Tác giả:

Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…

Chương 157

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 157Đám Võ Sư không hiểu ! Lúc này một đám võ giả đã ép thẳng tới hướng Lăng Việt.Đám người Trương Đạo Sơ thì đứng sau lưng Lăng Việt, thấy nguy nhưng bất động.Bọn họ mặc dù là người bình thường, thế nhưng mà chỉ cần có Lăng Việt ở đây thì tâm tình của bọn họ không có một chút hoảng loạn nào!Tú Nhi muốn ra tay thì bị Lăng Việt nhàn nhạt quát nhẹ một tiếng.“Lui ra”Tú Nhi chợt lui ra, mặc cho những tên võ giả kia lao thẳng đến trước mặt Lăng Việt.Mấy người đồng thời xuất thủ gặp Lăng Việt bấtđộng, khóe miệng không khỏi giương nhẹ.“Không ngờ muốn bắt tên tiểu tử này lại dễ dàng như vậy!” Một đám võ giả đi đến trước mặt Lăng Việt cười không ngậm được mồm.Việc bắt giữ Lăng Việt là công lớn. Từ lão gia tử còn không thưởng mấy chục triệu cho bọn hắn phân chia hay sao?Dưới cái nhìn của bọn họ lúc này Lăng Việt Nam như một miếng bánh thơm ngon, mộtcục vàng thỏi toát ra ánh sáng lấp lánh!Nhưng lúc này, Lăng Việt hơi mở miệng.“CútI”Nhàn nhạt một chữ, lại ẩn chứa sát ý vô cùng vô tận!Sau đó, một đám võ giả kia toàn bộ vỡ tung, nổ thành từng đống thịt bầy nhầy!Một chữ nói ra hơn mười vị võ giả đều bị giết. Toàn trường yên tĩnh đến đáng sợ, tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn!Đây có hơn mười tên võ giả thậm chí trong đó còn có mất tên võ giả bát cửu trọng và cao thủ võ giả đỉnh phong!Cho dù là một tên cao thủ Võ sư cũng không có khả năng tuỳ tiện làm được như vậy!Lăng Việt thật sự quá kh*ng b*?Mấy vị cao thủ Võ Sư cũng bị một chiêu này của Lăng Việt dọa cho sợ bể mật.Minh Thừa thừa cơ ra chiêu, liên tiếp đánh rụng mấy tên Võ Sư, tên thì chết tên thì bị thương!Minh thừa vỗ tay, cười hắc hắc, nói:“Thiếu chủ, mấy tên này chơi không vui tý nào”Sau đó, Minh Thừa quay đầu hướng về Từ Long quát:“Này! Lão già nát rượu họ Từ kia, ông còn có chiêu gì hay không? Nếu như không còn thì quỳ xuống cho tôi, dập đầu tạ tội với Thiếu chủ nhà tôi! Nếu như Thiếu chủ nhà tôi tâm tình không tệ, nói không chừng có thể cho Từ gia một con đường sống!”

Chương 157

Đám Võ Sư không hiểu ! Lúc này một đám võ giả đã ép thẳng tới hướng Lăng Việt.

Đám người Trương Đạo Sơ thì đứng sau lưng Lăng Việt, thấy nguy nhưng bất động.

Bọn họ mặc dù là người bình thường, thế nhưng mà chỉ cần có Lăng Việt ở đây thì tâm tình của bọn họ không có một chút hoảng loạn nào!

Tú Nhi muốn ra tay thì bị Lăng Việt nhàn nhạt quát nhẹ một tiếng.

“Lui ra”

Tú Nhi chợt lui ra, mặc cho những tên võ giả kia lao thẳng đến trước mặt Lăng Việt.

Mấy người đồng thời xuất thủ gặp Lăng Việt bất

động, khóe miệng không khỏi giương nhẹ.

“Không ngờ muốn bắt tên tiểu tử này lại dễ dàng như vậy!”

 

Một đám võ giả đi đến trước mặt Lăng Việt cười không ngậm được mồm.

Việc bắt giữ Lăng Việt là công lớn. Từ lão gia tử còn không thưởng mấy chục triệu cho bọn hắn phân chia hay sao?

Dưới cái nhìn của bọn họ lúc này Lăng Việt Nam như một miếng bánh thơm ngon, một

cục vàng thỏi toát ra ánh sáng lấp lánh!

Nhưng lúc này, Lăng Việt hơi mở miệng.

