Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…
Chương 168
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 168Ánh mắt Lăng Việt híp lại, sát ý ẩn hiện, nhiệt độ cả tầng lầu trong nháy mắt hạ xuống mấy độ, nhân viên hắt xì hơi một cái, thân thể bắt đầu run rẩy.Những người khác cũng ào ào truyền một trận âm thanh như giết heo.“Người nào mở điều hòa đấy? Có phải giữa trưa đâu! Não có bệnh à?”Lăng Việt cũng không để ý tới bọn phàm nhân này, hắn chỉ là lạnh như băng hướng về phía Tú Nhi mở miệng nói:“Thông báo cho tất cả mọi người, trong vòng nửa canh giờ, ta muốn biết vị trí hiện tại của Y Nhân, nếu không ta không ngại đem toàn bộ Giang Châu lậttung lên đâu!”Mục Y Nhân là hết thảy mọi thứ của Lăng Việt! nếu cô có mệnh hệ gì, Lăng Việt cho dù cóhủy diệt thê giới cũng sẽ không hề ngần ngại!”Thân thể mềm mại của Tú Nhi run lên.“Thuộc hạ đã biết, Thiếu chủ, tôi lập tức đi làm ngay”“Điều tra tất cả màn hình giám sát, nếu phát hiện bất cứ thứ gì thì phải nói cho ta biết trước tiên.”“Vâng!”Nói xong, Lăng Việt cũng không đứng tại đó ngẩn ngơ, chân giẫm một cái, thân thể trong nháy mắt biến mất tại chỗINhân viên giật mình kêu lên:“Trời ơi, anh ta… anh ta còn là con người sao?”Mà lúc này, tại biệt thự của Trần gia, khách mời đã lần lượt kéo đến.Ông Trần đứng ở bên ngoài, mặc lấy một bộ tây phục hàng hiệu mới tinh, miệng nở một nụ cười dạt dào nghênh đón khách mời.“Trần tổng, chúc mừng chúc mừng, hôm nay quý Thiếu gia kết nhân duyên, làm nên giai ngẫu thật đáng chúc mừng.”“Cảm ơn Chu tổng, mau vào.”“Lão Trần, chúc mừng, hôm nay con trai ông cưới vợ, xem ra ông cũng sắp ôm cháu rồi!”“Ha ha ha… Lão Ngô, cám ơn những lời chúc này của ông, nhanh, nhanh đi vào uống chén trà.Trần gia hôm nay đều vui mừng hớn hở, nhưng vui nhất nhất không ai qua được Trần Lễ Thạch! Hắn được người hầu hạ thay cho một bộ âu phục màu đỏ tươi, nằm trên xe lăn, cười không ngậm được mồm.“Lăng Việt, mày đánh gãy tứ chi của tao thì tao chơi nữ nhân của mày! Buổi tối hôm nay, tao muốn hạ dược Mục Y Nhân để chơi cô tamột trăm lần! Tao muốn để nữ nhân của mày bị tao đè xuống đến mức phải thuần phục! Tao muốn để mày hối hận vê những việc mày làm với tao.”“Thiếu gia, giờ lành đã đến, chúng ta cũng nên đi ra.”“Biết rồi, Mục Y Nhân thế nào? Cô ta thay xong chưa?”“Vốn cô ta không muốn thay đồ, nhưng bọn hạ nhân lấy tro cốt cha mẹ cô ta ra uy h**p, cô ta không thể không ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng mà Thiếu gia, Mục tiểu thư hiện tại đồngý cử hành hôn lễ, nhưng về việc động phòng, cô ta khẳng định sẽ không đồng ý? Hiện tại ngài thế này, cô ta có gây bất lợi với ngài hay không? Nhờ vào đó áp chế ngài, bắt ngài phải đem tro cốt của cha mẹ cô ta trả cho cô ta?”
Chương 168
Ánh mắt Lăng Việt híp lại, sát ý ẩn hiện, nhiệt độ cả tầng lầu trong nháy mắt hạ xuống mấy độ, nhân viên hắt xì hơi một cái, thân thể bắt đầu run rẩy.
Những người khác cũng ào ào truyền một trận âm thanh như giết heo.
“Người nào mở điều hòa đấy? Có phải giữa trưa đâu! Não có bệnh à?”
Lăng Việt cũng không để ý tới bọn phàm nhân này, hắn chỉ là lạnh như băng hướng về phía Tú Nhi mở miệng nói:
“Thông báo cho tất cả mọi người, trong vòng nửa canh giờ, ta muốn biết vị trí hiện tại của Y Nhân, nếu không ta không ngại đem toàn bộ Giang Châu lật
tung lên đâu!”
Mục Y Nhân là hết thảy mọi thứ của Lăng Việt! nếu cô có mệnh hệ gì, Lăng Việt cho dù có
hủy diệt thê giới cũng sẽ không hề ngần ngại!”
Thân thể mềm mại của Tú Nhi run lên.
“Thuộc hạ đã biết, Thiếu chủ, tôi lập tức đi làm ngay”
“Điều tra tất cả màn hình giám sát, nếu phát hiện bất cứ thứ gì thì phải nói cho ta biết trước tiên.”
“Vâng!”
Nói xong, Lăng Việt cũng không đứng tại đó ngẩn ngơ, chân giẫm một cái, thân thể trong nháy mắt biến mất tại chỗI
Nhân viên giật mình kêu lên:
“Trời ơi, anh ta… anh ta còn là con người sao?”
Mà lúc này, tại biệt thự của Trần gia, khách mời đã lần lượt kéo đến.
Ông Trần đứng ở bên ngoài, mặc lấy một bộ tây phục hàng hiệu mới tinh, miệng nở một nụ cười dạt dào nghênh đón khách mời.
