Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…
Chương 123
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 123Cuồng hết chỗ nói!Nghe được lời nói của Lăng Việt, nụ cười trên mặt của Trần Lễ Thạch liền thu hồi, trợn mắt tròn xoe.“Lăng Việt, cậu không nên quá phận! Cậu đã giết đệ tử của Tô Yên Nam, lại còn dám trêu chọc Trần gia, coi chừng mạng của cậu không sống được lâu đâu!”Lăng Việt không nói, Minh Thừa cười lạnh một tiếng, tiến lên phía trước, một bạt tai đánh đến đem Trần Lễ Thạch quất bay ra ngoài.“Đúng là đồ ngu ngốc, cũng xứng uy h**p Thiếu chủ nhà ta? Thật là muốn chết!”Lúc Trần Lễ Thạch rơi xuống đất thì đã hôn mê, Minh Thừa cũng không có ý bỏ qua cho hắn, nhanh chóng tiến đến, một chân đạp ở trên cánh tay của Trần Lễ Thạch.Nương theo một tiếng “Răng rắc”vang giòn, Trần Lễ Thạch tỉnh lại vì đau, hai mắt của hắn trợn lên, gần như sụp đổ!Minh Thừa không thương hại hắn chút nàoMạnh được yếu thua!Nếu là hôm nay đám người Lăng Việt không quyền không thế không có thực lực,thì người chết chính là mấy người bọn hắn!Minh Thừa lần lượt đem ba chi còn lại của Trần Lễ Thạch từng cái đạp gãy.Mỗi một lần bị đánh gãy, Trần Lễ Thạch đều là kêu la thảm thiết lần nữa rơi vào hôn mê.Tiếng kêu thảm kia, làm cho trong lòng của tất cả mọi người ở đây đều bị dọa đến run rẩy.Có một ít người có tâm lý năng lực chịu đựng không tốt sợ tè ra quần!Sau đó, Minh Thừa cầm một cánh tay của Trần Lễ Thạch kéo hắn về phía bên ngoài công viên.Toàn trường yên tĩnh như nước, thậm chí Mục Y Nhân cũng bị dọa đến một câu nói cũng không dám nói ra.Dù là cô đã từng thấy Minh Thừa xuất thủ, thế nhưng mà lần nữa nhìn thấy, vẫn rung động đến nỗi không nói nên lời!Dù sao, cô cũng chỉ là một người bình thường.Lăng Việt hướng về Vu Cát liếc qua.“Ông có thể tiếp tục bắt đầu đấu giá!”“A?”Vu Cát sững sờ, nhưng khi ông ta bắt gặp ánh mắt của Lăng Việt, thì bị dọa đến sợ hãi vội vàng trả lời:“Vâng vâng vâng!”Nói xong, ông ta lộn nhào vội vàng chạy lên khán đài.Không cần phải nói, tình cảnh bây giờ của buổi đấu giá rất quỷ dị.Không người nào dám chạy, cũng không có người nào dám đấu giá.Mỗi một lần Vu Cát hô lên giá khởi đầu, qua rất lâu sau mọi người xác nhận thấy Lăng Việt không muốn món đồ đó thì mới dám ra giá.Còn về mục đích ban đầu của Mục Y Nhân chính là bức tranh Giao Long Xuất Hải đồ dự đoán đấu giá 50 triệu, tức thì cũng bị Mục Y Nhân lấy giá khởi đầu là 20 triệu mua tới tay.Tổng thể mà nói, sau cùng Lăng Việt ngược lại còn kiếm lời không ít.Không chỉ có như thế, chỉ sợ từ ngày hôm nay, cái tên Lăng Việt này sợ rằng sẽ nổi tiếng khắng Giang Châu.
Chương 123
Cuồng hết chỗ nói!
Nghe được lời nói của Lăng Việt, nụ cười trên mặt của Trần Lễ Thạch liền thu hồi, trợn mắt tròn xoe.
“Lăng Việt, cậu không nên quá phận! Cậu đã giết đệ tử của Tô Yên Nam, lại còn dám trêu chọc Trần gia, coi chừng mạng của cậu không sống được lâu đâu!”
Lăng Việt không nói, Minh Thừa cười lạnh một tiếng, tiến lên phía trước, một bạt tai đánh đến đem Trần Lễ Thạch quất bay ra ngoài.
“Đúng là đồ ngu ngốc, cũng xứng uy h**p Thiếu chủ nhà ta? Thật là muốn chết!”
Lúc Trần Lễ Thạch rơi xuống đất thì đã hôn mê, Minh Thừa cũng không có ý bỏ qua cho hắn, nhanh chóng tiến đến, một chân đạp ở trên cánh tay của Trần Lễ Thạch.
Nương theo một tiếng “Răng rắc”vang giòn, Trần Lễ Thạch tỉnh lại vì đau, hai mắt của hắn trợn lên, gần như sụp đổ!
Minh Thừa không thương hại hắn chút nào
Mạnh được yếu thua!
Nếu là hôm nay đám người Lăng Việt không quyền không thế không có thực lực,thì người chết chính là mấy người bọn hắn!
Minh Thừa lần lượt đem ba chi còn lại của Trần Lễ Thạch từng cái đạp gãy.
Mỗi một lần bị đánh gãy, Trần Lễ Thạch đều là kêu la thảm thiết lần nữa rơi vào hôn mê.
Tiếng kêu thảm kia, làm cho trong lòng của tất cả mọi người ở đây đều bị dọa đến run rẩy.
Có một ít người có tâm lý năng lực chịu đựng không tốt sợ tè ra quần!
