Tác giả:

Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…

Chương 79

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 79Ầm!Trương Văn Hách bị Tú Nhi tát một phát, trực tiếp vỗ bay ra ngoài hơn hai mươi mét, thân hình đụng ngã ghế xô-pha và hai cái bàn.Cậu ta không nghĩ tới, một cái bàn tay nhỏ bé mềm mại kia, lại có thể nắm giữ một loại sức mạnh như vậy!Lúc cậu ta bò đứng lên, cả người đã không còn nghe bản thân sai khiến, lỗ tai ong ong sao bay đầy đầu.Nửa bên mặt của cậu ta bị sưng lên đỏ chói, nhìn giống như một tổ ong vò vẻ!“Phốc — —!”cậu ta phun ra một ngụm máu tươi, bên trong còn xen lẫn hai cái răng trắng!Trong nháy mắt Trương Văn Hách nước mắt tuôn trào ra.“Cô… Cô sao lại lợi hại như vậy?”Tú Nhi hơi hơi cúi đầu, nói:“Trương thiếu quá khen, thực lực của tôi ở bên trong Quỷ Cốc cũng không có xếp hạng, cũng chỉ miễn cưỡng có tư cách có thể làm thị nữ cho Thiếu chủ mà thôi.”Lời nói này của Tú Nhi triệt để làm cho Trương Văn Hách nổi cả da gà!Hắn rốt cuộc cũng đã hiểu, vì sao Lăng Việt không muốn đánh với hắn.Căn bản…Người ta không có để ý đến hắn a!Chỉ một thị nữ mà đã lợi hại như vậy, vậy nếu là đổi lại là Lăng Việt….Giờ khắc này, Trương Văn Hách dường như đã mở ra một cánh của của một thế giới mới!Hắn không nói hai lời, nhanh chóng đứng lên, hướng về phía Lăng Việt chạy đến.Tú Nhi khẽ nhíu mày, nàng chuẩn bị xuất thủ ngăn cản, thì thấy Trương Văn Hách liền trực tiếp quỳ rạp xuống trước mặt của Lăng Việt.“Thiếu chủ, lúc trước là tôi có mắt không tròng! Không biết Thái Sơn! Tôi muốn theo Thiếu chủ lăn lộn! Thiếu chủ, cầu ngài nhận lấy tôi đi!”Lăng Việt đặt chén trà xuống, vẫn chưa trả lời cậu ta.“Hôm nay quả thật không đúng dịp, Đạo Sơ có việc, Tú Nhi chúng ta tạm thời đi về trước đi.”“Vâng, Thiếu chủ!”Dứt lời, Lăng Việt hai tay đặt sau lưng, chậm rãi đi ra ngoài, Tú Nhi theo sát phía sau.Trương Văn Hách thấy vậy liền vội vàng đuổi theo.“Thiếu chủ! Ngài nhận lấy tôi đi! Dù sao ở châu Phi tôi cũng là đệ nhất Binh Vương, được người ta xưng hiệu là Nanh Sói! Ngài nhận lấy tôi, tôi tuyệt đối sẽ trở thành một người trợ lực mạnh nhất và trung thành nhất của ngài, tuyệt đối sẽ không để ngài thất vọng.”“Thiếu chủ, tôi có rất nhiều tiền, tôi có thể nói với ông nội của tôi, đem tất cả tiền đều cung cấp cho Quỷ Cốc. Ngài nhận lấy tôi có được hay không?”“Thiếu chủ, ở bên ngoài tôi có thể lên núi đao, xuống biển lửa, vượt mọi chông gai. Về đến nhà, tôi còn có thể nấu cơm giặt giũ quần áo, thoát y…..!”…Trương Văn Hách, liên tiếp đuổi tới cửa chính, thì Minh Thừa xuống xe xuất thủ chặn lại, Trương Văn Hách lại lập tức nịnh nọt.

Chương 79

Ầm!

Trương Văn Hách bị Tú Nhi tát một phát, trực tiếp vỗ bay ra ngoài hơn hai mươi mét, thân hình đụng ngã ghế xô-pha và hai cái bàn.

Cậu ta không nghĩ tới, một cái bàn tay nhỏ bé mềm mại kia, lại có thể nắm giữ một loại sức mạnh như vậy!

Lúc cậu ta bò đứng lên, cả người đã không còn nghe bản thân sai khiến, lỗ tai ong ong sao bay đầy đầu.

Nửa bên mặt của cậu ta bị sưng lên đỏ chói, nhìn giống như một tổ ong vò vẻ!

“Phốc — —!”

cậu ta phun ra một ngụm máu tươi, bên trong còn xen lẫn hai cái răng trắng!

Trong nháy mắt Trương Văn Hách nước mắt tuôn trào ra.

“Cô… Cô sao lại lợi hại như vậy?”

Tú Nhi hơi hơi cúi đầu, nói:

“Trương thiếu quá khen, thực lực của tôi ở bên trong Quỷ Cốc cũng không có xếp hạng, cũng chỉ miễn cưỡng có tư cách có thể làm thị nữ cho Thiếu chủ mà thôi.”

Lời nói này của Tú Nhi triệt để làm cho Trương Văn Hách nổi cả da gà!

Hắn rốt cuộc cũng đã hiểu, vì sao Lăng Việt không muốn đánh với hắn.

Căn bản…Người ta không có để ý đến hắn a!

Chỉ một thị nữ mà đã lợi hại như vậy, vậy nếu là đổi lại là Lăng Việt….

Giờ khắc này, Trương Văn Hách dường như đã mở ra một cánh của của một thế giới mới!

Hắn không nói hai lời, nhanh chóng đứng lên, hướng về phía Lăng Việt chạy đến.

