người đi vào bước đường cùng, để cứu gia đình và bố cô.Quỳnh Anh sẵn lòng làm điều đó.Vừa nói, đôi tay nhỏ bé của Quỳnh Anh đã bắt đầu cởi cúc áo đồng phục, và sự quyến rũ được bao bọc dưới bộ đồng phục bó sát khiến những người đàn ông và phụ nữ trong toàn bộ căn phòng phải trầm trồ.Khi Vĩnh Hải định thần lại, trên người Quỳnh Anh chỉ còn bộ đồ lót."Đủ rồi!" Tâm trạng chán nản đột nhiên bộc phát, Vĩnh Hải gắt nhẹ.Nhưng Quỳnh Anh dường như không nghe thấy, cô đưa tay ra sau chuẩn bị cởi cúc áo ngực."Dừng lại!" Vĩnh Hải rốt cuộc chịu không nổi, sải bước đi tới nắm lấy tay cô, khóe mắt có chút hơi chuyển sang màu đỏ."Quỳnh Anh, tôi bảo cô dừng lại." Sức mạnh của người đàn ông khiến tay Quỳnh Anh không thể cử động được nữa.Cô ngẩng đầu nhìn Vĩnh Hải, trong mắt không có biểu cảm gì, giống như một con búp bê rách rưới không có linh hồn."Vĩnh Hải, anh buông tôi ra, anh đưa tôi 100 tỷ được không?" Quỳnh Anh vẫn không quên rằng cô cần số tiền đó.Nghe những lời cô nói, trái tim Vĩnh Hải như bị dao cứa.Vì tiền, cô có thể bán mình cho một người đàn ông xa lạ, cô có thể đến một nơi như “Thời đại Hoàng kim", và thậm chí cô có thể khỏa thân trước một đám đàn ông không quen biết giữa chốn đông người.Nếu hôm nay Vĩnh Hải không ở đây, với nhân sắc của Quỳnh Anh, cô nhất định sẽ bị “ăn thịt đến mức không còn xương".Nghĩ đến đây, ánh mắt Vĩnh Hải thoáng đờ đẫn.Nhưng chỉ trong chốc lát, anh lại cầm điện thoại trên bàn lên, bấm một dãy số, vẻ mặt đầy chán ghét và sốt ruột."Bảo Quốc, viết séc 100 tỷ nữa gửi cho cô Nguyễn Quỳnh Anh." Vĩnh Hải nói qua điện thoại."Vâng, thưa sếp Tổng...." Bảo Quốc ngập ngừng.“Là Quỳnh Anh nào ạ?""Cô nghĩ là ai?" Vẻ mặt Vĩnh Hải lạnh lùng tắt máy.Sau đó, anh nhìn Quỳnh Anh chỉ vào điện thoại của mình:"Thế đã được chưa? Tôi không muốn nhìn thấy em nữa, lập tức đi về nhà."Ánh mắt thương cảm của mọi người trong phòng đều nhìn về phía Quỳnh Anh.Cô nói khe khẽ: “Cảm ơn anh."Với số tiền này, mọi vấn đề đều có thể dễ dàng giải quyết.Cô quỳ xuống đất, nhặt quần áo, khoác lên người một cách vội vàng rồi nhanh chóng rời khỏi “Thời đại Hoàng kim"Ánh mắt trầm mặc của Vĩnh Hải nhìn Quỳnh Anh đi khỏi, đôi môi anh mím chặt."Chuyện này.." Lúc này, Khánh Minh mới mạnh dạn lên tiếng.Chưa nói xong, Vĩnh Hải đã vung chân đạp mạnh chiếc bàn rồi hét lên: “Ra ngoài hết cho tôi."Nam nữ trong phòng im lặng, không ai bảo tai, lần lượt chạy ra ngoài..
"Được rồi, tôi sẽ cởi." Đột nhiên, một vài từ bật ra khỏi đôi môi tái nhợt của Quỳnh Anh.Vĩnh Hải cứng đờ, anh chỉ cảm thấy thái dương nhảy hai lần: "Quỳnh Anh, cô có biết mình đang nói cái gì không?"Quỳnh Anh nhìn anh không liếc mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú quyến rũ tràn đầy vẻ bướng bỉnh:"Tôi biết rồi.
Tôi đã nói sẽ c ởi quần áo.
Chỉ cần anh đưa cho tôi 100 tỷ, tôi sẽ cởi."Bây giờ đối với cô, lòng tự trọng đã không còn đáng một xu.Đổi phẩm giá của một người đi vào bước đường cùng, để cứu gia đình và bố cô.
