Khi Nghiêm Hi bước vào hội trường hôn lễ được trang trí xa hoa, cô cảm nhận rõ rệt trái tim mình như bị những chữ hỷ đỏ thẫm kia hung hăng đâm vào, đau như bị ai đó bóp nghẹn. Nhà họ Chu rộng lớn như vậy nằm trong trang viên Lâm Hải, có rất nhiều người trong giới thượng lưu tới tham gia hôn lễ của Chu Khải.Bọn họ đều là những nhân vật nổi tiếng, cử chỉ chạm cốc chào hỏi rất tao nhã, khóe miệng mỉm cười nhàn nhạt, mỗi động tác đều tự nhiên giống như là bẩm sinh vậy. Áo sơ mi trắng cùng quần jean giản dị như Nghiêm Hi đứng giữa đám người ấy quả là quá bất ngờ. Khiến cho không ít người phải liếc mắt nhìn cô, làn da trắng nõn dưới ánh mặt trời lóe lên những tia sáng mềm mại , đôi mắt to tròn, đen láy giống như hạt trân châu được khảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn, môi anh đào không điểm mà hồng. Cô giống như Thiên Sứ giáng trần, lẳng lặng ngẩng đầu nhìn tấm ảnh cô dâu chú rể đang mỉm cười hạnh phúc đặt trên khán đài. Bỗng nhiên, lông mi dài như cánh bướm nhẹ nhàng hạ xuống, trong đôi mắt xinh…
Chương 5: Nuôi Chó
Bà Xã, Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng EmTác giả: Tô Cẩn NhiTruyện Ngôn TìnhKhi Nghiêm Hi bước vào hội trường hôn lễ được trang trí xa hoa, cô cảm nhận rõ rệt trái tim mình như bị những chữ hỷ đỏ thẫm kia hung hăng đâm vào, đau như bị ai đó bóp nghẹn. Nhà họ Chu rộng lớn như vậy nằm trong trang viên Lâm Hải, có rất nhiều người trong giới thượng lưu tới tham gia hôn lễ của Chu Khải.Bọn họ đều là những nhân vật nổi tiếng, cử chỉ chạm cốc chào hỏi rất tao nhã, khóe miệng mỉm cười nhàn nhạt, mỗi động tác đều tự nhiên giống như là bẩm sinh vậy. Áo sơ mi trắng cùng quần jean giản dị như Nghiêm Hi đứng giữa đám người ấy quả là quá bất ngờ. Khiến cho không ít người phải liếc mắt nhìn cô, làn da trắng nõn dưới ánh mặt trời lóe lên những tia sáng mềm mại , đôi mắt to tròn, đen láy giống như hạt trân châu được khảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn, môi anh đào không điểm mà hồng. Cô giống như Thiên Sứ giáng trần, lẳng lặng ngẩng đầu nhìn tấm ảnh cô dâu chú rể đang mỉm cười hạnh phúc đặt trên khán đài. Bỗng nhiên, lông mi dài như cánh bướm nhẹ nhàng hạ xuống, trong đôi mắt xinh… Lưu phu nhân vừa bước vào phòng liền hỏi không ngừng: “Đúng rồi, Bảo Bảo hiện tại thế nào rồi, một mình cháu nuôi nó ở trường có được không, có gặp khó khăn gì không. Aiz, đều tại Chu Khải, aiz, …., thôi quên đi!”Nghiêm Hi ôm lấy một con đã bú no, nghe những lời Lưu phu nhân nói cô cũng chỉ mỉm cười đáp lại chứ không nói gì. Cô muốn xóa sạch những khổ sở ở trong lòng nhưng lại không xóa bỏ được những gì quanh quẩn trong trái tim, làm cho lồng ngực của cô rất căng, rất đau…Bảo Bảo là con chó cô đã nuôi bốn năm từ khi cô mới bắt đầu vào đại học, lúc đó cô ở trong ký túc xá của trường, muốn nuôi một con chó thật sự không dễ dàng gì. Đến khi cô và Chu Khải thân thiết hơn cô liền nhờ anh nuôi dưỡng Bảo Bảo, mãi cho đến hai tháng trước hai người chia tay cô mới tới mang Bảo Bảo về, nhưng….Bảo Bảo!Trái tim cô quặn lại càng thêm đau đớn, trong đầu hiện lên những hình ảnh ngày Bảo Bảo gặp chuyện không may.Ngày hôm đó, cô dẫn Bảo Bảo ra ngoài đi dạo, khi đến đỉnh núi phía sau trường học thì một chiếc xe tải bất ngờ lao tới. Chiếc xe đó rõ ràng là muốn đụng cô, nhưng Bảo Bảo tự nhiên nhảy lên người cô khiến cô bị bất ngờ nên ngã vào bồn hoa bên đường, khi cô tỉnh lại thì không thấy Bảo Bảo đâu nữa. Cô tìm kiếm khắp nơi thì phát hiện Bảo Bảo bị đụng văng ra xa hai mươi mét, cả người Bảo Bảo đều là máu, còn chiếc xe kia cũng đã sớm không thấy bóng dáng đâu nữa.Bảo Bảo, thật xin lỗi!