Tác giả:

Có lẽ trong lòng mỗi một người đã đi qua những năm tháng học trọ ấy, đều có một cảm xúc đặc biệt lẫn lộn, có người sẽ sâu sắc, sẽ cảm thấy đó là một khoảng thời gian tuyệt vời nhất không thể thay thế được, cũng sẽ có những người chỉ xem đó là một khoảng thời gian dài trôi qua mà thôi. Đối với tớ trước những năm tháng ấy nó là một khoảng thời gian nhàm chán đến vô vị, việc đi học đến trường cũng như một công việc buồn tẻ ta cứ phải lặp đi lặp lại hằng ngày. Khi ấy đi học là một nghĩa vụ, khi có cậu đi học là một sự mong chờ. Quãng thời gian đẹp đẽ ấy cứ trôi mãi đến lúc tớ nhận ra thì đã lâu đến thế, lâu đến nỗi bây giờ tớ đã có thể mỉm cười đứng trước cậu mà hỏi: "Dạo này cậu thế nào rồi? " Người ta nói sau cơn mưa sẽ là cầu vồng, vậy với chúng ta sau cơn mưa lả tả ấy sẽ là gì ? - ------------------------------------ Reng...!Giật mình tỉnh dậy, thì ra đó chỉ là một cơn ác mộng. Ngày đi học càng đến gần, nỗi lo sợ càng ngày càng lớn, tôi sợ sợ khi gặp lại bạn bè, gặp lại những ác mộng…