Quỳnh Anh sẵn lòng làm điều đó.Vừa nói, đôi tay nhỏ bé của Quỳnh Anh đã bắt đầu cởi cúc áo đồng phục, và sự quyến rũ được bao bọc dưới bộ đồng phục bó sát khiến những người đàn ông và phụ nữ trong toàn bộ căn phòng phải trầm trồ.Khi Vĩnh Hải định thần lại, trên người Quỳnh Anh chỉ còn bộ đồ lót."Đủ rồi!" Tâm trạng chán nản đột nhiên bộc phát, Vĩnh Hải gắt nhẹ.Nhưng Quỳnh Anh dường như không nghe thấy, cô đưa tay ra sau chuẩn bị cởi cúc áo ngực."Dừng lại!" Vĩnh Hải rốt cuộc chịu không nổi, sải bước đi tới nắm lấy tay cô, khóe mắt có chút hơi chuyển sang màu đỏ."Quỳnh Anh, tôi bảo cô dừng lại." Sức mạnh của người đàn ông khiến tay Quỳnh Anh không thể cử động được nữa.Cô ngẩng đầu nhìn Vĩnh Hải, trong mắt không có biểu cảm gì, giống như một con búp bê rách rưới không có linh hồn."Vĩnh Hải, anh buông tôi ra, anh đưa tôi 100 tỷ được không?" Quỳnh Anh vẫn không quên rằng cô cần số tiền đó.Nghe những lời cô nói, trái tim Vĩnh Hải như bị dao cứa.
Vì tiền, cô có thể bán mình cho một người đàn ông xa lạ, cô có thể đến một nơi như “Thời đại Hoàng kim", và thậm chí cô có thể khỏa thân trước một đám đàn ông không quen biết giữa chốn đông người.Nếu hôm nay Vĩnh Hải không ở đây, với nhân sắc của Quỳnh Anh, cô nhất định sẽ bị “ăn thịt đến mức không còn xương".Nghĩ đến đây, ánh mắt Vĩnh Hải thoáng đờ đẫn.
Nhưng chỉ trong chốc lát, anh lại cầm điện thoại trên bàn lên, bấm một dãy số, vẻ mặt đầy chán ghét và sốt ruột."Bảo Quốc, viết séc 100 tỷ nữa gửi cho cô Nguyễn Quỳnh Anh." Vĩnh Hải nói qua điện thoại."Vâng, thưa sếp Tổng.
..." Bảo Quốc ngập ngừng.
“Là Quỳnh Anh nào ạ?""Cô nghĩ là ai?" Vẻ mặt Vĩnh Hải lạnh lùng tắt máy.Sau đó, anh nhìn Quỳnh Anh chỉ vào điện thoại của mình:"Thế đã được chưa? Tôi không muốn nhìn thấy em nữa, lập tức đi về nhà."Ánh mắt thương cảm của mọi người trong phòng đều nhìn về phía Quỳnh Anh.Cô nói khe khẽ: “Cảm ơn anh."Với số tiền này, mọi vấn đề đều có thể dễ dàng giải quyết.Cô quỳ xuống đất, nhặt quần áo, khoác lên người một cách vội vàng rồi nhanh chóng rời khỏi “Thời đại Hoàng kim"Ánh mắt trầm mặc của Vĩnh Hải nhìn Quỳnh Anh đi khỏi, đôi môi anh mím chặt."Chuyện này.." Lúc này, Khánh Minh mới mạnh dạn lên tiếng.Chưa nói xong, Vĩnh Hải đã vung chân đạp mạnh chiếc bàn rồi hét lên: “Ra ngoài hết cho tôi."Nam nữ trong phòng im lặng, không ai bảo tai, lần lượt chạy ra ngoài..
