Tác giả:

Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…

Chương 163

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 163“Gái gì? Cậu lại muốn lấy đi một nữa lợi nhuận của chúng ta! Cậu nói đùa cái gì vậy?”“Đúng đấy, còn xem chúng ta như là chó! Cậu không thấy cậu quá mức hách dịch ngông cuồng rồi sao, Trong mắt ngươi còn có chúng ta hay không?”Sắc mặt của Lăng Việt thản nhiên quét phía dưới.“Ta không có ý định cho các ngươi lựa chọn. Phục hay không phục thì tiến lên một bước nóichuyện!”Dứt lời, lúc này thì có một người đàn ông trung niên bước lên phía trước, vẻ mặt của hắn vênh vang đắc ý!“Từ lão gia cũng chưa từng bá đạo như ngươi! Từ lão gia tử chỉ là uống chúthuyết, còn cậu đến xương cốt của chúng ta cũng không buông tha, cậu.. .. ?”Lời còn chưa dứt, Lăng Việt đưa tay chém ra một đạo kiếm sáng, lập tức chém tên đó thành hai nửa!Toàn bộ đại sảnh, trong nháy mắt lại lần nữa yên lặng lại.Lăng Việt nhìn lướt qua.“Còn có ai không phục? Tiến lên một bước nói chuyện!”Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng nhìn lẫn nhau nuốt nước miếng một cái, nhưng không ai dám tiến lên nữa.Nói đùa, đi lên là chết, ai dám?“Đã không ai tiến lên, vậy ta cho là các vị đều đồng ý. Ngày mai, phái người đem một nửa tàisản giao lên.”“Yêu cầu thứ hai của ta là sau sáu ngày nữa chính là đại thọ 70 của ông nội ta. Các vị chuẩn bị kỹ càng lễ mừng thọ, tự mình đi mừng thọ, kẻ không đi, tự gánh lấy hậu quả.”“Yêu cầu thứ ba. Kể từ hôm nay, Trương Đạo Sơ chính là người nói chuyện của toàn bộ GiangChâu. Có chuyện thì tìm ông ta, không nên tùy tiện đến phiền ta.”“Ba yêu cầu này, người tán thành quỳ xuống, người không tán thành tiến về phía trước mộtbước. Lời nói của ta đã xong, người nào tán thành? Người nào phản đối?”Yên tĩnh mấy giây về sau, người trong đại sảnh dần dần quỳ xuống.Yêu câu của Lăng Việt rất ngang bá đạo, nhưng không ai dám phản đối hắn!Bởi vì tên này căn bản cũng không phải là người biết đúng biết sai, biết nói lí lẽ.Ngươi đòi nói lí lẽ với hắn, hắn đòi mạng ngươi!Trong lúc nhất thời, mọi người ngược lại có chút hoài niệm về Từ gia. Sớm biết như thế,còn không bằng cùng Từ gia tìm Không Động để nương tựa.Chí ít, Không Động cũng không bá đạo giống Lăng Việt như vậy.Hắn đúng là một tên Bạo Quân!Ngắn ngủi mấy ngày, Giang Châu đã rơi vào tay của Lăng Việt.Hắn cũng không để cho bản thân bận rộn mà để cho cho bọn người Trương Đạo Sơ phụ trách.Trên xe Roll-Royce, Tú Nhi có chút khó hiểu hỏi:” Thiếu chủ, ngài đối với những người Giang Châu này, có phải quá độc ác hay không?”

Chương 163

“Gái gì? Cậu lại muốn lấy đi một nữa lợi nhuận của chúng ta! Cậu nói đùa cái gì vậy?”

“Đúng đấy, còn xem chúng ta như là chó! Cậu không thấy cậu quá mức hách dịch ngông cuồng rồi sao, Trong mắt ngươi còn có chúng ta hay không?”

Sắc mặt của Lăng Việt thản nhiên quét phía dưới.

“Ta không có ý định cho các ngươi lựa chọn. Phục hay không phục thì tiến lên một bước nói

chuyện!”

Dứt lời, lúc này thì có một người đàn ông trung niên bước lên phía trước, vẻ mặt của hắn vênh vang đắc ý!

“Từ lão gia cũng chưa từng bá đạo như ngươi! Từ lão gia tử chỉ là uống chút

huyết, còn cậu đến xương cốt của chúng ta cũng không buông tha, cậu.. .. ?”

Lời còn chưa dứt, Lăng Việt đưa tay chém ra một đạo kiếm sáng, lập tức chém tên đó thành hai nửa!

Toàn bộ đại sảnh, trong nháy mắt lại lần nữa yên lặng lại.

Lăng Việt nhìn lướt qua.

“Còn có ai không phục? Tiến lên một bước nói chuyện!”

Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng nhìn lẫn nhau nuốt nước miếng một cái, nhưng không ai dám tiến lên nữa.

Nói đùa, đi lên là chết, ai dám?

“Đã không ai tiến lên, vậy ta cho là các vị đều đồng ý. Ngày mai, phái người đem một nửa tài

sản giao lên.”

