“Anh Lý, đừng làm ở đây, chúng ta vào phòng nhé, nhỡ tên ngốc Diệp Viễn kia trở về thì không hay lắm đâu!” “Về thì càng tốt, dù sao em cũng chuẩn bị ly hôn với thằng ngốc đấy rồi, cứ để nó nhìn thấy có sao…” Lý Thiên Vũ xấu xa nói, bàn tay cũng không yên phận thò vào ngực áo Lâm Phi Phi. “Thôi mà, anh Lý đừng vội, để em đi tắm đã nhé!” Vừa nói, Lâm Phi Phi vừa liếc mắt đưa tình với Lý Thiên Vũ rồi bước vào nhà tắm. Không lâu sau, Lâm Phi Phi khoác một chiếc áo choàng tắm mỏng đi ra. Vì vừa tắm xong, cơ thể của Lâm Phi Phi chưa khô hẳn nên chiếc áo tắm mỏng manh kia cũng nhanh chóng bị ướt. Nó dính sát lên người cô ta để lộ ra những đường cong trên cơ thể kiều diễm kia. Lý Thiên Vũ mở lớn hai mắt, vô thức nuốt nước bọt. “Tiểu yêu này, em vẫn lẳng lơ như xưa. Lại đây để anh yêu thương em nào!” Lý Thiên Vũ vừa nói, vừa thô bạo xé toạc chiếc áo choàng tắm của Lâm Phi Phi. Cơ thể mảnh mai, trắng nõn của cô ta lập tức phơi bày ra trước mặt Lý Thiên Vũ. Lý Thiên Vũ không đợi được, hung hăng…
Chương 138: 138: Em Trai Song Sinh
Quỷ Môn Độc ThánhTác giả: Diệp ViễnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Anh Lý, đừng làm ở đây, chúng ta vào phòng nhé, nhỡ tên ngốc Diệp Viễn kia trở về thì không hay lắm đâu!” “Về thì càng tốt, dù sao em cũng chuẩn bị ly hôn với thằng ngốc đấy rồi, cứ để nó nhìn thấy có sao…” Lý Thiên Vũ xấu xa nói, bàn tay cũng không yên phận thò vào ngực áo Lâm Phi Phi. “Thôi mà, anh Lý đừng vội, để em đi tắm đã nhé!” Vừa nói, Lâm Phi Phi vừa liếc mắt đưa tình với Lý Thiên Vũ rồi bước vào nhà tắm. Không lâu sau, Lâm Phi Phi khoác một chiếc áo choàng tắm mỏng đi ra. Vì vừa tắm xong, cơ thể của Lâm Phi Phi chưa khô hẳn nên chiếc áo tắm mỏng manh kia cũng nhanh chóng bị ướt. Nó dính sát lên người cô ta để lộ ra những đường cong trên cơ thể kiều diễm kia. Lý Thiên Vũ mở lớn hai mắt, vô thức nuốt nước bọt. “Tiểu yêu này, em vẫn lẳng lơ như xưa. Lại đây để anh yêu thương em nào!” Lý Thiên Vũ vừa nói, vừa thô bạo xé toạc chiếc áo choàng tắm của Lâm Phi Phi. Cơ thể mảnh mai, trắng nõn của cô ta lập tức phơi bày ra trước mặt Lý Thiên Vũ. Lý Thiên Vũ không đợi được, hung hăng… “Có lẽ bọn họ là người của Phệ Thiên Giáo!”, Hứa Gia Di trả lời.“Phệ Thiên Giáo là thế lực phương nào nữa vậy?”, Tô Minh tò mò hỏi.“Chị cũng không rõ lắm!”Hứa Gia Di lắc đầu, hôm nay cũng là lần đầu tiên cô ta nghe tới tên giáo phái Phệ Thiên Giáo này.Không chỉ mình Hứa Gia Di, mà còn có rất nhiều người ở đây không biết về Phệ Thiên Giáo này.Lúc này, đa số võ giả đều bàn tán tới lui.Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến tám giờ.Lúc này, Trung Tam Dã Long đã đi tới trước mặt Liễu Hạo Long.“Đội trưởng Liễu, nghe nói tên Diệp Viễn kia đã đồng ý đánh với chúng tôi một trận, nay thời gian đã đến, đội trưởng Liễu hãy bảo người đó xuất hiện đi!”Liễu Hạo Long lạnh lùng thốt lên: “Đúng, cậu Diệp đã đồng ý khiêu chiến, nhưng người đang ở đâu thì tôi cũng không biết!”“Ông nói nghe hay quá nhỉ, đội trưởng Liễu thân thiết với tên họ Diệp kia lắm mà! Hơn nữa người đó còn giúp Lục Phiến Môn g**t ch*t Chu Đằng”, Trung Tam Dã Tường cười tủm tỉm nhìn Liễu Hạo Long.