Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…
Chương 146
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 146“Cô tỉnh rồi à?”Mục Y Nhân ánh mắt híp lại, hai vệt ánh sáng lạnh lẽo b*n r*.“Anh đã làm gì tôi?”Lăng Việt sững sờ, chợt cười nói:“Hôm qua cô bị người khác ép uống rượu, tôi đã cứu cô ra. Cô yên tâm đi, tôi không có làm gì cô, y phục là Tú Nhi giúp cô thay! Tối hôm qua, tôi ngủ ở bên ngoài.”Lúc này Mục Y Nhân mới thở dài một hơi.Cô lúng túng nói:“Xin lỗi, do tôi không biết. Đa tạ anh đã cứu tôi!”Lăng Việt cười ấm áp một tiếng.“Chúng ta là bằng hữu, không cần khách khí như thế. Ăn chút gì đi! Côngủ hơn một ngày một đêm, chắc là đã đói bụng rồi.”“Cám ơn, tôi không đói bụng, tôi trở về sẽ ăn sau.”Vừa dứt lời, bụng của cô lại réo lên một tiếng cồn cào, ùng ục ùng ục kêu lên.khiến khuôn mặt Mục Y Nhân trong nháy mắt đỏ ửng.Lăng Việt cười cười, đem bữa sáng đặt ở bên trên cạnh tủ đầu giường.“Nhanh tới ăn đi, để lâu sẽ nguội mất đó.”Nói xong, hắn rất biết điều rời khỏi phòng.Mục Y Nhân vụng trộm rời xuống giường, nhón chân lên, dùng hai bàn chân nhỏ, lặng lẽ đi tới cửa.Cô ôm lấy cái đầu nhỏ, vụng trộm liếc qua, mắt thấy Lăng Việt đã rời đi rất xa, liền trở lại đầu giường bắt đầu ăn uống thả cửa.Chỉ là sau khi ăn xong, lông mày cô liền không khỏi nhăn lại.” Cái mùi vị của bữa sáng này, có vẻ giống như đã ăn ở nơi nào rồi?”Mang theo một chút nghi hoặc, cô sau khi ăn hết sạch bữa sáng, ợ lên một tiếng no nê.Chẳng biết lúc nào Lăng Việt đã đứng ở cửa ra vào, hai tay vòng ở trước ngực, dựa vào trước cửa, giống như cười mà không phải cười nhìn về phía cô.Khuôn mặt Mục Y Nhân lại chợt hoẳng sợ, ửng hồng lên vì xấu hổ.“Tôi… Tôi phải đi làm! Cám ơn bữa sáng của anh, hẹn gặp lại!”Nói xong, cô cũng không quay đầu lại mà chạy nhanh ra khỏi cửa.“Này!”Lăng Việt hô một tiếng, Mục Y Nhân bỗng dừng bước, có chút mờ mịt quay đầu lại nhìn hắn một cái.Lăng Việt chỉ chỉ khóe miệng của cô.Mục Y Nhân sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn bên trên rơi xuống một hạt cơm, làm cho khuôn mặt nàng đỏ đến mức giống như không có chỗ nào mà chui xuống đất vậy.“Cám… cám ơn, tôi đi đây.”“Y phục của cô đã giặt và sấy khô rồi, tôi để ở ngoài cửa, cô cầm lấy đem tới công ty thay đi. Tú Nhi đang ở phía dưới, cô ấy đưa cô tới công ty.”
Chương 146
“Cô tỉnh rồi à?”
Mục Y Nhân ánh mắt híp lại, hai vệt ánh sáng lạnh lẽo b*n r*.
“Anh đã làm gì tôi?”
Lăng Việt sững sờ, chợt cười nói:
“Hôm qua cô bị người khác ép uống rượu, tôi đã cứu cô ra. Cô yên tâm đi, tôi không có làm gì cô, y phục là Tú Nhi giúp cô thay! Tối hôm qua, tôi ngủ ở bên ngoài.”
Lúc này Mục Y Nhân mới thở dài một hơi.
Cô lúng túng nói:
“Xin lỗi, do tôi không biết. Đa tạ anh đã cứu tôi!”
Lăng Việt cười ấm áp một tiếng.
“Chúng ta là bằng hữu, không cần khách khí như thế. Ăn chút gì đi! Côngủ hơn một ngày một đêm, chắc là đã đói bụng rồi.”
“Cám ơn, tôi không đói bụng, tôi trở về sẽ ăn sau.”
Vừa dứt lời, bụng của cô lại réo lên một tiếng cồn cào, ùng ục ùng ục kêu lên.
khiến khuôn mặt Mục Y Nhân trong nháy mắt đỏ ửng.
Lăng Việt cười cười, đem bữa sáng đặt ở bên trên cạnh tủ đầu giường.
“Nhanh tới ăn đi, để lâu sẽ nguội mất đó.”
Nói xong, hắn rất biết điều rời khỏi phòng.
Mục Y Nhân vụng trộm rời xuống giường, nhón chân lên, dùng hai bàn chân nhỏ, lặng lẽ đi tới cửa.
