“Bảo nhi, nhanh lên!” Tô Y Nhiên mặc 1 bộ váy trắng ngắn đứng ở bên kia bờ lớn tiếng kêu gọi thân ảnh uể oải ở phía sau. “Ừ ừ” Lâm Bảo Nhi cúi đầu chậm chạp đi về phía trước, “Y Nhiên, tôi sợ là ko thể chịu được….” “Bảo Nhi?” Tô Y Nhiên làm bộ ra vẻ tức giận cong môi lên ” Bà không phải là đã đồng ý đi với tôi sao!” “Nhưng mà …” Bảo Nhi nhìn về phía chiếc du thuyền lớn nổi bật ở đằng kia, lại nhìn biển sâu xanh thẳm, cảnh vật trước mắt trở nên mơ hồ. “Được rồi! Nhanh lên một chút đi! Bảo Nhi yêu dấu của tôi, thuyền đẵ sắp xuất phát rồi!” Tô Y Nhiên đi tới nắm lấy tay Lâm Bảo Nhi, không nói hai lời kéo lên trên thuyền. Lâm Bảo Nhi chớp mí mắt, cố gắng giữ bình tĩnh không cho bản thân sợ hãi. “Oa, thật là đẹp!” Gió biển thổi tung mái tóc dài của Y Nhiên một cách nhẹ nhàng, nàng đứng ở mũi thuyền hưng phấn kêu lên “Bảo Nhi, mau đến đây xem, thật sự rất là đẹp!” Lâm Bảo Nhi vẫn ngồi bất động trong boong tàu, sự thật là nàng không biết bơi cho nên rất sợ đứng ỡ mũi thuyền. “Bảo Nhi” Tô Y…

Chương 56: Q.3 - Chương 56: Quỷ dị Lăng Hương viện (2)

Tuyệt Sắc Tiểu Thái GiámTác giả: Thiển Thiển ÁiTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không“Bảo nhi, nhanh lên!” Tô Y Nhiên mặc 1 bộ váy trắng ngắn đứng ở bên kia bờ lớn tiếng kêu gọi thân ảnh uể oải ở phía sau. “Ừ ừ” Lâm Bảo Nhi cúi đầu chậm chạp đi về phía trước, “Y Nhiên, tôi sợ là ko thể chịu được….” “Bảo Nhi?” Tô Y Nhiên làm bộ ra vẻ tức giận cong môi lên ” Bà không phải là đã đồng ý đi với tôi sao!” “Nhưng mà …” Bảo Nhi nhìn về phía chiếc du thuyền lớn nổi bật ở đằng kia, lại nhìn biển sâu xanh thẳm, cảnh vật trước mắt trở nên mơ hồ. “Được rồi! Nhanh lên một chút đi! Bảo Nhi yêu dấu của tôi, thuyền đẵ sắp xuất phát rồi!” Tô Y Nhiên đi tới nắm lấy tay Lâm Bảo Nhi, không nói hai lời kéo lên trên thuyền. Lâm Bảo Nhi chớp mí mắt, cố gắng giữ bình tĩnh không cho bản thân sợ hãi. “Oa, thật là đẹp!” Gió biển thổi tung mái tóc dài của Y Nhiên một cách nhẹ nhàng, nàng đứng ở mũi thuyền hưng phấn kêu lên “Bảo Nhi, mau đến đây xem, thật sự rất là đẹp!” Lâm Bảo Nhi vẫn ngồi bất động trong boong tàu, sự thật là nàng không biết bơi cho nên rất sợ đứng ỡ mũi thuyền. “Bảo Nhi” Tô Y… “Ta đi tìm các nàng , An Mộc đại ca, ngươi cứ tiếp tục. . . . . . Nhắm mắt nghỉ ngơi nha!”Lâm Bảo Nhi nhanh như chớp chạy ra khỏi thiên thính, đường đi ở Lăng Hương viện này bảy rẽ tám quẹo làm nàng không quen chút nào, nhưng mà cũng may phòng trong viện không có nhiều lắm, Lâm Bảo Nhi đối với bản lĩnh tìm người của bản thân vô cùng tự tin.“Vậy bắt đầu từ phòng này đi!”Cứ rẽ đến rẽ đi rốt cục Lâm Bảo Nhi cũng tìm được một gian phòng ngủ hư hư thực thực, nàng lẩm bẩm mở cửa phòng.Trong phòng tràn ngập một cỗ thản nhiên hương khí, mùi hương này có vẻ là lạ.Lâm Bảo Nhi ở trong phòng tìm xung quanh vài lần, phát hiện phòng này bố trí rất kỳ quái, nhưng đến tột cùng quái ở chỗ nào nàng trong nhất thời nàng cũng thể giải thích được.Nàng hết nhìn đông tới nhìn tây trong phòng ngủ, trừ bỏ một chiếc gường tinh xảo ra, cả phòng chỉ còn lại chiếc tủ quần áo bằng gỗ.Nhiều tủ quần áo như vậy để làm gì? Lâm Bảo Nhi mở to hai mắt nhìn, không biết nơi này là phòng của ai, Chắc là trước đây người kia từng mở tiệm bán y phục? Nếu không thì chắc là người đó làm nghề người mẫu. . . . . .Nàng tiến đến gần y quỹ*, nhìn kỹ thấy chiếc tủ tinh sảo ánh lên màu son đỏ thắm khác thường, giống như là. . . . . dùng máu để sơn lên vậy.*Y quỹ: tủ đựng quần áo.Nghĩ đến đây Lâm Bảo Nhi không khỏi nổi lên một tầng da gà. Ngạch! Nàng lui ra phía sau nửa bước, thật cẩn thận mở cánh cửa tủ đầu tiên.“Meo meo!”Một cái bóng hắc sắc ở trước mắt Lâm Bảo Nhi chợt lóe qua, lợi trảo sắc bén trong nháy mắt cắt qua y phục của Lâm Bảo Nhi.“A!” Lâm Bảo Nhi hét lên một tiếng, cái gì vậy? Mèo đen?Tới khi Lâm Bảo Nhi phản ứng lại, thì con mèo đầu sỏ gây họa , đã bước từng bước tao nhã tiêu sái đi ra ngoài. . . . . . (Hàn: Kiếp! Mèo mà cũng kiêu thế! >^

