Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…
Chương 125
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 125Đây là chuyện buồn cười cỡ nào?Càng buồn cười hơn chính là, cô từ nhỏ đến lớn sống dưới một gia đình như vậy, cũng biến thành bộ dáng như vậy.Một bên khác, sau khi Lăng Việt và Mục Y Nhân dùng cơm xong thì từ biệt nhau.“Hôm nay thật sự cảm ơn anh! Nếu không có ánh, chỉ sợ tôi không thể cầm được di vật gia tộc người yêu của tôi. Mặt khác cũng không có khả năng sẽ có cơ hội đạt được công nghệ thêu thùa thời cổ đại.”“Cô quá khách khí, chẳng phải cô đã mời tôi ăn cơm hay sao? Giữa chúng ta hòa nhau.”“Khó mà làm được, về sau có cơ hội, tôi vẫn còn muốn cám ơn anh.”“Vậy thì cô nên nghiên cứ cho tốt công nghệ thêu thùa, nếu sau này có thể bán chạy được, nói không chừng tôi còn muốn dựa vào cô để kiếm một số tiền lớn!”Mục Y Nhân cười cười.“Anh yên tâm đi, chỉ cần kiếm được tiền, tôi nhất định sẽ không bạc đãi anh!”Lăng Việt gật gật đầu, quay người lên xe, cùng ba người Minh Thừa rời đi.Tú Nhi nhịn không được nghi ngờ hỏi:“Thiếu chủ, vì sao ngài không nhận Mục tiểu thư?”Minh Thừa cười hắc hắc, nói:“Thiếu chủ đã nói qua, ngài ấy muốn chờ đến lúc nắm giữ được Giang Châu, sẽ cầu hôn với Mục tiểu thư! Ngài ấy muốn đem tất cả những thua thiệt từ trước cho đến nay của Mục tiểu thư bù đắp cho cô ấy!”Tú Nhi nhịn không được lắc đầu, thở dài một tiếng, nói:“Thiếu chủ, có lúc nữ nhân muốn, không nhất định là những thứ phù phiếm ở trên đời. Có lẽ bọn họ chỉ cần một người bầu bạn với họ đến cuối cuộc đời!”Lăng Việt nhìn những cây đèn đường đang không ngừng lóe lên ở bên ngoài cửa sổ, cười nhạt một tiếng.“Có lẽ như vậy! Nữ nhân và nam nhân vẫn là không giống nhau!”Nữ nhân sẽ đem tất cả những gì của mình đều cho nam nhân!Bởi vì nam nhân chính là thế giới của nữ nhân!Nhưng nam nhân sẽ đem toàn thế giới đều đoạt đến, đưa cho nữ nhân!Nắm toàn bộ Giang Châu, chiếm lấy thiên hạ.…Sắp trở lại khách sạn lớn Giang Châu, đi ngang qua một con đường mới, bầu không khí có mấy phần quỷ dị, xe chậm rãi dừng lại.Tài xế hô:“Thiếu chủ, con đường phía trước bị phong tỏa rồi!”Lông mày của Tú Nhi hơi nhíu.“Kỳ quái, lúc trước rõ ràng không có bị chặn mà?”Lập tức ánh mắt của Lăng Việt và Minh Thừa híp lại.“Thiếu chủ, để thuộc hạ đi xuống xem sao.”
Chương 125
Đây là chuyện buồn cười cỡ nào?
Càng buồn cười hơn chính là, cô từ nhỏ đến lớn sống dưới một gia đình như vậy, cũng biến thành bộ dáng như vậy.
Một bên khác, sau khi Lăng Việt và Mục Y Nhân dùng cơm xong thì từ biệt nhau.
“Hôm nay thật sự cảm ơn anh! Nếu không có ánh, chỉ sợ tôi không thể cầm được di vật gia tộc người yêu của tôi. Mặt khác cũng không có khả năng sẽ có cơ hội đạt được công nghệ thêu thùa thời cổ đại.”
“Cô quá khách khí, chẳng phải cô đã mời tôi ăn cơm hay sao? Giữa chúng ta hòa nhau.”
“Khó mà làm được, về sau có cơ hội, tôi vẫn còn muốn cám ơn anh.”
“Vậy thì cô nên nghiên cứ cho tốt công nghệ thêu thùa, nếu sau này có thể bán chạy được, nói không chừng tôi còn muốn dựa vào cô để kiếm một số tiền lớn!”
Mục Y Nhân cười cười.
“Anh yên tâm đi, chỉ cần kiếm được tiền, tôi nhất định sẽ không bạc đãi anh!”
Lăng Việt gật gật đầu, quay người lên xe, cùng ba người Minh Thừa rời đi.
Tú Nhi nhịn không được nghi ngờ hỏi:
“Thiếu chủ, vì sao ngài không nhận Mục tiểu thư?”
