Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…
Chương 134
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 134“Lấy thực lực của những cảnh sát này cũng không thểgiải quyết vấn đề. Ở trong đó còn có bức họa Giao Long Xuất Hải là di vật của mẹ tôi, huống chi, còn có nhiều vật phẩm do tôi bỏ tiền ra mua. Thôi, thì đi xuống một chuyến xem sao.”“Vâng, Thiếu chủ!”Hai người vừa xuống xe, đi vào bên trong, Quách Tử Di liếc qua, lập tức chỉ hai người nói:” A! Hai người các ngươi, tới nơi này làm gì? Ai bảo các ngươi tới? Không có nhìn thấy nơi này rất nguy hiểm sao? Mau rời đi nhanh lên!”Lăng Việt chưa từng để ý tới cô, mà trực tiếp đi vào phía trong ngân hàng.“Uy! Ta đã nói rồi, ngươi nghe không hiểu đúng không?”Quách Tử Di duỗi bàn tay nhỏ ra, muốn bắt lấy bả vai Lăng Việt, nhưng tốc độ của Lăng Việt Nam huyền diệu vô song, chỉ cần hơi hơi chếch một bước làm cho cô bắt hụt.Tú Nhi tiến lại gần, hướng về phía cục trưởng, ôn nhu cười một tiếng.Combo đồ ăn vặt tổng hợp, thử là mê, món nào cũng mới lạ – Sale sập trên Shopee chỉ từ 3K – 12K“Ông chắc hẳn là cục trưởng cục cảnh sát đúng không?”Cục trưởng nhíu mày, hơi có chút không vui, nhưng sau khi Tú Nhi đưa ra tới một cái sách nhỏ màu đen, trong nháy mắt sắc mặt cục trưởng liền biến đổi.Ông ta vội vàng lấy hai tay tiếp nhận giấy chứng nhận, nhìn thoáng qua, sau khi xác nhận, lại lấy hai tay đưa trả lại cho Tú Nhi.“Quách Tử Di, lại đây!”Quách Tử Di đang tức giận vì mình ra tay bắt hụt,lại bị cục trưởng kêu trở về, không khỏi có chút ấm ức.“Cục trưởng, cái tên này dám đi vào trong ngân hàng, nếu như chọc giận những kẻ cướp kia, hậu quả khó mà lường được!”Cục trưởng cười ha ha.“Cô cứ yên tâm đi, vị này là cao thủ! Là một cao thủ chân chính!”Nhìn thấy dáng vẻ cực kì tự tin của cục trưởng, Quách Tử Di bỗng nhiên im lặng.Hắn làm sao có thể là cao thủ, lại có thể địch nổi súng đạn?Lúc này, Lăng Việt đã tiến vào trong ngân hàng, rất nhanh, bên trong truyền tới một tràng âm thanh náo động.“Uy! Tiểu tử,ngươi muốn làm cái gì?”“Cho ta ngồi xổm xuống, nếu không cho ta g**t ch*t ngươi!”“Ha ha Được lắm, đúng là muốn chết!”Sau đó, Liền nổ ra mấy tiếng súng vang lên…Sau khi tiếng súng vang lên, không có được sự yên tĩnh mà ngược lại còn truyền tới mấy tiếng kêu la thảm thiết.“Quỷ — —!!”Sau đó, mấy tên kẻ cướp đang đeo khăn trùm đầu màu đen, liền bị người ta ném ra. Súng ống rơi vãi đầy đất.Quách Tử Di liếc qua, trong nháy mắt đồng tử co rụt lại.Những khẩu súng ống kia, đều là bị người sống sờ sờ bẻ gãy, mà lại có hai khẩu phía trên còn in dấu ngón tay thật sâu,giống như hai khối bùn vậy.
Chương 134
“Lấy thực lực của những cảnh sát này cũng không thểgiải quyết vấn đề. Ở trong đó còn có bức họa Giao Long Xuất Hải là di vật của mẹ tôi, huống chi, còn có nhiều vật phẩm do tôi bỏ tiền ra mua. Thôi, thì đi xuống một chuyến xem sao.”
“Vâng, Thiếu chủ!”
Hai người vừa xuống xe, đi vào bên trong, Quách Tử Di liếc qua, lập tức chỉ hai người nói:
” A! Hai người các ngươi, tới nơi này làm gì? Ai bảo các ngươi tới? Không có nhìn thấy nơi này rất nguy hiểm sao? Mau rời đi nhanh lên!”
Lăng Việt chưa từng để ý tới cô, mà trực tiếp đi vào phía trong ngân hàng.
“Uy! Ta đã nói rồi, ngươi nghe không hiểu đúng không?”
Quách Tử Di duỗi bàn tay nhỏ ra, muốn bắt lấy bả vai Lăng Việt, nhưng tốc độ của Lăng Việt Nam huyền diệu vô song, chỉ cần hơi hơi chếch một bước làm cho cô bắt hụt.
Tú Nhi tiến lại gần, hướng về phía cục trưởng, ôn nhu cười một tiếng.
Combo đồ ăn vặt tổng hợp, thử là mê, món nào cũng mới lạ – Sale sập trên Shopee chỉ từ 3K – 12K
“Ông chắc hẳn là cục trưởng cục cảnh sát đúng không?”
Cục trưởng nhíu mày, hơi có chút không vui, nhưng sau khi Tú Nhi đưa ra tới một cái sách nhỏ màu đen, trong nháy mắt sắc mặt cục trưởng liền biến đổi.
Ông ta vội vàng lấy hai tay tiếp nhận giấy chứng nhận, nhìn thoáng qua, sau khi xác nhận, lại lấy hai tay đưa trả lại cho Tú Nhi.