Chương 12: 12: Tia Nắng

Nếu Mặt Trời Ngang Qua EmTác giả: KiiVuuTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngCó lẽ trong lòng mỗi một người đã đi qua những năm tháng học trọ ấy, đều có một cảm xúc đặc biệt lẫn lộn, có người sẽ sâu sắc, sẽ cảm thấy đó là một khoảng thời gian tuyệt vời nhất không thể thay thế được, cũng sẽ có những người chỉ xem đó là một khoảng thời gian dài trôi qua mà thôi. Đối với tớ trước những năm tháng ấy nó là một khoảng thời gian nhàm chán đến vô vị, việc đi học đến trường cũng như một công việc buồn tẻ ta cứ phải lặp đi lặp lại hằng ngày. Khi ấy đi học là một nghĩa vụ, khi có cậu đi học là một sự mong chờ. Quãng thời gian đẹp đẽ ấy cứ trôi mãi đến lúc tớ nhận ra thì đã lâu đến thế, lâu đến nỗi bây giờ tớ đã có thể mỉm cười đứng trước cậu mà hỏi: "Dạo này cậu thế nào rồi? " Người ta nói sau cơn mưa sẽ là cầu vồng, vậy với chúng ta sau cơn mưa lả tả ấy sẽ là gì ? - ------------------------------------ Reng...!Giật mình tỉnh dậy, thì ra đó chỉ là một cơn ác mộng. Ngày đi học càng đến gần, nỗi lo sợ càng ngày càng lớn, tôi sợ sợ khi gặp lại bạn bè, gặp lại những ác mộng… Mục An lặng im bước đến bên canh tôi.Chung lớp nên phải đứng chung thôi mà.Mục An trò chuyện với những người xung quanh và xem tôi như một kẻ vô hình." Một lát các cô sẽ phát đề các em ngồi theo lớp" - Cô phụ trách nói.Tôi hồi hợp chờ đợi đề, bởi vì tôi hiểu sợ dây liên kết mỏng manh giữa hai chúng tôi chỉ là những bài kiểm tra này thôi.Tôi tự biến điểm số những thứ tôi chỉ xem là hình thức quan trong hóa.Khi tờ để phát ra tôi thật sự thất vọng.Vậy mà lại là đề sử." Triệu Việt biết làm không, chỉ tao coi"- Mục An bỗng nhiên nói làm tôi tỉnh giấc." Chưa, chưa học một chữ nào, Bảo học chưa"- Tôi hỏi câu trai còn lại cũng trúng số như tôi." Chưa luôn, Mục An là chắc chắn không rồi.Một phát ba đứa" - Bảo nói với giọng nói đầy đùa giỡn.- " Triệu Việt, Triệt Việt" - Bỗng tôi nghe một người gọi tên mình khe khẽ.- " Triệu Việt bạn cùng bàn thân yêu của cậu tới kìa" - Mục An kẻ luôn lặng im lại bất chợt nói." Hả, gì ai cơ" - Ai đây, tôi không thích ứng kịp thời.- " Là ai thì tự nhìn đi" - Mục An bỗng trở nên cáu kính.Tôi quay lại, vậy mà là An Hy.Cậu ấy trốn đứng ngoài cửa sổ.- " Cậu sao lại đển vậy không ở trong lớp học, An Hy".- " Sợ cậu làm bài không được rồi thất vọng đấy mà."- " Áaaaaa.....!Cậu đúng là cứu tinh của tớ mà, đề môn sử đấy ai mà học cho được ".- " Đọc đề đi Việt tớ lấy sách dò đáp án cho cậu"May mắn là trong hội trường chúng tôi không bị gác quá gay gắt nên mới có thể lọt qua được."Mục An với Bảo 2 câu đi trước đi.Giả bộ làm gì rồi che lại cho tôi, chép xong truyền qua cho hai cậu."Mục An bỗng dưng hừ mạnh rồi bỏ đi.Cậu ta lại sao nữa rồi." Xong rồi, An Hy khi cậu đứng dưới ánh mặt trời rạng rỡ tớ chợt nhận ra cậu cứ như ánh mặt trời của tớ, mỗi lúc tớ khó khăn đều luôn có câu soi sáng.Cảm ơn nhé, my sunshine."- Thật sự cảm ơn, không gì cả chỉ là ít nhất trong cuộc đời cô đơn này câu luôn là tia sáng dẫn đường cho tớ.Để tớ biết rằng ít ra trong thế giới này vẫn còn hơi ấm.========== Truyện vừa hoàn thành ==========1.Hôn Nhân Gượng Ép2.Long Thành Oán3.Xin Hãy Giữ Cho Nhịp Tim Luôn Rộn Rã4.Là Tôi Đã Giết Cô Ấy=====================================Mục An Và An Hy một người là đêm tối tưởng trừng vô tận, một kẻ lại là ánh sáng chói lóa.Không gì cả chỉ là tớ của sau này thật lòng cảm ơn hai cậu vì tất cả.- -----------------------Giữa bóng tối vô tận tớ bỗng thấy một tia sáng, không ít, không nhiều chỉ là làm lòng tớ vừa đủ ấm áp lạ thường..

Mục An lặng im bước đến bên canh tôi.

Chung lớp nên phải đứng chung thôi mà.

Mục An trò chuyện với những người xung quanh và xem tôi như một kẻ vô hình.

" Một lát các cô sẽ phát đề các em ngồi theo lớp" - Cô phụ trách nói.

Tôi hồi hợp chờ đợi đề, bởi vì tôi hiểu sợ dây liên kết mỏng manh giữa hai chúng tôi chỉ là những bài kiểm tra này thôi.

Tôi tự biến điểm số những thứ tôi chỉ xem là hình thức quan trong hóa.

Khi tờ để phát ra tôi thật sự thất vọng.

Vậy mà lại là đề sử.

" Triệu Việt biết làm không, chỉ tao coi"- Mục An bỗng nhiên nói làm tôi tỉnh giấc.

" Chưa, chưa học một chữ nào, Bảo học chưa"- Tôi hỏi câu trai còn lại cũng trúng số như tôi.

" Chưa luôn, Mục An là chắc chắn không rồi.

Một phát ba đứa" - Bảo nói với giọng nói đầy đùa giỡn.