“Ta đi tìm các nàng , An Mộc đại ca, ngươi cứ tiếp tục. . . . . . Nhắm mắt nghỉ ngơi nha!”

Lâm Bảo Nhi nhanh như chớp chạy ra khỏi thiên thính, đường đi ở Lăng Hương viện này bảy rẽ tám quẹo làm nàng không quen chút nào, nhưng mà cũng may phòng trong viện không có nhiều lắm, Lâm Bảo Nhi đối với bản lĩnh tìm người của bản thân vô cùng tự tin.

“Vậy bắt đầu từ phòng này đi!”

Cứ rẽ đến rẽ đi rốt cục Lâm Bảo Nhi cũng tìm được một gian phòng ngủ hư hư thực thực, nàng lẩm bẩm mở cửa phòng.

Trong phòng tràn ngập một cỗ thản nhiên hương khí, mùi hương này có vẻ là lạ.

Lâm Bảo Nhi ở trong phòng tìm xung quanh vài lần, phát hiện phòng này bố trí rất kỳ quái, nhưng đến tột cùng quái ở chỗ nào nàng trong nhất thời nàng cũng thể giải thích được.

Nàng hết nhìn đông tới nhìn tây trong phòng ngủ, trừ bỏ một chiếc gường tinh xảo ra, cả phòng chỉ còn lại chiếc tủ quần áo bằng gỗ.

Nhiều tủ quần áo như vậy để làm gì? Lâm Bảo Nhi mở to hai mắt nhìn, không biết nơi này là phòng của ai, Chắc là trước đây người kia từng mở tiệm bán y phục? Nếu không thì chắc là người đó làm nghề người mẫu. . . . . .

Nàng tiến đến gần y quỹ*, nhìn kỹ thấy chiếc tủ tinh sảo ánh lên màu son đỏ thắm khác thường, giống như là. . . . . dùng máu để sơn lên vậy.

*Y quỹ: tủ đựng quần áo.

Nghĩ đến đây Lâm Bảo Nhi không khỏi nổi lên một tầng da gà. Ngạch! Nàng lui ra phía sau nửa bước, thật cẩn thận mở cánh cửa tủ đầu tiên.

“Meo meo!”

Một cái bóng hắc sắc ở trước mắt Lâm Bảo Nhi chợt lóe qua, lợi trảo sắc bén trong nháy mắt cắt qua y phục của Lâm Bảo Nhi.

“A!” Lâm Bảo Nhi hét lên một tiếng, cái gì vậy? Mèo đen?