Cô ôm lấy cái đầu nhỏ, vụng trộm liếc qua, mắt thấy Lăng Việt đã rời đi rất xa, liền trở lại đầu giường bắt đầu ăn uống thả cửa.
Chỉ là sau khi ăn xong, lông mày cô liền không khỏi nhăn lại.
” Cái mùi vị của bữa sáng này, có vẻ giống như đã ăn ở nơi nào rồi?”
Mang theo một chút nghi hoặc, cô sau khi ăn hết sạch bữa sáng, ợ lên một tiếng no nê.
Chẳng biết lúc nào Lăng Việt đã đứng ở cửa ra vào, hai tay vòng ở trước ngực, dựa vào trước cửa, giống như cười mà không phải cười nhìn về phía cô.
Khuôn mặt Mục Y Nhân lại chợt hoẳng sợ, ửng hồng lên vì xấu hổ.
“Tôi… Tôi phải đi làm! Cám ơn bữa sáng của anh, hẹn gặp lại!”
Nói xong, cô cũng không quay đầu lại mà chạy nhanh ra khỏi cửa.
“Này!”
Lăng Việt hô một tiếng, Mục Y Nhân bỗng dừng bước, có chút mờ mịt quay đầu lại nhìn hắn một cái.
Lăng Việt chỉ chỉ khóe miệng của cô.
Mục Y Nhân sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn bên trên rơi xuống một hạt cơm, làm cho khuôn mặt nàng đỏ đến mức giống như không có chỗ nào mà chui xuống đất vậy.
“Cám… cám ơn, tôi đi đây.”
“Y phục của cô đã giặt và sấy khô rồi, tôi để ở ngoài cửa, cô cầm lấy đem tới công ty thay đi. Tú Nhi đang ở phía dưới, cô ấy đưa cô tới công ty.”
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 146“Cô tỉnh rồi à?”Mục Y Nhân ánh mắt híp lại, hai vệt ánh sáng lạnh lẽo b*n r*.“Anh đã làm gì tôi?”Lăng Việt sững sờ, chợt cười nói:“Hôm qua cô bị người khác ép uống rượu, tôi đã cứu cô ra. Cô yên tâm đi, tôi không có làm gì cô, y phục là Tú Nhi giúp cô thay! Tối hôm qua, tôi ngủ ở bên ngoài.”Lúc này Mục Y Nhân mới thở dài một hơi.Cô lúng túng nói:“Xin lỗi, do tôi không biết. Đa tạ anh đã cứu tôi!”Lăng Việt cười ấm áp một tiếng.“Chúng ta là bằng hữu, không cần khách khí như thế. Ăn chút gì đi! Côngủ hơn một ngày một đêm, chắc là đã đói bụng rồi.”“Cám ơn, tôi không đói bụng, tôi trở về sẽ ăn sau.”Vừa dứt lời, bụng của cô lại réo lên một tiếng cồn cào, ùng ục ùng ục kêu lên.khiến khuôn mặt Mục Y Nhân trong nháy mắt đỏ ửng.Lăng Việt cười cười, đem bữa sáng đặt ở bên trên cạnh tủ đầu giường.“Nhanh tới ăn đi, để lâu sẽ nguội mất đó.”Nói xong, hắn rất biết điều rời khỏi phòng.Mục Y Nhân vụng trộm rời xuống giường, nhón chân lên, dùng hai bàn chân nhỏ, lặng lẽ đi tới cửa.Cô ôm lấy cái đầu nhỏ, vụng trộm liếc qua, mắt thấy Lăng Việt đã rời đi rất xa, liền trở lại đầu giường bắt đầu ăn uống thả cửa.Chỉ là sau khi ăn xong, lông mày cô liền không khỏi nhăn lại.” Cái mùi vị của bữa sáng này, có vẻ giống như đã ăn ở nơi nào rồi?”Mang theo một chút nghi hoặc, cô sau khi ăn hết sạch bữa sáng, ợ lên một tiếng no nê.Chẳng biết lúc nào Lăng Việt đã đứng ở cửa ra vào, hai tay vòng ở trước ngực, dựa vào trước cửa, giống như cười mà không phải cười nhìn về phía cô.Khuôn mặt Mục Y Nhân lại chợt hoẳng sợ, ửng hồng lên vì xấu hổ.“Tôi… Tôi phải đi làm! Cám ơn bữa sáng của anh, hẹn gặp lại!”Nói xong, cô cũng không quay đầu lại mà chạy nhanh ra khỏi cửa.“Này!”Lăng Việt hô một tiếng, Mục Y Nhân bỗng dừng bước, có chút mờ mịt quay đầu lại nhìn hắn một cái.Lăng Việt chỉ chỉ khóe miệng của cô.Mục Y Nhân sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn bên trên rơi xuống một hạt cơm, làm cho khuôn mặt nàng đỏ đến mức giống như không có chỗ nào mà chui xuống đất vậy.“Cám… cám ơn, tôi đi đây.”“Y phục của cô đã giặt và sấy khô rồi, tôi để ở ngoài cửa, cô cầm lấy đem tới công ty thay đi. Tú Nhi đang ở phía dưới, cô ấy đưa cô tới công ty.”