“Trần tổng, chúc mừng chúc mừng, hôm nay quý Thiếu gia kết nhân duyên, làm nên giai ngẫu thật đáng chúc mừng.”
“Cảm ơn Chu tổng, mau vào.”
“Lão Trần, chúc mừng, hôm nay con trai ông cưới vợ, xem ra ông cũng sắp ôm cháu rồi!”
“Ha ha ha… Lão Ngô, cám ơn những lời chúc này của ông, nhanh, nhanh đi vào uống chén trà.
Trần gia hôm nay đều vui mừng hớn hở, nhưng vui nhất nhất không ai qua được Trần Lễ Thạch! Hắn được người hầu hạ thay cho một bộ âu phục màu đỏ tươi, nằm trên xe lăn, cười không ngậm được mồm.
“Lăng Việt, mày đánh gãy tứ chi của tao thì tao chơi nữ nhân của mày! Buổi tối hôm nay, tao muốn hạ dược Mục Y Nhân để chơi cô tamột trăm lần! Tao muốn để nữ nhân của mày bị tao đè xuống đến mức phải thuần phục! Tao muốn để mày hối hận vê những việc mày làm với tao.”
“Thiếu gia, giờ lành đã đến, chúng ta cũng nên đi ra.”
“Biết rồi, Mục Y Nhân thế nào? Cô ta thay xong chưa?”
“Vốn cô ta không muốn thay đồ, nhưng bọn hạ nhân lấy tro cốt cha mẹ cô ta ra uy h**p, cô ta không thể không ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng mà Thiếu gia, Mục tiểu thư hiện tại đồngý cử hành hôn lễ, nhưng về việc động phòng, cô ta khẳng định sẽ không đồng ý? Hiện tại ngài thế này, cô ta có gây bất lợi với ngài hay không? Nhờ vào đó áp chế ngài, bắt ngài phải đem tro cốt của cha mẹ cô ta trả cho cô ta?”
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 168Ánh mắt Lăng Việt híp lại, sát ý ẩn hiện, nhiệt độ cả tầng lầu trong nháy mắt hạ xuống mấy độ, nhân viên hắt xì hơi một cái, thân thể bắt đầu run rẩy.Những người khác cũng ào ào truyền một trận âm thanh như giết heo.“Người nào mở điều hòa đấy? Có phải giữa trưa đâu! Não có bệnh à?”Lăng Việt cũng không để ý tới bọn phàm nhân này, hắn chỉ là lạnh như băng hướng về phía Tú Nhi mở miệng nói:“Thông báo cho tất cả mọi người, trong vòng nửa canh giờ, ta muốn biết vị trí hiện tại của Y Nhân, nếu không ta không ngại đem toàn bộ Giang Châu lậttung lên đâu!”Mục Y Nhân là hết thảy mọi thứ của Lăng Việt! nếu cô có mệnh hệ gì, Lăng Việt cho dù cóhủy diệt thê giới cũng sẽ không hề ngần ngại!”Thân thể mềm mại của Tú Nhi run lên.“Thuộc hạ đã biết, Thiếu chủ, tôi lập tức đi làm ngay”“Điều tra tất cả màn hình giám sát, nếu phát hiện bất cứ thứ gì thì phải nói cho ta biết trước tiên.”“Vâng!”Nói xong, Lăng Việt cũng không đứng tại đó ngẩn ngơ, chân giẫm một cái, thân thể trong nháy mắt biến mất tại chỗINhân viên giật mình kêu lên:“Trời ơi, anh ta… anh ta còn là con người sao?”Mà lúc này, tại biệt thự của Trần gia, khách mời đã lần lượt kéo đến.Ông Trần đứng ở bên ngoài, mặc lấy một bộ tây phục hàng hiệu mới tinh, miệng nở một nụ cười dạt dào nghênh đón khách mời.“Trần tổng, chúc mừng chúc mừng, hôm nay quý Thiếu gia kết nhân duyên, làm nên giai ngẫu thật đáng chúc mừng.”“Cảm ơn Chu tổng, mau vào.”“Lão Trần, chúc mừng, hôm nay con trai ông cưới vợ, xem ra ông cũng sắp ôm cháu rồi!”“Ha ha ha… Lão Ngô, cám ơn những lời chúc này của ông, nhanh, nhanh đi vào uống chén trà.Trần gia hôm nay đều vui mừng hớn hở, nhưng vui nhất nhất không ai qua được Trần Lễ Thạch! Hắn được người hầu hạ thay cho một bộ âu phục màu đỏ tươi, nằm trên xe lăn, cười không ngậm được mồm.“Lăng Việt, mày đánh gãy tứ chi của tao thì tao chơi nữ nhân của mày! Buổi tối hôm nay, tao muốn hạ dược Mục Y Nhân để chơi cô tamột trăm lần! Tao muốn để nữ nhân của mày bị tao đè xuống đến mức phải thuần phục! Tao muốn để mày hối hận vê những việc mày làm với tao.”“Thiếu gia, giờ lành đã đến, chúng ta cũng nên đi ra.”“Biết rồi, Mục Y Nhân thế nào? Cô ta thay xong chưa?”“Vốn cô ta không muốn thay đồ, nhưng bọn hạ nhân lấy tro cốt cha mẹ cô ta ra uy h**p, cô ta không thể không ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng mà Thiếu gia, Mục tiểu thư hiện tại đồngý cử hành hôn lễ, nhưng về việc động phòng, cô ta khẳng định sẽ không đồng ý? Hiện tại ngài thế này, cô ta có gây bất lợi với ngài hay không? Nhờ vào đó áp chế ngài, bắt ngài phải đem tro cốt của cha mẹ cô ta trả cho cô ta?”