“Yêu cầu thứ hai của ta là sau sáu ngày nữa chính là đại thọ 70 của ông nội ta. Các vị chuẩn bị kỹ càng lễ mừng thọ, tự mình đi mừng thọ, kẻ không đi, tự gánh lấy hậu quả.”

“Yêu cầu thứ ba. Kể từ hôm nay, Trương Đạo Sơ chính là người nói chuyện của toàn bộ Giang

Châu. Có chuyện thì tìm ông ta, không nên tùy tiện đến phiền ta.”

“Ba yêu cầu này, người tán thành quỳ xuống, người không tán thành tiến về phía trước một

bước. Lời nói của ta đã xong, người nào tán thành? Người nào phản đối?”

Yên tĩnh mấy giây về sau, người trong đại sảnh dần dần quỳ xuống.

Yêu câu của Lăng Việt rất ngang bá đạo, nhưng không ai dám phản đối hắn!

Bởi vì tên này căn bản cũng không phải là người biết đúng biết sai, biết nói lí lẽ.

Ngươi đòi nói lí lẽ với hắn, hắn đòi mạng ngươi!

Trong lúc nhất thời, mọi người ngược lại có chút hoài niệm về Từ gia. Sớm biết như thế,

còn không bằng cùng Từ gia tìm Không Động để nương tựa.

Chí ít, Không Động cũng không bá đạo giống Lăng Việt như vậy.

Hắn đúng là một tên Bạo Quân!

Ngắn ngủi mấy ngày, Giang Châu đã rơi vào tay của Lăng Việt.

Hắn cũng không để cho bản thân bận rộn mà để cho cho bọn người Trương Đạo Sơ phụ trách.

Trên xe Roll-Royce, Tú Nhi có chút khó hiểu hỏi:

” Thiếu chủ, ngài đối với những người Giang Châu này, có phải quá độc ác hay không?”

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 163“Gái gì? Cậu lại muốn lấy đi một nữa lợi nhuận của chúng ta! Cậu nói đùa cái gì vậy?”“Đúng đấy, còn xem chúng ta như là chó! Cậu không thấy cậu quá mức hách dịch ngông cuồng rồi sao, Trong mắt ngươi còn có chúng ta hay không?”Sắc mặt của Lăng Việt thản nhiên quét phía dưới.“Ta không có ý định cho các ngươi lựa chọn. Phục hay không phục thì tiến lên một bước nóichuyện!”Dứt lời, lúc này thì có một người đàn ông trung niên bước lên phía trước, vẻ mặt của hắn vênh vang đắc ý!“Từ lão gia cũng chưa từng bá đạo như ngươi! Từ lão gia tử chỉ là uống chúthuyết, còn cậu đến xương cốt của chúng ta cũng không buông tha, cậu.. .. ?”Lời còn chưa dứt, Lăng Việt đưa tay chém ra một đạo kiếm sáng, lập tức chém tên đó thành hai nửa!Toàn bộ đại sảnh, trong nháy mắt lại lần nữa yên lặng lại.Lăng Việt nhìn lướt qua.“Còn có ai không phục? Tiến lên một bước nói chuyện!”Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng nhìn lẫn nhau nuốt nước miếng một cái, nhưng không ai dám tiến lên nữa.Nói đùa, đi lên là chết, ai dám?“Đã không ai tiến lên, vậy ta cho là các vị đều đồng ý. Ngày mai, phái người đem một nửa tàisản giao lên.”“Yêu cầu thứ hai của ta là sau sáu ngày nữa chính là đại thọ 70 của ông nội ta. Các vị chuẩn bị kỹ càng lễ mừng thọ, tự mình đi mừng thọ, kẻ không đi, tự gánh lấy hậu quả.”“Yêu cầu thứ ba. Kể từ hôm nay, Trương Đạo Sơ chính là người nói chuyện của toàn bộ GiangChâu. Có chuyện thì tìm ông ta, không nên tùy tiện đến phiền ta.”“Ba yêu cầu này, người tán thành quỳ xuống, người không tán thành tiến về phía trước mộtbước. Lời nói của ta đã xong, người nào tán thành? Người nào phản đối?”Yên tĩnh mấy giây về sau, người trong đại sảnh dần dần quỳ xuống.Yêu câu của Lăng Việt rất ngang bá đạo, nhưng không ai dám phản đối hắn!Bởi vì tên này căn bản cũng không phải là người biết đúng biết sai, biết nói lí lẽ.Ngươi đòi nói lí lẽ với hắn, hắn đòi mạng ngươi!Trong lúc nhất thời, mọi người ngược lại có chút hoài niệm về Từ gia. Sớm biết như thế,còn không bằng cùng Từ gia tìm Không Động để nương tựa.Chí ít, Không Động cũng không bá đạo giống Lăng Việt như vậy.Hắn đúng là một tên Bạo Quân!Ngắn ngủi mấy ngày, Giang Châu đã rơi vào tay của Lăng Việt.Hắn cũng không để cho bản thân bận rộn mà để cho cho bọn người Trương Đạo Sơ phụ trách.Trên xe Roll-Royce, Tú Nhi có chút khó hiểu hỏi:” Thiếu chủ, ngài đối với những người Giang Châu này, có phải quá độc ác hay không?”

Chương 163