“Hừ, cậu Diệp chính là võ giả Giang Châu tôi, bản thân tôi là người quản lý phân bộ Lục Phiến Môn ở Giang Bắc, thường xuyên liên lạc với người ta cũng là chuyện bình thường thôi mà?”“Vả lại, Liễu Hạo Long tôi thân thiết với ai chưa tới lượt cậu khoa tay múa chân!”Liễu Hạo Long không hổ là đội trưởng Lục Phiến Môn, dù đối mặt với Trung Tam Dã Tường mạnh hơn mình không biết bao nhiêu lần thì cũng không hề e ngại chút nào.Trung Tam Dã Tường khẽ tái mặt, không nói thêm gì nữa.Dù sao nơi này cũng là lãnh thổ Hoa Hạ, mà Liễu Hạo Long còn là người của Lục Phiến Môn, anh ta thật sự không dám làm gì Liễu Hạo Long.“Nói thế tức là Liễu Hạo Long ông thật sự quen biết tên chết tiệt vô liêm sỉ đó hả?”Đúng lúc này, trên quảng trường có một giọng nói khác vang lên.Mọi người vừa ngước mắt lên đã trông thấy một người mặc đạo bào phong cách cổ xưa, râu tóc bạc trắng, tay cầm phất trần, tiên phong đạo cốt từ những bậc thang dưới chân núi nhảy lên.Vững vàng đáp xuống trước mặt đáp người Liễu Hạo Long.“Thì ra là đạo trưởng Thượng Quan Ngọc!”Hầu như tất cả mọi người đều nhận ra được người“Kính chào đạo trưởng Thượng Quan Ngọc!”Mọi người ở đây đều khom người chào Thượng Quan Ngọc.Mà Liễu Hạo Long thì có chút sững sờ, Thượng Quan Ngọc đã chết khi đánh nhau với Chu Đằng rồi cơ mà, sao lại xuất hiện ở đây.Nhưng Thượng Quan Ngọc không nhìn tới đám võ giả có mặt ở đó, mà chỉ tức giận nhìn Liễu Hạo Long nói.“Trả lời câu hỏi của tôi!”Lúc này Liễu Hạo Long vẫn còn sững sờ, chưa thể phản ứng kịp.“Trả lời câu hỏi của tôi!”Giọng Thượng Quan Ngọc đã trở nên lạnh như băng, ánh mắt nhìn Liễu Hạo Long cũng chứa đầy sát khí lạnh lẽo.Tuy không hiểu tại sao Thượng Quan Ngọc lại thế này, nhưng Liễu Hạo Long vẫn gật đầu.“Tôi hỏi lại ông, lúc đó có phải em trai song sinh của tôi đã nhận lệnh từ ông đi giải quyết Chu Đằng không?”Lần này thì Liễu Hạo Long đã hiểu ra rồi, thì ra người lần trước là em trai song sinh của Thượng Quan Ngọc.Cuối cùng cũng hiểu được tại sao Thượng Quan Ngọc được gọi là đệ nhất cao thủ Giang Bắc lại bị Chu Đằng một chưởng chụp chết.Thì ra tất cả đều là do Thượng Quan Ngọc kia không phải người thật.“Phải!”, Liễu Hạo Long gật đầu.“Lúc trước đại sư Diệp đó có nhìn thấy em trai tôi ra tay đối phó Chu Đằng không, trước khi nó bị Chu Đằng g**t ch*t, cậu ta đã không cứu đúng chứ?”Giờ thì Liễu Hạo Long đã hiểu được mục đích Thượng Quan Ngọc tới đây rồi.Rất rõ ràng, ông ta đến đây vì chuyện đứa em trai song sinh của mình mất mạng.Nghe Thượng Quan Ngọc nói thì có vẻ ông ta đang trách Diệp Viễn không cứu em trai mình.Điều này khiến Liễu Hạo Long cũng thấy khá khó chịu.“Đạo trưởng Thượng Quan, khi đó chúng tôi không biết là em trai ông đang giả dạng ông, chúng tôi đều tưởng rằng ông ta có thể một chưởng đánh chết Chu Đằng, không ngờ lại bị Chu Đằng một chưởng chụp chết!”“Trả lời câu hỏi của tôi!”Thượng Quan Ngọc hừ lạnh một tiếng, uy áp cực mạnh nhanh chóng đè xuống người Liễu Hạo Long.Liễu Hạo Long có cảm giác như trên người có đống tạ ngàn cân, hai chân ông ta bất giác gập xuống..