Vợ Yêu Em Chạy Không ThoátTác giả: Lu khaTruyện Ngôn TìnhTại biệt thự ở ngoại ô.Trong phòng ngủ trên tầng ba, Quỳnh Anh được mấy người hầu gái phục vụ dẫn ra khỏi phòng tắm, cô không mặc quần áo, khăn tắm che đi những bộ phận nhạy cảm."Cậu chủ sẽ đến ngay, cô Quỳnh Anh vui lòng đợi một lát."Một người hầu gái nói.Sau đó, mấy người phục vụ nhẹ nhàng rời khỏi phòng, để lại Quỳnh Anh một mình, lúng túng ngồi ở mép giường, những ngón tay mảnh khảnh của cô đang nắm chặt.Hôm nay sẽ là “đêm bán thân" Quỳnh Anh. Gia đình cô đang lâm vào tình cảnh nợ nần. Cô buộc lòng phải tự tay ký vào một giao kèo bán thân cho một vị thiếu gia, con trai chủ tịch Tập đoàn Vĩnh Phát.Cô chưa bao giờ gặp vị thiếu gia này, chỉ nghe nói anh ta ăn chơi và ngỗ ngược, coi phụ nữ như quần áo, ăn chơi trác táng trong các quán bar như cơm bữa.Nghĩ đến đây, Quỳnh Anh bỗng cảm thấy lạnh đến thấu xương. Đúng lúc này, có tiếng cánh cửa phòng “cót két" mở ra, một bóng người cao lớn chậm rãi bước vào. Mỗi bước đi thật nặng nề như thể đạp lên trái tim cô."Chấp nhận bán mình với giá… "Được rồi, tôi sẽ cởi." Đột nhiên, một vài từ bật ra khỏi đôi môi tái nhợt của Quỳnh Anh.Vĩnh Hải cứng đờ, anh chỉ cảm thấy thái dương nhảy hai lần: "Quỳnh Anh, cô có biết mình đang nói cái gì không?"Quỳnh Anh nhìn anh không liếc mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú quyến rũ tràn đầy vẻ bướng bỉnh:"Tôi biết rồi.Tôi đã nói sẽ c ởi quần áo.Chỉ cần anh đưa cho tôi 100 tỷ, tôi sẽ cởi."Bây giờ đối với cô, lòng tự trọng đã không còn đáng một xu.Đổi phẩm giá của một người đi vào bước đường cùng, để cứu gia đình và bố cô.Quỳnh Anh sẵn lòng làm điều đó.Vừa nói, đôi tay nhỏ bé của Quỳnh Anh đã bắt đầu cởi cúc áo đồng phục, và sự quyến rũ được bao bọc dưới bộ đồng phục bó sát khiến những người đàn ông và phụ nữ trong toàn bộ căn phòng phải trầm trồ.Khi Vĩnh Hải định thần lại, trên người Quỳnh Anh chỉ còn bộ đồ lót."Đủ rồi!" Tâm trạng chán nản đột nhiên bộc phát, Vĩnh Hải gắt nhẹ.Nhưng Quỳnh Anh dường như không nghe thấy, cô đưa tay ra sau chuẩn bị cởi cúc áo ngực."Dừng lại!" Vĩnh Hải rốt cuộc chịu không nổi, sải bước đi tới nắm lấy tay cô, khóe mắt có chút hơi chuyển sang màu đỏ."Quỳnh Anh, tôi bảo cô dừng lại." Sức mạnh của người đàn ông khiến tay Quỳnh Anh không thể cử động được nữa.Cô ngẩng đầu nhìn Vĩnh Hải, trong mắt không có biểu cảm gì, giống như một con búp bê rách rưới không có linh hồn."Vĩnh Hải, anh buông tôi ra, anh đưa tôi 100 tỷ được không?" Quỳnh Anh vẫn không quên rằng cô cần số tiền đó.Nghe những lời cô nói, trái tim Vĩnh Hải như bị dao cứa.Vì tiền, cô có thể bán mình cho một người đàn ông xa lạ, cô có thể đến một nơi như “Thời đại Hoàng kim", và thậm chí cô có thể khỏa thân trước một đám đàn ông không quen biết giữa chốn đông người.Nếu hôm nay Vĩnh Hải không ở đây, với nhân sắc của Quỳnh Anh, cô nhất định sẽ bị “ăn thịt đến mức không còn xương".Nghĩ đến đây, ánh mắt Vĩnh Hải thoáng đờ đẫn.Nhưng chỉ trong chốc lát, anh lại cầm điện thoại trên bàn lên, bấm một dãy số, vẻ mặt đầy chán ghét và sốt ruột."Bảo Quốc, viết séc 100 tỷ nữa gửi cho cô Nguyễn Quỳnh Anh." Vĩnh Hải nói qua điện thoại."Vâng, thưa sếp Tổng...." Bảo Quốc ngập ngừng.“Là Quỳnh Anh nào ạ?""Cô nghĩ là ai?" Vẻ mặt Vĩnh Hải lạnh lùng tắt máy.Sau đó, anh nhìn Quỳnh Anh chỉ vào điện thoại của mình:"Thế đã được chưa? Tôi không muốn nhìn thấy em nữa, lập tức đi về nhà."Ánh mắt thương cảm của mọi người trong phòng đều nhìn về phía Quỳnh Anh.Cô nói khe khẽ: “Cảm ơn anh."Với số tiền này, mọi vấn đề đều có thể dễ dàng giải quyết.Cô quỳ xuống đất, nhặt quần áo, khoác lên người một cách vội vàng rồi nhanh chóng rời khỏi “Thời đại Hoàng kim"Ánh mắt trầm mặc của Vĩnh Hải nhìn Quỳnh Anh đi khỏi, đôi môi anh mím chặt."Chuyện này.." Lúc này, Khánh Minh mới mạnh dạn lên tiếng.Chưa nói xong, Vĩnh Hải đã vung chân đạp mạnh chiếc bàn rồi hét lên: “Ra ngoài hết cho tôi."Nam nữ trong phòng im lặng, không ai bảo tai, lần lượt chạy ra ngoài..