“CútI”

Nhàn nhạt một chữ, lại ẩn chứa sát ý vô cùng vô tận!

Sau đó, một đám võ giả kia toàn bộ vỡ tung, nổ thành từng đống thịt bầy nhầy!

Một chữ nói ra hơn mười vị võ giả đều bị giết. Toàn trường yên tĩnh đến đáng sợ, tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn!

Đây có hơn mười tên võ giả thậm chí trong đó còn có mất tên võ giả bát cửu trọng và cao thủ võ giả đỉnh phong!

Cho dù là một tên cao thủ Võ sư cũng không có khả năng tuỳ tiện làm được như vậy!

Lăng Việt thật sự quá kh*ng b*?

Mấy vị cao thủ Võ Sư cũng bị một chiêu này của Lăng Việt dọa cho sợ bể mật.

Minh Thừa thừa cơ ra chiêu, liên tiếp đánh rụng mấy tên Võ Sư, tên thì chết tên thì bị thương!

Minh thừa vỗ tay, cười hắc hắc, nói:

“Thiếu chủ, mấy tên này chơi không vui tý nào”

Sau đó, Minh Thừa quay đầu hướng về Từ Long quát:

“Này! Lão già nát rượu họ Từ kia, ông còn có chiêu gì hay không? Nếu như không còn thì quỳ xuống cho tôi, dập đầu tạ tội với Thiếu chủ nhà tôi! Nếu như Thiếu chủ nhà tôi tâm tình không tệ, nói không chừng có thể cho Từ gia một con đường sống!”

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 157Đám Võ Sư không hiểu ! Lúc này một đám võ giả đã ép thẳng tới hướng Lăng Việt.Đám người Trương Đạo Sơ thì đứng sau lưng Lăng Việt, thấy nguy nhưng bất động.Bọn họ mặc dù là người bình thường, thế nhưng mà chỉ cần có Lăng Việt ở đây thì tâm tình của bọn họ không có một chút hoảng loạn nào!Tú Nhi muốn ra tay thì bị Lăng Việt nhàn nhạt quát nhẹ một tiếng.“Lui ra”Tú Nhi chợt lui ra, mặc cho những tên võ giả kia lao thẳng đến trước mặt Lăng Việt.Mấy người đồng thời xuất thủ gặp Lăng Việt bấtđộng, khóe miệng không khỏi giương nhẹ.“Không ngờ muốn bắt tên tiểu tử này lại dễ dàng như vậy!” Một đám võ giả đi đến trước mặt Lăng Việt cười không ngậm được mồm.Việc bắt giữ Lăng Việt là công lớn. Từ lão gia tử còn không thưởng mấy chục triệu cho bọn hắn phân chia hay sao?Dưới cái nhìn của bọn họ lúc này Lăng Việt Nam như một miếng bánh thơm ngon, mộtcục vàng thỏi toát ra ánh sáng lấp lánh!Nhưng lúc này, Lăng Việt hơi mở miệng.“CútI”Nhàn nhạt một chữ, lại ẩn chứa sát ý vô cùng vô tận!Sau đó, một đám võ giả kia toàn bộ vỡ tung, nổ thành từng đống thịt bầy nhầy!Một chữ nói ra hơn mười vị võ giả đều bị giết. Toàn trường yên tĩnh đến đáng sợ, tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn!Đây có hơn mười tên võ giả thậm chí trong đó còn có mất tên võ giả bát cửu trọng và cao thủ võ giả đỉnh phong!Cho dù là một tên cao thủ Võ sư cũng không có khả năng tuỳ tiện làm được như vậy!Lăng Việt thật sự quá kh*ng b*?Mấy vị cao thủ Võ Sư cũng bị một chiêu này của Lăng Việt dọa cho sợ bể mật.Minh Thừa thừa cơ ra chiêu, liên tiếp đánh rụng mấy tên Võ Sư, tên thì chết tên thì bị thương!Minh thừa vỗ tay, cười hắc hắc, nói:“Thiếu chủ, mấy tên này chơi không vui tý nào”Sau đó, Minh Thừa quay đầu hướng về Từ Long quát:“Này! Lão già nát rượu họ Từ kia, ông còn có chiêu gì hay không? Nếu như không còn thì quỳ xuống cho tôi, dập đầu tạ tội với Thiếu chủ nhà tôi! Nếu như Thiếu chủ nhà tôi tâm tình không tệ, nói không chừng có thể cho Từ gia một con đường sống!”

Chương 157