Sau đó, Minh Thừa cầm một cánh tay của Trần Lễ Thạch kéo hắn về phía bên ngoài công viên.
Toàn trường yên tĩnh như nước, thậm chí Mục Y Nhân cũng bị dọa đến một câu nói cũng không dám nói ra.
Dù là cô đã từng thấy Minh Thừa xuất thủ, thế nhưng mà lần nữa nhìn thấy, vẫn rung động đến nỗi không nói nên lời!
Dù sao, cô cũng chỉ là một người bình thường.
Lăng Việt hướng về Vu Cát liếc qua.
“Ông có thể tiếp tục bắt đầu đấu giá!”
“A?”
Vu Cát sững sờ, nhưng khi ông ta bắt gặp ánh mắt của Lăng Việt, thì bị dọa đến sợ hãi vội vàng trả lời:
“Vâng vâng vâng!”
Nói xong, ông ta lộn nhào vội vàng chạy lên khán đài.
Không cần phải nói, tình cảnh bây giờ của buổi đấu giá rất quỷ dị.
Không người nào dám chạy, cũng không có người nào dám đấu giá.
Mỗi một lần Vu Cát hô lên giá khởi đầu, qua rất lâu sau mọi người xác nhận thấy Lăng Việt không muốn món đồ đó thì mới dám ra giá.
Còn về mục đích ban đầu của Mục Y Nhân chính là bức tranh Giao Long Xuất Hải đồ dự đoán đấu giá 50 triệu, tức thì cũng bị Mục Y Nhân lấy giá khởi đầu là 20 triệu mua tới tay.
Tổng thể mà nói, sau cùng Lăng Việt ngược lại còn kiếm lời không ít.
Không chỉ có như thế, chỉ sợ từ ngày hôm nay, cái tên Lăng Việt này sợ rằng sẽ nổi tiếng khắng Giang Châu.
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 123Cuồng hết chỗ nói!Nghe được lời nói của Lăng Việt, nụ cười trên mặt của Trần Lễ Thạch liền thu hồi, trợn mắt tròn xoe.“Lăng Việt, cậu không nên quá phận! Cậu đã giết đệ tử của Tô Yên Nam, lại còn dám trêu chọc Trần gia, coi chừng mạng của cậu không sống được lâu đâu!”Lăng Việt không nói, Minh Thừa cười lạnh một tiếng, tiến lên phía trước, một bạt tai đánh đến đem Trần Lễ Thạch quất bay ra ngoài.“Đúng là đồ ngu ngốc, cũng xứng uy h**p Thiếu chủ nhà ta? Thật là muốn chết!”Lúc Trần Lễ Thạch rơi xuống đất thì đã hôn mê, Minh Thừa cũng không có ý bỏ qua cho hắn, nhanh chóng tiến đến, một chân đạp ở trên cánh tay của Trần Lễ Thạch.Nương theo một tiếng “Răng rắc”vang giòn, Trần Lễ Thạch tỉnh lại vì đau, hai mắt của hắn trợn lên, gần như sụp đổ!Minh Thừa không thương hại hắn chút nàoMạnh được yếu thua!Nếu là hôm nay đám người Lăng Việt không quyền không thế không có thực lực,thì người chết chính là mấy người bọn hắn!Minh Thừa lần lượt đem ba chi còn lại của Trần Lễ Thạch từng cái đạp gãy.Mỗi một lần bị đánh gãy, Trần Lễ Thạch đều là kêu la thảm thiết lần nữa rơi vào hôn mê.Tiếng kêu thảm kia, làm cho trong lòng của tất cả mọi người ở đây đều bị dọa đến run rẩy.Có một ít người có tâm lý năng lực chịu đựng không tốt sợ tè ra quần!Sau đó, Minh Thừa cầm một cánh tay của Trần Lễ Thạch kéo hắn về phía bên ngoài công viên.Toàn trường yên tĩnh như nước, thậm chí Mục Y Nhân cũng bị dọa đến một câu nói cũng không dám nói ra.Dù là cô đã từng thấy Minh Thừa xuất thủ, thế nhưng mà lần nữa nhìn thấy, vẫn rung động đến nỗi không nói nên lời!Dù sao, cô cũng chỉ là một người bình thường.Lăng Việt hướng về Vu Cát liếc qua.“Ông có thể tiếp tục bắt đầu đấu giá!”“A?”Vu Cát sững sờ, nhưng khi ông ta bắt gặp ánh mắt của Lăng Việt, thì bị dọa đến sợ hãi vội vàng trả lời:“Vâng vâng vâng!”Nói xong, ông ta lộn nhào vội vàng chạy lên khán đài.Không cần phải nói, tình cảnh bây giờ của buổi đấu giá rất quỷ dị.Không người nào dám chạy, cũng không có người nào dám đấu giá.Mỗi một lần Vu Cát hô lên giá khởi đầu, qua rất lâu sau mọi người xác nhận thấy Lăng Việt không muốn món đồ đó thì mới dám ra giá.Còn về mục đích ban đầu của Mục Y Nhân chính là bức tranh Giao Long Xuất Hải đồ dự đoán đấu giá 50 triệu, tức thì cũng bị Mục Y Nhân lấy giá khởi đầu là 20 triệu mua tới tay.Tổng thể mà nói, sau cùng Lăng Việt ngược lại còn kiếm lời không ít.Không chỉ có như thế, chỉ sợ từ ngày hôm nay, cái tên Lăng Việt này sợ rằng sẽ nổi tiếng khắng Giang Châu.