Tới khi Lâm Bảo Nhi phản ứng lại, thì con mèo đầu sỏ gây họa , đã bước từng bước tao nhã tiêu sái đi ra ngoài. . . . . . (Hàn: Kiếp! Mèo mà cũng kiêu thế! >^

Tuyệt Sắc Tiểu Thái GiámTác giả: Thiển Thiển ÁiTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không“Bảo nhi, nhanh lên!” Tô Y Nhiên mặc 1 bộ váy trắng ngắn đứng ở bên kia bờ lớn tiếng kêu gọi thân ảnh uể oải ở phía sau. “Ừ ừ” Lâm Bảo Nhi cúi đầu chậm chạp đi về phía trước, “Y Nhiên, tôi sợ là ko thể chịu được….” “Bảo Nhi?” Tô Y Nhiên làm bộ ra vẻ tức giận cong môi lên ” Bà không phải là đã đồng ý đi với tôi sao!” “Nhưng mà …” Bảo Nhi nhìn về phía chiếc du thuyền lớn nổi bật ở đằng kia, lại nhìn biển sâu xanh thẳm, cảnh vật trước mắt trở nên mơ hồ. “Được rồi! Nhanh lên một chút đi! Bảo Nhi yêu dấu của tôi, thuyền đẵ sắp xuất phát rồi!” Tô Y Nhiên đi tới nắm lấy tay Lâm Bảo Nhi, không nói hai lời kéo lên trên thuyền. Lâm Bảo Nhi chớp mí mắt, cố gắng giữ bình tĩnh không cho bản thân sợ hãi. “Oa, thật là đẹp!” Gió biển thổi tung mái tóc dài của Y Nhiên một cách nhẹ nhàng, nàng đứng ở mũi thuyền hưng phấn kêu lên “Bảo Nhi, mau đến đây xem, thật sự rất là đẹp!” Lâm Bảo Nhi vẫn ngồi bất động trong boong tàu, sự thật là nàng không biết bơi cho nên rất sợ đứng ỡ mũi thuyền. “Bảo Nhi” Tô Y… “Ta đi tìm các nàng , An Mộc đại ca, ngươi cứ tiếp tục. . . . . . Nhắm mắt nghỉ ngơi nha!”Lâm Bảo Nhi nhanh như chớp chạy ra khỏi thiên thính, đường đi ở Lăng Hương viện này bảy rẽ tám quẹo làm nàng không quen chút nào, nhưng mà cũng may phòng trong viện không có nhiều lắm, Lâm Bảo Nhi đối với bản lĩnh tìm người của bản thân vô cùng tự tin.“Vậy bắt đầu từ phòng này đi!”Cứ rẽ đến rẽ đi rốt cục Lâm Bảo Nhi cũng tìm được một gian phòng ngủ hư hư thực thực, nàng lẩm bẩm mở cửa phòng.Trong phòng tràn ngập một cỗ thản nhiên hương khí, mùi hương này có vẻ là lạ.Lâm Bảo Nhi ở trong phòng tìm xung quanh vài lần, phát hiện phòng này bố trí rất kỳ quái, nhưng đến tột cùng quái ở chỗ nào nàng trong nhất thời nàng cũng thể giải thích được.Nàng hết nhìn đông tới nhìn tây trong phòng ngủ, trừ bỏ một chiếc gường tinh xảo ra, cả phòng chỉ còn lại chiếc tủ quần áo bằng gỗ.Nhiều tủ quần áo như vậy để làm gì? Lâm Bảo Nhi mở to hai mắt nhìn, không biết nơi này là phòng của ai, Chắc là trước đây người kia từng mở tiệm bán y phục? Nếu không thì chắc là người đó làm nghề người mẫu. . . . . .Nàng tiến đến gần y quỹ*, nhìn kỹ thấy chiếc tủ tinh sảo ánh lên màu son đỏ thắm khác thường, giống như là. . . . . dùng máu để sơn lên vậy.*Y quỹ: tủ đựng quần áo.Nghĩ đến đây Lâm Bảo Nhi không khỏi nổi lên một tầng da gà. Ngạch! Nàng lui ra phía sau nửa bước, thật cẩn thận mở cánh cửa tủ đầu tiên.“Meo meo!”Một cái bóng hắc sắc ở trước mắt Lâm Bảo Nhi chợt lóe qua, lợi trảo sắc bén trong nháy mắt cắt qua y phục của Lâm Bảo Nhi.“A!” Lâm Bảo Nhi hét lên một tiếng, cái gì vậy? Mèo đen?Tới khi Lâm Bảo Nhi phản ứng lại, thì con mèo đầu sỏ gây họa , đã bước từng bước tao nhã tiêu sái đi ra ngoài. . . . . . (Hàn: Kiếp! Mèo mà cũng kiêu thế! >^

Chương 56: Q.3 - Chương 56: Quỷ dị Lăng Hương viện (2)