Minh Thừa cười hắc hắc, nói:
“Thiếu chủ đã nói qua, ngài ấy muốn chờ đến lúc nắm giữ được Giang Châu, sẽ cầu hôn với Mục tiểu thư! Ngài ấy muốn đem tất cả những thua thiệt từ trước cho đến nay của Mục tiểu thư bù đắp cho cô ấy!”
Tú Nhi nhịn không được lắc đầu, thở dài một tiếng, nói:
“Thiếu chủ, có lúc nữ nhân muốn, không nhất định là những thứ phù phiếm ở trên đời. Có lẽ bọn họ chỉ cần một người bầu bạn với họ đến cuối cuộc đời!”
Lăng Việt nhìn những cây đèn đường đang không ngừng lóe lên ở bên ngoài cửa sổ, cười nhạt một tiếng.
“Có lẽ như vậy! Nữ nhân và nam nhân vẫn là không giống nhau!”
Nữ nhân sẽ đem tất cả những gì của mình đều cho nam nhân!
Bởi vì nam nhân chính là thế giới của nữ nhân!
Nhưng nam nhân sẽ đem toàn thế giới đều đoạt đến, đưa cho nữ nhân!
Nắm toàn bộ Giang Châu, chiếm lấy thiên hạ.
…
Sắp trở lại khách sạn lớn Giang Châu, đi ngang qua một con đường mới, bầu không khí có mấy phần quỷ dị, xe chậm rãi dừng lại.
Tài xế hô:
“Thiếu chủ, con đường phía trước bị phong tỏa rồi!”
Lông mày của Tú Nhi hơi nhíu.
“Kỳ quái, lúc trước rõ ràng không có bị chặn mà?”
Lập tức ánh mắt của Lăng Việt và Minh Thừa híp lại.
“Thiếu chủ, để thuộc hạ đi xuống xem sao.”
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 125Đây là chuyện buồn cười cỡ nào?Càng buồn cười hơn chính là, cô từ nhỏ đến lớn sống dưới một gia đình như vậy, cũng biến thành bộ dáng như vậy.Một bên khác, sau khi Lăng Việt và Mục Y Nhân dùng cơm xong thì từ biệt nhau.“Hôm nay thật sự cảm ơn anh! Nếu không có ánh, chỉ sợ tôi không thể cầm được di vật gia tộc người yêu của tôi. Mặt khác cũng không có khả năng sẽ có cơ hội đạt được công nghệ thêu thùa thời cổ đại.”“Cô quá khách khí, chẳng phải cô đã mời tôi ăn cơm hay sao? Giữa chúng ta hòa nhau.”“Khó mà làm được, về sau có cơ hội, tôi vẫn còn muốn cám ơn anh.”“Vậy thì cô nên nghiên cứ cho tốt công nghệ thêu thùa, nếu sau này có thể bán chạy được, nói không chừng tôi còn muốn dựa vào cô để kiếm một số tiền lớn!”Mục Y Nhân cười cười.“Anh yên tâm đi, chỉ cần kiếm được tiền, tôi nhất định sẽ không bạc đãi anh!”Lăng Việt gật gật đầu, quay người lên xe, cùng ba người Minh Thừa rời đi.Tú Nhi nhịn không được nghi ngờ hỏi:“Thiếu chủ, vì sao ngài không nhận Mục tiểu thư?”Minh Thừa cười hắc hắc, nói:“Thiếu chủ đã nói qua, ngài ấy muốn chờ đến lúc nắm giữ được Giang Châu, sẽ cầu hôn với Mục tiểu thư! Ngài ấy muốn đem tất cả những thua thiệt từ trước cho đến nay của Mục tiểu thư bù đắp cho cô ấy!”Tú Nhi nhịn không được lắc đầu, thở dài một tiếng, nói:“Thiếu chủ, có lúc nữ nhân muốn, không nhất định là những thứ phù phiếm ở trên đời. Có lẽ bọn họ chỉ cần một người bầu bạn với họ đến cuối cuộc đời!”Lăng Việt nhìn những cây đèn đường đang không ngừng lóe lên ở bên ngoài cửa sổ, cười nhạt một tiếng.“Có lẽ như vậy! Nữ nhân và nam nhân vẫn là không giống nhau!”Nữ nhân sẽ đem tất cả những gì của mình đều cho nam nhân!Bởi vì nam nhân chính là thế giới của nữ nhân!Nhưng nam nhân sẽ đem toàn thế giới đều đoạt đến, đưa cho nữ nhân!Nắm toàn bộ Giang Châu, chiếm lấy thiên hạ.…Sắp trở lại khách sạn lớn Giang Châu, đi ngang qua một con đường mới, bầu không khí có mấy phần quỷ dị, xe chậm rãi dừng lại.Tài xế hô:“Thiếu chủ, con đường phía trước bị phong tỏa rồi!”Lông mày của Tú Nhi hơi nhíu.“Kỳ quái, lúc trước rõ ràng không có bị chặn mà?”Lập tức ánh mắt của Lăng Việt và Minh Thừa híp lại.“Thiếu chủ, để thuộc hạ đi xuống xem sao.”