“Nghiêm Hi, Nghiêm Hi!”Bên tai truyền tới giọng nói đầy lo lắng của Lưu Phu Nhân. Bà là người biết rõ nhất về chuyện tình cảm giữa cô và Chu Khải, bà cũng là hàng xóm của nhà họ Chu, Nữu Nữu của bà thường hay chạy sang nhà họ Chu chơi với Bảo Bảo. Chu Khải luôn dắt tay cô và dẫn theo cả Bảo Bảo với Nữu Nữu cùng nhau đi dạo, ai ngờ, kết quả sau cùng lại là như thế này.Nghiêm Hi phục hồi lại tinh thần khẽ mỉm cười, Lưu phu nhân thấy khóe mắt Nghiêm Hi trong suốt thì không hỏi thêm gì nữa.Nghiêm Hi dịu dàng nhìn năm con chó con, một, hai, ba, bốn…?A! Con thứ năm đi đâu rồi???Nghiêm Hi đảo mắt tìm kiếm liền nhìn thấy một đám lông xám xịt núp ở dưới mông của Nữu Nữu >”
Lưu phu nhân vừa bước vào phòng liền hỏi không ngừng: “Đúng rồi, Bảo Bảo hiện tại thế nào rồi, một mình cháu nuôi nó ở trường có được không, có gặp khó khăn gì không. Aiz, đều tại Chu Khải, aiz, …., thôi quên đi!”
Nghiêm Hi ôm lấy một con đã bú no, nghe những lời Lưu phu nhân nói cô cũng chỉ mỉm cười đáp lại chứ không nói gì. Cô muốn xóa sạch những khổ sở ở trong lòng nhưng lại không xóa bỏ được những gì quanh quẩn trong trái tim, làm cho lồng ngực của cô rất căng, rất đau…
Bảo Bảo là con chó cô đã nuôi bốn năm từ khi cô mới bắt đầu vào đại học, lúc đó cô ở trong ký túc xá của trường, muốn nuôi một con chó thật sự không dễ dàng gì. Đến khi cô và Chu Khải thân thiết hơn cô liền nhờ anh nuôi dưỡng Bảo Bảo, mãi cho đến hai tháng trước hai người chia tay cô mới tới mang Bảo Bảo về, nhưng….
Bảo Bảo!
Trái tim cô quặn lại càng thêm đau đớn, trong đầu hiện lên những hình ảnh ngày Bảo Bảo gặp chuyện không may.
Ngày hôm đó, cô dẫn Bảo Bảo ra ngoài đi dạo, khi đến đỉnh núi phía sau trường học thì một chiếc xe tải bất ngờ lao tới. Chiếc xe đó rõ ràng là muốn đụng cô, nhưng Bảo Bảo tự nhiên nhảy lên người cô khiến cô bị bất ngờ nên ngã vào bồn hoa bên đường, khi cô tỉnh lại thì không thấy Bảo Bảo đâu nữa. Cô tìm kiếm khắp nơi thì phát hiện Bảo Bảo bị đụng văng ra xa hai mươi mét, cả người Bảo Bảo đều là máu, còn chiếc xe kia cũng đã sớm không thấy bóng dáng đâu nữa.
Bảo Bảo, thật xin lỗi!
“Nghiêm Hi, Nghiêm Hi!”
Bên tai truyền tới giọng nói đầy lo lắng của Lưu Phu Nhân. Bà là người biết rõ nhất về chuyện tình cảm giữa cô và Chu Khải, bà cũng là hàng xóm của nhà họ Chu, Nữu Nữu của bà thường hay chạy sang nhà họ Chu chơi với Bảo Bảo. Chu Khải luôn dắt tay cô và dẫn theo cả Bảo Bảo với Nữu Nữu cùng nhau đi dạo, ai ngờ, kết quả sau cùng lại là như thế này.
Nghiêm Hi phục hồi lại tinh thần khẽ mỉm cười, Lưu phu nhân thấy khóe mắt Nghiêm Hi trong suốt thì không hỏi thêm gì nữa.
Nghiêm Hi dịu dàng nhìn năm con chó con, một, hai, ba, bốn…?
A! Con thứ năm đi đâu rồi???