Tú Nhi khẽ nhíu mày, nàng chuẩn bị xuất thủ ngăn cản, thì thấy Trương Văn Hách liền trực tiếp quỳ rạp xuống trước mặt của Lăng Việt.

“Thiếu chủ, lúc trước là tôi có mắt không tròng! Không biết Thái Sơn! Tôi muốn theo Thiếu chủ lăn lộn! Thiếu chủ, cầu ngài nhận lấy tôi đi!”

Lăng Việt đặt chén trà xuống, vẫn chưa trả lời cậu ta.

“Hôm nay quả thật không đúng dịp, Đạo Sơ có việc, Tú Nhi chúng ta tạm thời đi về trước đi.”

“Vâng, Thiếu chủ!”

Dứt lời, Lăng Việt hai tay đặt sau lưng, chậm rãi đi ra ngoài, Tú Nhi theo sát phía sau.

Trương Văn Hách thấy vậy liền vội vàng đuổi theo.

“Thiếu chủ! Ngài nhận lấy tôi đi! Dù sao ở châu Phi tôi cũng là đệ nhất Binh Vương, được người ta xưng hiệu là Nanh Sói! Ngài nhận lấy tôi, tôi tuyệt đối sẽ trở thành một người trợ lực mạnh nhất và trung thành nhất của ngài, tuyệt đối sẽ không để ngài thất vọng.”

“Thiếu chủ, tôi có rất nhiều tiền, tôi có thể nói với ông nội của tôi, đem tất cả tiền đều cung cấp cho Quỷ Cốc. Ngài nhận lấy tôi có được hay không?”

“Thiếu chủ, ở bên ngoài tôi có thể lên núi đao, xuống biển lửa, vượt mọi chông gai. Về đến nhà, tôi còn có thể nấu cơm giặt giũ quần áo, thoát y…..!”

Trương Văn Hách, liên tiếp đuổi tới cửa chính, thì Minh Thừa xuống xe xuất thủ chặn lại, Trương Văn Hách lại lập tức nịnh nọt.

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 79Ầm!Trương Văn Hách bị Tú Nhi tát một phát, trực tiếp vỗ bay ra ngoài hơn hai mươi mét, thân hình đụng ngã ghế xô-pha và hai cái bàn.Cậu ta không nghĩ tới, một cái bàn tay nhỏ bé mềm mại kia, lại có thể nắm giữ một loại sức mạnh như vậy!Lúc cậu ta bò đứng lên, cả người đã không còn nghe bản thân sai khiến, lỗ tai ong ong sao bay đầy đầu.Nửa bên mặt của cậu ta bị sưng lên đỏ chói, nhìn giống như một tổ ong vò vẻ!“Phốc — —!”cậu ta phun ra một ngụm máu tươi, bên trong còn xen lẫn hai cái răng trắng!Trong nháy mắt Trương Văn Hách nước mắt tuôn trào ra.“Cô… Cô sao lại lợi hại như vậy?”Tú Nhi hơi hơi cúi đầu, nói:“Trương thiếu quá khen, thực lực của tôi ở bên trong Quỷ Cốc cũng không có xếp hạng, cũng chỉ miễn cưỡng có tư cách có thể làm thị nữ cho Thiếu chủ mà thôi.”Lời nói này của Tú Nhi triệt để làm cho Trương Văn Hách nổi cả da gà!Hắn rốt cuộc cũng đã hiểu, vì sao Lăng Việt không muốn đánh với hắn.Căn bản…Người ta không có để ý đến hắn a!Chỉ một thị nữ mà đã lợi hại như vậy, vậy nếu là đổi lại là Lăng Việt….Giờ khắc này, Trương Văn Hách dường như đã mở ra một cánh của của một thế giới mới!Hắn không nói hai lời, nhanh chóng đứng lên, hướng về phía Lăng Việt chạy đến.Tú Nhi khẽ nhíu mày, nàng chuẩn bị xuất thủ ngăn cản, thì thấy Trương Văn Hách liền trực tiếp quỳ rạp xuống trước mặt của Lăng Việt.“Thiếu chủ, lúc trước là tôi có mắt không tròng! Không biết Thái Sơn! Tôi muốn theo Thiếu chủ lăn lộn! Thiếu chủ, cầu ngài nhận lấy tôi đi!”Lăng Việt đặt chén trà xuống, vẫn chưa trả lời cậu ta.“Hôm nay quả thật không đúng dịp, Đạo Sơ có việc, Tú Nhi chúng ta tạm thời đi về trước đi.”“Vâng, Thiếu chủ!”Dứt lời, Lăng Việt hai tay đặt sau lưng, chậm rãi đi ra ngoài, Tú Nhi theo sát phía sau.Trương Văn Hách thấy vậy liền vội vàng đuổi theo.“Thiếu chủ! Ngài nhận lấy tôi đi! Dù sao ở châu Phi tôi cũng là đệ nhất Binh Vương, được người ta xưng hiệu là Nanh Sói! Ngài nhận lấy tôi, tôi tuyệt đối sẽ trở thành một người trợ lực mạnh nhất và trung thành nhất của ngài, tuyệt đối sẽ không để ngài thất vọng.”“Thiếu chủ, tôi có rất nhiều tiền, tôi có thể nói với ông nội của tôi, đem tất cả tiền đều cung cấp cho Quỷ Cốc. Ngài nhận lấy tôi có được hay không?”“Thiếu chủ, ở bên ngoài tôi có thể lên núi đao, xuống biển lửa, vượt mọi chông gai. Về đến nhà, tôi còn có thể nấu cơm giặt giũ quần áo, thoát y…..!”…Trương Văn Hách, liên tiếp đuổi tới cửa chính, thì Minh Thừa xuống xe xuất thủ chặn lại, Trương Văn Hách lại lập tức nịnh nọt.

Chương 79