- " Triệu Việt, Triệt Việt" - Bỗng tôi nghe một người gọi tên mình khe khẽ.

- " Triệu Việt bạn cùng bàn thân yêu của cậu tới kìa" - Mục An kẻ luôn lặng im lại bất chợt nói.

" Hả, gì ai cơ" - Ai đây, tôi không thích ứng kịp thời.

- " Là ai thì tự nhìn đi" - Mục An bỗng trở nên cáu kính.

Tôi quay lại, vậy mà là An Hy.

Cậu ấy trốn đứng ngoài cửa sổ.

- " Cậu sao lại đển vậy không ở trong lớp học, An Hy".

- " Sợ cậu làm bài không được rồi thất vọng đấy mà."

- " Áaaaaa.....!Cậu đúng là cứu tinh của tớ mà, đề môn sử đấy ai mà học cho được ".

- " Đọc đề đi Việt tớ lấy sách dò đáp án cho cậu"

May mắn là trong hội trường chúng tôi không bị gác quá gay gắt nên mới có thể lọt qua được.

"Mục An với Bảo 2 câu đi trước đi.

Giả bộ làm gì rồi che lại cho tôi, chép xong truyền qua cho hai cậu."

Mục An bỗng dưng hừ mạnh rồi bỏ đi.

Cậu ta lại sao nữa rồi.

" Xong rồi, An Hy khi cậu đứng dưới ánh mặt trời rạng rỡ tớ chợt nhận ra cậu cứ như ánh mặt trời của tớ, mỗi lúc tớ khó khăn đều luôn có câu soi sáng.

Cảm ơn nhé, my sunshine."- Thật sự cảm ơn, không gì cả chỉ là ít nhất trong cuộc đời cô đơn này câu luôn là tia sáng dẫn đường cho tớ.

Để tớ biết rằng ít ra trong thế giới này vẫn còn hơi ấm.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1.

Hôn Nhân Gượng Ép

2.

Long Thành Oán

3.

Xin Hãy Giữ Cho Nhịp Tim Luôn Rộn Rã

4.

Là Tôi Đã Giết Cô Ấy

=====================================

Mục An Và An Hy một người là đêm tối tưởng trừng vô tận, một kẻ lại là ánh sáng chói lóa.

Không gì cả chỉ là tớ của sau này thật lòng cảm ơn hai cậu vì tất cả.

- -----------------------

Giữa bóng tối vô tận tớ bỗng thấy một tia sáng, không ít, không nhiều chỉ là làm lòng tớ vừa đủ ấm áp lạ thường..