Nghiêm Hi đảo mắt tìm kiếm liền nhìn thấy một đám lông xám xịt núp ở dưới mông của Nữu Nữu >”
Bà Xã, Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng EmTác giả: Tô Cẩn NhiTruyện Ngôn TìnhKhi Nghiêm Hi bước vào hội trường hôn lễ được trang trí xa hoa, cô cảm nhận rõ rệt trái tim mình như bị những chữ hỷ đỏ thẫm kia hung hăng đâm vào, đau như bị ai đó bóp nghẹn. Nhà họ Chu rộng lớn như vậy nằm trong trang viên Lâm Hải, có rất nhiều người trong giới thượng lưu tới tham gia hôn lễ của Chu Khải.Bọn họ đều là những nhân vật nổi tiếng, cử chỉ chạm cốc chào hỏi rất tao nhã, khóe miệng mỉm cười nhàn nhạt, mỗi động tác đều tự nhiên giống như là bẩm sinh vậy. Áo sơ mi trắng cùng quần jean giản dị như Nghiêm Hi đứng giữa đám người ấy quả là quá bất ngờ. Khiến cho không ít người phải liếc mắt nhìn cô, làn da trắng nõn dưới ánh mặt trời lóe lên những tia sáng mềm mại , đôi mắt to tròn, đen láy giống như hạt trân châu được khảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn, môi anh đào không điểm mà hồng. Cô giống như Thiên Sứ giáng trần, lẳng lặng ngẩng đầu nhìn tấm ảnh cô dâu chú rể đang mỉm cười hạnh phúc đặt trên khán đài. Bỗng nhiên, lông mi dài như cánh bướm nhẹ nhàng hạ xuống, trong đôi mắt xinh… Lưu phu nhân vừa bước vào phòng liền hỏi không ngừng: “Đúng rồi, Bảo Bảo hiện tại thế nào rồi, một mình cháu nuôi nó ở trường có được không, có gặp khó khăn gì không. Aiz, đều tại Chu Khải, aiz, …., thôi quên đi!”Nghiêm Hi ôm lấy một con đã bú no, nghe những lời Lưu phu nhân nói cô cũng chỉ mỉm cười đáp lại chứ không nói gì. Cô muốn xóa sạch những khổ sở ở trong lòng nhưng lại không xóa bỏ được những gì quanh quẩn trong trái tim, làm cho lồng ngực của cô rất căng, rất đau…Bảo Bảo là con chó cô đã nuôi bốn năm từ khi cô mới bắt đầu vào đại học, lúc đó cô ở trong ký túc xá của trường, muốn nuôi một con chó thật sự không dễ dàng gì. Đến khi cô và Chu Khải thân thiết hơn cô liền nhờ anh nuôi dưỡng Bảo Bảo, mãi cho đến hai tháng trước hai người chia tay cô mới tới mang Bảo Bảo về, nhưng….Bảo Bảo!Trái tim cô quặn lại càng thêm đau đớn, trong đầu hiện lên những hình ảnh ngày Bảo Bảo gặp chuyện không may.Ngày hôm đó, cô dẫn Bảo Bảo ra ngoài đi dạo, khi đến đỉnh núi phía sau trường học thì một chiếc xe tải bất ngờ lao tới. Chiếc xe đó rõ ràng là muốn đụng cô, nhưng Bảo Bảo tự nhiên nhảy lên người cô khiến cô bị bất ngờ nên ngã vào bồn hoa bên đường, khi cô tỉnh lại thì không thấy Bảo Bảo đâu nữa. Cô tìm kiếm khắp nơi thì phát hiện Bảo Bảo bị đụng văng ra xa hai mươi mét, cả người Bảo Bảo đều là máu, còn chiếc xe kia cũng đã sớm không thấy bóng dáng đâu nữa.Bảo Bảo, thật xin lỗi!“Nghiêm Hi, Nghiêm Hi!”Bên tai truyền tới giọng nói đầy lo lắng của Lưu Phu Nhân. Bà là người biết rõ nhất về chuyện tình cảm giữa cô và Chu Khải, bà cũng là hàng xóm của nhà họ Chu, Nữu Nữu của bà thường hay chạy sang nhà họ Chu chơi với Bảo Bảo. Chu Khải luôn dắt tay cô và dẫn theo cả Bảo Bảo với Nữu Nữu cùng nhau đi dạo, ai ngờ, kết quả sau cùng lại là như thế này.Nghiêm Hi phục hồi lại tinh thần khẽ mỉm cười, Lưu phu nhân thấy khóe mắt Nghiêm Hi trong suốt thì không hỏi thêm gì nữa.Nghiêm Hi dịu dàng nhìn năm con chó con, một, hai, ba, bốn…?A! Con thứ năm đi đâu rồi???Nghiêm Hi đảo mắt tìm kiếm liền nhìn thấy một đám lông xám xịt núp ở dưới mông của Nữu Nữu >”