“Có lẽ bọn họ là người của Phệ Thiên Giáo!”, Hứa Gia Di trả lời.
“Phệ Thiên Giáo là thế lực phương nào nữa vậy?”, Tô Minh tò mò hỏi.
“Chị cũng không rõ lắm!”
Hứa Gia Di lắc đầu, hôm nay cũng là lần đầu tiên cô ta nghe tới tên giáo phái Phệ Thiên Giáo này.
Không chỉ mình Hứa Gia Di, mà còn có rất nhiều người ở đây không biết về Phệ Thiên Giáo này.
Lúc này, đa số võ giả đều bàn tán tới lui.
Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến tám giờ.
Lúc này, Trung Tam Dã Long đã đi tới trước mặt Liễu Hạo Long.
“Đội trưởng Liễu, nghe nói tên Diệp Viễn kia đã đồng ý đánh với chúng tôi một trận, nay thời gian đã đến, đội trưởng Liễu hãy bảo người đó xuất hiện đi!”
Liễu Hạo Long lạnh lùng thốt lên: “Đúng, cậu Diệp đã đồng ý khiêu chiến, nhưng người đang ở đâu thì tôi cũng không biết!”
“Ông nói nghe hay quá nhỉ, đội trưởng Liễu thân thiết với tên họ Diệp kia lắm mà! Hơn nữa người đó còn giúp Lục Phiến Môn g**t ch*t Chu Đằng”, Trung Tam Dã Tường cười tủm tỉm nhìn Liễu Hạo Long.
“Hừ, cậu Diệp chính là võ giả Giang Châu tôi, bản thân tôi là người quản lý phân bộ Lục Phiến Môn ở Giang Bắc, thường xuyên liên lạc với người ta cũng là chuyện bình thường thôi mà?”
“Vả lại, Liễu Hạo Long tôi thân thiết với ai chưa tới lượt cậu khoa tay múa chân!”
Liễu Hạo Long không hổ là đội trưởng Lục Phiến Môn, dù đối mặt với Trung Tam Dã Tường mạnh hơn mình không biết bao nhiêu lần thì cũng không hề e ngại chút nào.
Trung Tam Dã Tường khẽ tái mặt, không nói thêm gì nữa.
Dù sao nơi này cũng là lãnh thổ Hoa Hạ, mà Liễu Hạo Long còn là người của Lục Phiến Môn, anh ta thật sự không dám làm gì Liễu Hạo Long.
“Nói thế tức là Liễu Hạo Long ông thật sự quen biết tên chết tiệt vô liêm sỉ đó hả?”
Đúng lúc này, trên quảng trường có một giọng nói khác vang lên.
Mọi người vừa ngước mắt lên đã trông thấy một người mặc đạo bào phong cách cổ xưa, râu tóc bạc trắng, tay cầm phất trần, tiên phong đạo cốt từ những bậc thang dưới chân núi nhảy lên.
Vững vàng đáp xuống trước mặt đáp người Liễu Hạo Long.
“Thì ra là đạo trưởng Thượng Quan Ngọc!”
Hầu như tất cả mọi người đều nhận ra được người
“Kính chào đạo trưởng Thượng Quan Ngọc!”
Mọi người ở đây đều khom người chào Thượng Quan Ngọc.
Mà Liễu Hạo Long thì có chút sững sờ, Thượng Quan Ngọc đã chết khi đánh nhau với Chu Đằng rồi cơ mà, sao lại xuất hiện ở đây.
Nhưng Thượng Quan Ngọc không nhìn tới đám võ giả có mặt ở đó, mà chỉ tức giận nhìn Liễu Hạo Long nói.
“Trả lời câu hỏi của tôi!”
Lúc này Liễu Hạo Long vẫn còn sững sờ, chưa thể phản ứng kịp.
“Trả lời câu hỏi của tôi!”
Giọng Thượng Quan Ngọc đã trở nên lạnh như băng, ánh mắt nhìn Liễu Hạo Long cũng chứa đầy sát khí lạnh lẽo.
Tuy không hiểu tại sao Thượng Quan Ngọc lại thế này, nhưng Liễu Hạo Long vẫn gật đầu.
“Tôi hỏi lại ông, lúc đó có phải em trai song sinh của tôi đã nhận lệnh từ ông đi giải quyết Chu Đằng không?”
Lần này thì Liễu Hạo Long đã hiểu ra rồi, thì ra người lần trước là em trai song sinh của Thượng Quan Ngọc.