Nếu Mặt Trời Ngang Qua EmTác giả: KiiVuuTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngCó lẽ trong lòng mỗi một người đã đi qua những năm tháng học trọ ấy, đều có một cảm xúc đặc biệt lẫn lộn, có người sẽ sâu sắc, sẽ cảm thấy đó là một khoảng thời gian tuyệt vời nhất không thể thay thế được, cũng sẽ có những người chỉ xem đó là một khoảng thời gian dài trôi qua mà thôi. Đối với tớ trước những năm tháng ấy nó là một khoảng thời gian nhàm chán đến vô vị, việc đi học đến trường cũng như một công việc buồn tẻ ta cứ phải lặp đi lặp lại hằng ngày. Khi ấy đi học là một nghĩa vụ, khi có cậu đi học là một sự mong chờ. Quãng thời gian đẹp đẽ ấy cứ trôi mãi đến lúc tớ nhận ra thì đã lâu đến thế, lâu đến nỗi bây giờ tớ đã có thể mỉm cười đứng trước cậu mà hỏi: "Dạo này cậu thế nào rồi? " Người ta nói sau cơn mưa sẽ là cầu vồng, vậy với chúng ta sau cơn mưa lả tả ấy sẽ là gì ? - ------------------------------------ Reng...!Giật mình tỉnh dậy, thì ra đó chỉ là một cơn ác mộng. Ngày đi học càng đến gần, nỗi lo sợ càng ngày càng lớn, tôi sợ sợ khi gặp lại bạn bè, gặp lại những ác mộng… Mục An lặng im bước đến bên canh tôi.Chung lớp nên phải đứng chung thôi mà.Mục An trò chuyện với những người xung quanh và xem tôi như một kẻ vô hình." Một lát các cô sẽ phát đề các em ngồi theo lớp" - Cô phụ trách nói.Tôi hồi hợp chờ đợi đề, bởi vì tôi hiểu sợ dây liên kết mỏng manh giữa hai chúng tôi chỉ là những bài kiểm tra này thôi.Tôi tự biến điểm số những thứ tôi chỉ xem là hình thức quan trong hóa.Khi tờ để phát ra tôi thật sự thất vọng.Vậy mà lại là đề sử." Triệu Việt biết làm không, chỉ tao coi"- Mục An bỗng nhiên nói làm tôi tỉnh giấc." Chưa, chưa học một chữ nào, Bảo học chưa"- Tôi hỏi câu trai còn lại cũng trúng số như tôi." Chưa luôn, Mục An là chắc chắn không rồi.Một phát ba đứa" - Bảo nói với giọng nói đầy đùa giỡn.- " Triệu Việt, Triệt Việt" - Bỗng tôi nghe một người gọi tên mình khe khẽ.- " Triệu Việt bạn cùng bàn thân yêu của cậu tới kìa" - Mục An kẻ luôn lặng im lại bất chợt nói." Hả, gì ai cơ" - Ai đây, tôi không thích ứng kịp thời.- " Là ai thì tự nhìn đi" - Mục An bỗng trở nên cáu kính.Tôi quay lại, vậy mà là An Hy.Cậu ấy trốn đứng ngoài cửa sổ.- " Cậu sao lại đển vậy không ở trong lớp học, An Hy".- " Sợ cậu làm bài không được rồi thất vọng đấy mà."- " Áaaaaa.....!Cậu đúng là cứu tinh của tớ mà, đề môn sử đấy ai mà học cho được ".- " Đọc đề đi Việt tớ lấy sách dò đáp án cho cậu"May mắn là trong hội trường chúng tôi không bị gác quá gay gắt nên mới có thể lọt qua được."Mục An với Bảo 2 câu đi trước đi.Giả bộ làm gì rồi che lại cho tôi, chép xong truyền qua cho hai cậu."Mục An bỗng dưng hừ mạnh rồi bỏ đi.Cậu ta lại sao nữa rồi." Xong rồi, An Hy khi cậu đứng dưới ánh mặt trời rạng rỡ tớ chợt nhận ra cậu cứ như ánh mặt trời của tớ, mỗi lúc tớ khó khăn đều luôn có câu soi sáng.Cảm ơn nhé, my sunshine."- Thật sự cảm ơn, không gì cả chỉ là ít nhất trong cuộc đời cô đơn này câu luôn là tia sáng dẫn đường cho tớ.Để tớ biết rằng ít ra trong thế giới này vẫn còn hơi ấm.========== Truyện vừa hoàn thành ==========1.Hôn Nhân Gượng Ép2.Long Thành Oán3.Xin Hãy Giữ Cho Nhịp Tim Luôn Rộn Rã4.Là Tôi Đã Giết Cô Ấy=====================================Mục An Và An Hy một người là đêm tối tưởng trừng vô tận, một kẻ lại là ánh sáng chói lóa.Không gì cả chỉ là tớ của sau này thật lòng cảm ơn hai cậu vì tất cả.- -----------------------Giữa bóng tối vô tận tớ bỗng thấy một tia sáng, không ít, không nhiều chỉ là làm lòng tớ vừa đủ ấm áp lạ thường..

Chương 12: 12: Tia Nắng