“Quách Tử Di, lại đây!”
Quách Tử Di đang tức giận vì mình ra tay bắt hụt,lại bị cục trưởng kêu trở về, không khỏi có chút ấm ức.
“Cục trưởng, cái tên này dám đi vào trong ngân hàng, nếu như chọc giận những kẻ cướp kia, hậu quả khó mà lường được!”
Cục trưởng cười ha ha.
“Cô cứ yên tâm đi, vị này là cao thủ! Là một cao thủ chân chính!”
Nhìn thấy dáng vẻ cực kì tự tin của cục trưởng, Quách Tử Di bỗng nhiên im lặng.
Hắn làm sao có thể là cao thủ, lại có thể địch nổi súng đạn?
Lúc này, Lăng Việt đã tiến vào trong ngân hàng, rất nhanh, bên trong truyền tới một tràng âm thanh náo động.
“Uy! Tiểu tử,ngươi muốn làm cái gì?”
“Cho ta ngồi xổm xuống, nếu không cho ta g**t ch*t ngươi!”
“Ha ha Được lắm, đúng là muốn chết!”
Sau đó, Liền nổ ra mấy tiếng súng vang lên…
Sau khi tiếng súng vang lên, không có được sự yên tĩnh mà ngược lại còn truyền tới mấy tiếng kêu la thảm thiết.
“Quỷ — —!!”
Sau đó, mấy tên kẻ cướp đang đeo khăn trùm đầu màu đen, liền bị người ta ném ra. Súng ống rơi vãi đầy đất.
Quách Tử Di liếc qua, trong nháy mắt đồng tử co rụt lại.
Những khẩu súng ống kia, đều là bị người sống sờ sờ bẻ gãy, mà lại có hai khẩu phía trên còn in dấu ngón tay thật sâu,giống như hai khối bùn vậy.
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 134“Lấy thực lực của những cảnh sát này cũng không thểgiải quyết vấn đề. Ở trong đó còn có bức họa Giao Long Xuất Hải là di vật của mẹ tôi, huống chi, còn có nhiều vật phẩm do tôi bỏ tiền ra mua. Thôi, thì đi xuống một chuyến xem sao.”“Vâng, Thiếu chủ!”Hai người vừa xuống xe, đi vào bên trong, Quách Tử Di liếc qua, lập tức chỉ hai người nói:” A! Hai người các ngươi, tới nơi này làm gì? Ai bảo các ngươi tới? Không có nhìn thấy nơi này rất nguy hiểm sao? Mau rời đi nhanh lên!”Lăng Việt chưa từng để ý tới cô, mà trực tiếp đi vào phía trong ngân hàng.“Uy! Ta đã nói rồi, ngươi nghe không hiểu đúng không?”Quách Tử Di duỗi bàn tay nhỏ ra, muốn bắt lấy bả vai Lăng Việt, nhưng tốc độ của Lăng Việt Nam huyền diệu vô song, chỉ cần hơi hơi chếch một bước làm cho cô bắt hụt.Tú Nhi tiến lại gần, hướng về phía cục trưởng, ôn nhu cười một tiếng.Combo đồ ăn vặt tổng hợp, thử là mê, món nào cũng mới lạ – Sale sập trên Shopee chỉ từ 3K – 12K“Ông chắc hẳn là cục trưởng cục cảnh sát đúng không?”Cục trưởng nhíu mày, hơi có chút không vui, nhưng sau khi Tú Nhi đưa ra tới một cái sách nhỏ màu đen, trong nháy mắt sắc mặt cục trưởng liền biến đổi.Ông ta vội vàng lấy hai tay tiếp nhận giấy chứng nhận, nhìn thoáng qua, sau khi xác nhận, lại lấy hai tay đưa trả lại cho Tú Nhi.“Quách Tử Di, lại đây!”Quách Tử Di đang tức giận vì mình ra tay bắt hụt,lại bị cục trưởng kêu trở về, không khỏi có chút ấm ức.“Cục trưởng, cái tên này dám đi vào trong ngân hàng, nếu như chọc giận những kẻ cướp kia, hậu quả khó mà lường được!”Cục trưởng cười ha ha.“Cô cứ yên tâm đi, vị này là cao thủ! Là một cao thủ chân chính!”Nhìn thấy dáng vẻ cực kì tự tin của cục trưởng, Quách Tử Di bỗng nhiên im lặng.Hắn làm sao có thể là cao thủ, lại có thể địch nổi súng đạn?Lúc này, Lăng Việt đã tiến vào trong ngân hàng, rất nhanh, bên trong truyền tới một tràng âm thanh náo động.“Uy! Tiểu tử,ngươi muốn làm cái gì?”“Cho ta ngồi xổm xuống, nếu không cho ta g**t ch*t ngươi!”“Ha ha Được lắm, đúng là muốn chết!”Sau đó, Liền nổ ra mấy tiếng súng vang lên…Sau khi tiếng súng vang lên, không có được sự yên tĩnh mà ngược lại còn truyền tới mấy tiếng kêu la thảm thiết.“Quỷ — —!!”Sau đó, mấy tên kẻ cướp đang đeo khăn trùm đầu màu đen, liền bị người ta ném ra. Súng ống rơi vãi đầy đất.Quách Tử Di liếc qua, trong nháy mắt đồng tử co rụt lại.Những khẩu súng ống kia, đều là bị người sống sờ sờ bẻ gãy, mà lại có hai khẩu phía trên còn in dấu ngón tay thật sâu,giống như hai khối bùn vậy.