Cuối cùng cũng hiểu được tại sao Thượng Quan Ngọc được gọi là đệ nhất cao thủ Giang Bắc lại bị Chu Đằng một chưởng chụp chết.
Thì ra tất cả đều là do Thượng Quan Ngọc kia không phải người thật.
“Phải!”, Liễu Hạo Long gật đầu.
“Lúc trước đại sư Diệp đó có nhìn thấy em trai tôi ra tay đối phó Chu Đằng không, trước khi nó bị Chu Đằng g**t ch*t, cậu ta đã không cứu đúng chứ?”
Giờ thì Liễu Hạo Long đã hiểu được mục đích Thượng Quan Ngọc tới đây rồi.
Rất rõ ràng, ông ta đến đây vì chuyện đứa em trai song sinh của mình mất mạng.
Nghe Thượng Quan Ngọc nói thì có vẻ ông ta đang trách Diệp Viễn không cứu em trai mình.
Điều này khiến Liễu Hạo Long cũng thấy khá khó chịu.
“Đạo trưởng Thượng Quan, khi đó chúng tôi không biết là em trai ông đang giả dạng ông, chúng tôi đều tưởng rằng ông ta có thể một chưởng đánh chết Chu Đằng, không ngờ lại bị Chu Đằng một chưởng chụp chết!”
“Trả lời câu hỏi của tôi!”
Thượng Quan Ngọc hừ lạnh một tiếng, uy áp cực mạnh nhanh chóng đè xuống người Liễu Hạo Long.
Liễu Hạo Long có cảm giác như trên người có đống tạ ngàn cân, hai chân ông ta bất giác gập xuống..
Quỷ Môn Độc ThánhTác giả: Diệp ViễnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Anh Lý, đừng làm ở đây, chúng ta vào phòng nhé, nhỡ tên ngốc Diệp Viễn kia trở về thì không hay lắm đâu!” “Về thì càng tốt, dù sao em cũng chuẩn bị ly hôn với thằng ngốc đấy rồi, cứ để nó nhìn thấy có sao…” Lý Thiên Vũ xấu xa nói, bàn tay cũng không yên phận thò vào ngực áo Lâm Phi Phi. “Thôi mà, anh Lý đừng vội, để em đi tắm đã nhé!” Vừa nói, Lâm Phi Phi vừa liếc mắt đưa tình với Lý Thiên Vũ rồi bước vào nhà tắm. Không lâu sau, Lâm Phi Phi khoác một chiếc áo choàng tắm mỏng đi ra. Vì vừa tắm xong, cơ thể của Lâm Phi Phi chưa khô hẳn nên chiếc áo tắm mỏng manh kia cũng nhanh chóng bị ướt. Nó dính sát lên người cô ta để lộ ra những đường cong trên cơ thể kiều diễm kia. Lý Thiên Vũ mở lớn hai mắt, vô thức nuốt nước bọt. “Tiểu yêu này, em vẫn lẳng lơ như xưa. Lại đây để anh yêu thương em nào!” Lý Thiên Vũ vừa nói, vừa thô bạo xé toạc chiếc áo choàng tắm của Lâm Phi Phi. Cơ thể mảnh mai, trắng nõn của cô ta lập tức phơi bày ra trước mặt Lý Thiên Vũ. Lý Thiên Vũ không đợi được, hung hăng… “Có lẽ bọn họ là người của Phệ Thiên Giáo!”, Hứa Gia Di trả lời.“Phệ Thiên Giáo là thế lực phương nào nữa vậy?”, Tô Minh tò mò hỏi.“Chị cũng không rõ lắm!”Hứa Gia Di lắc đầu, hôm nay cũng là lần đầu tiên cô ta nghe tới tên giáo phái Phệ Thiên Giáo này.Không chỉ mình Hứa Gia Di, mà còn có rất nhiều người ở đây không biết về Phệ Thiên Giáo này.Lúc này, đa số võ giả đều bàn tán tới lui.Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến tám giờ.Lúc này, Trung Tam Dã Long đã đi tới trước mặt Liễu Hạo Long.“Đội trưởng Liễu, nghe nói tên Diệp Viễn kia đã đồng ý đánh với chúng tôi một trận, nay thời gian đã đến, đội trưởng Liễu hãy bảo người đó xuất hiện đi!”Liễu Hạo Long lạnh lùng thốt lên: “Đúng, cậu Diệp đã đồng ý khiêu chiến, nhưng người đang ở đâu thì tôi cũng không biết!”“Ông nói nghe hay quá nhỉ, đội trưởng Liễu thân thiết với tên họ Diệp kia lắm mà! Hơn nữa người đó còn giúp Lục Phiến Môn g**t ch*t Chu Đằng”, Trung Tam Dã Tường cười tủm tỉm nhìn Liễu Hạo Long.“Hừ, cậu Diệp chính là võ giả Giang Châu tôi, bản thân tôi là người quản lý phân bộ Lục Phiến Môn ở Giang Bắc, thường xuyên liên lạc với người ta cũng là chuyện bình thường thôi mà?”“Vả lại, Liễu Hạo Long tôi thân thiết với ai chưa tới lượt cậu khoa tay múa chân!”Liễu Hạo Long không hổ là đội trưởng Lục Phiến Môn, dù đối mặt với Trung Tam Dã Tường mạnh hơn mình không biết bao nhiêu lần thì cũng không hề e ngại chút nào.Trung Tam Dã Tường khẽ tái mặt, không nói thêm gì nữa.Dù sao nơi này cũng là lãnh thổ Hoa Hạ, mà Liễu Hạo Long còn là người của Lục Phiến Môn, anh ta thật sự không dám làm gì Liễu Hạo Long.“Nói thế tức là Liễu Hạo Long ông thật sự quen biết tên chết tiệt vô liêm sỉ đó hả?”Đúng lúc này, trên quảng trường có một giọng nói khác vang lên.Mọi người vừa ngước mắt lên đã trông thấy một người mặc đạo bào phong cách cổ xưa, râu tóc bạc trắng, tay cầm phất trần, tiên phong đạo cốt từ những bậc thang dưới chân núi nhảy lên.Vững vàng đáp xuống trước mặt đáp người Liễu Hạo Long.“Thì ra là đạo trưởng Thượng Quan Ngọc!”Hầu như tất cả mọi người đều nhận ra được người“Kính chào đạo trưởng Thượng Quan Ngọc!”Mọi người ở đây đều khom người chào Thượng Quan Ngọc.Mà Liễu Hạo Long thì có chút sững sờ, Thượng Quan Ngọc đã chết khi đánh nhau với Chu Đằng rồi cơ mà, sao lại xuất hiện ở đây.Nhưng Thượng Quan Ngọc không nhìn tới đám võ giả có mặt ở đó, mà chỉ tức giận nhìn Liễu Hạo Long nói.“Trả lời câu hỏi của tôi!”Lúc này Liễu Hạo Long vẫn còn sững sờ, chưa thể phản ứng kịp.“Trả lời câu hỏi của tôi!”Giọng Thượng Quan Ngọc đã trở nên lạnh như băng, ánh mắt nhìn Liễu Hạo Long cũng chứa đầy sát khí lạnh lẽo.Tuy không hiểu tại sao Thượng Quan Ngọc lại thế này, nhưng Liễu Hạo Long vẫn gật đầu.“Tôi hỏi lại ông, lúc đó có phải em trai song sinh của tôi đã nhận lệnh từ ông đi giải quyết Chu Đằng không?”Lần này thì Liễu Hạo Long đã hiểu ra rồi, thì ra người lần trước là em trai song sinh của Thượng Quan Ngọc.Cuối cùng cũng hiểu được tại sao Thượng Quan Ngọc được gọi là đệ nhất cao thủ Giang Bắc lại bị Chu Đằng một chưởng chụp chết.Thì ra tất cả đều là do Thượng Quan Ngọc kia không phải người thật.“Phải!”, Liễu Hạo Long gật đầu.“Lúc trước đại sư Diệp đó có nhìn thấy em trai tôi ra tay đối phó Chu Đằng không, trước khi nó bị Chu Đằng g**t ch*t, cậu ta đã không cứu đúng chứ?”Giờ thì Liễu Hạo Long đã hiểu được mục đích Thượng Quan Ngọc tới đây rồi.Rất rõ ràng, ông ta đến đây vì chuyện đứa em trai song sinh của mình mất mạng.Nghe Thượng Quan Ngọc nói thì có vẻ ông ta đang trách Diệp Viễn không cứu em trai mình.Điều này khiến Liễu Hạo Long cũng thấy khá khó chịu.“Đạo trưởng Thượng Quan, khi đó chúng tôi không biết là em trai ông đang giả dạng ông, chúng tôi đều tưởng rằng ông ta có thể một chưởng đánh chết Chu Đằng, không ngờ lại bị Chu Đằng một chưởng chụp chết!”“Trả lời câu hỏi của tôi!”Thượng Quan Ngọc hừ lạnh một tiếng, uy áp cực mạnh nhanh chóng đè xuống người Liễu Hạo Long.Liễu Hạo Long có cảm giác như trên người có đống tạ ngàn cân, hai chân ông ta bất giác gập xuống..