Tác giả:

Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…

Chương 186

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 186Lăng Việt một bên đốt vàng mã, một bên nói khẽ:“Đợi xử lý xong bác cả, ta định dời mộ của cha mẹ đi nơi khác! Bọn họ bị Hoa gia hại chết, chết còn phải đem giấu ở cái nơi núi sâu này, anh thân là con của họ, lương tâm khó có thể mà bình an.”Mục Y Nhân gật gật đầu. “Em ủng hộ anh!” Lăng Việt khẽ ừ một tiếng. “Đến lúc đó, anh muốn đem an táng cha mẹ em cùng một chỗ với cha mẹ anh. Bốn người bọn họ, lúc còn sống là bạn tốt, sau khi chết, cũng có thể cùng nhau bầu bạn.”Mục Y Nhân trong lòng như được rót vào một dòng nước đầy ấm áp, cô lấy đôi tay nhỏ nhắn của mình, nâng tay của Lăng Việt lên đặt trước ngực.“Lăng Việt, cám ơn anh đã suy nghĩ cho cha mẹ của em.”“Nha đầu ngốc, không nói đến việc cha mẹ em là bởi vì nhà anh nên mới mất. Em gả cho anh thì bọn họ cũng là cha mẹ của anh có cái gì cám ơn với không cám ơn?”“Lăng Việt!”Mục Y Nhân vùi đầu vào trong ngực cầu Lăng Việt, không khí lúc này, đã tràn đầy vị ngọt ngào của tình yêu.Hai người vẫn đứng ở phần mộ, đợi đến khi mặt trời lặn đã gần khuất núi mới dắt tay nhau quay về.Gia gia đã sớm vì đôi vợ chồng trẻ này quét sạch sẽ một gian phòng, điều này làm cho khiến Mục Y Nhân hết sức thẹn thùng. Tuy cô đã cùng Lăng Việt hứa hẹn, sẽ sớmthành vợ chồng, thế nhưng ở giữa hai người vẫn chưa từng có cái gì quá vượt quá giới hạn. Nhưng ông nội đã nhiệt tình như vậy, đã chuẩn bị cả một căn phòng vì hai người, nếu họ chia phòng ra để ngủ, nói không chừng ông lại tức giận hơn!Nhưng nếu cùng nhau ngủ trên một chiếc giường. . .. Đêm nay. . .. Mục Y Nhân đã không dám nghĩ tiếp.Nhưng Lăng Việt vẫn chưa từng nghĩ đến những việc abc như vậy, vẫn là một thân sĩ, ôm nàng vào trong ngực, không hề có bất kỳ hành động bậy bạ nào cả.Cái này lại khiến Mục Y Nhân không khỏi có chút buồn bực.Nàng có thể cảm thấy được lửa nóng của lăng Việt, thế nhưng Lăng Việt vì sao mà động cũng không động cô lấy một cái? Chẳng lẽ là mị lực của cô không đủ?Nữ nhân, luôn luôn khó hiểu như vậy!Xoắn xuýt xuống cả đêm nên ngày hôm sau, Mục Y Nhân dậy rất muộn!Đến lúc cô thức dậy, Lăng Việt lúc này đã sớm rời khỏi giường, mặt trời cũng đã lên cao.“Thôi xong rồi!”Sắc mặt Mục Y Nhân tái nhợt cả đi, cô vội vội vàng vàng đứng lên, do quá hoảng hốt, đầu của cô đã va “nhẹ” một phát vào đầu giường, đau đến nỗi cô phải hít một hơi lạnh.Vất vả lắm mới mặc đồ xong, vừa ra tới cửa liền đụng phải ông nội Lăng vừa từ trong phòng bếp đi tới.ông nội Lăng cười lớn một tiếng.“Y Nhân đã thức dậy rồi sao, nhanh ăn cơm đi, ông đã luộc cho cháu hai cái trứng gà mái, ăn vào rất có dinh dưỡng, con nhanh ăn đi.”Mục Y Nhân đỏ mặt, nhẹ gật đầu, bước chậm chậm đến phòng bếp, ăn vội một chén cơm, ăn xong cô liền hừng hực khí thế, hung hăng đi tìm Lăng Việt.Lăng Việt chẻ củi ở ngoài sân, nửa người trên cuồn cuộn cơ bắp, dưới ánh mặt trời, mồ hôi nhễ nhại càng làm tôn lên vẻ đẹp của dáng người ấy, đến nỗi làm cho Mục Y Nhân nhìn đến mức mê muội.

Chương 186

Lăng Việt một bên đốt vàng mã, một bên nói khẽ:

“Đợi xử lý xong bác cả, ta định dời mộ của cha mẹ đi nơi khác! Bọn họ bị Hoa gia hại chết, chết còn phải đem giấu ở cái nơi núi sâu này, anh thân là con của họ, lương tâm khó có thể mà bình an.”

Mục Y Nhân gật gật đầu. “Em ủng hộ anh!” Lăng Việt khẽ ừ một tiếng. “Đến lúc đó, anh muốn đem an táng cha mẹ em cùng một chỗ với cha mẹ anh. Bốn người bọn họ, lúc còn sống là bạn tốt, sau khi chết, cũng có thể cùng nhau bầu bạn.”

Mục Y Nhân trong lòng như được rót vào một dòng nước đầy ấm áp, cô lấy đôi tay nhỏ nhắn của mình, nâng tay của Lăng Việt lên đặt trước ngực.

“Lăng Việt, cám ơn anh đã suy nghĩ cho cha mẹ của em.”

“Nha đầu ngốc, không nói đến việc cha mẹ em là bởi vì nhà anh nên mới mất. Em gả cho anh thì bọn họ cũng là cha mẹ của anh có cái gì cám ơn với không cám ơn?”

“Lăng Việt!”

Mục Y Nhân vùi đầu vào trong ngực cầu Lăng Việt, không khí lúc này, đã tràn đầy vị ngọt ngào của tình yêu.

Hai người vẫn đứng ở phần mộ, đợi đến khi mặt trời lặn đã gần khuất núi mới dắt tay nhau quay về.

Gia gia đã sớm vì đôi vợ chồng trẻ này quét sạch sẽ một gian phòng, điều này làm cho khiến Mục Y Nhân hết sức thẹn thùng. Tuy cô đã cùng Lăng Việt hứa hẹn, sẽ sớm

thành vợ chồng, thế nhưng ở giữa hai người vẫn chưa từng có cái gì quá vượt quá giới hạn. Nhưng ông nội đã nhiệt tình như vậy, đã chuẩn bị cả một căn phòng vì hai người, nếu họ chia phòng ra để ngủ, nói không chừng ông lại tức giận hơn!

Nhưng nếu cùng nhau ngủ trên một chiếc giường. . .. Đêm nay. . .. Mục Y Nhân đã không dám nghĩ tiếp.

Nhưng Lăng Việt vẫn chưa từng nghĩ đến những việc abc như vậy, vẫn là một thân sĩ, ôm nàng vào trong ngực, không hề có bất kỳ hành động bậy bạ nào cả.

Cái này lại khiến Mục Y Nhân không khỏi có chút buồn bực.

Nàng có thể cảm thấy được lửa nóng của lăng Việt, thế nhưng Lăng Việt vì sao mà động cũng không động cô lấy một cái? Chẳng lẽ là mị lực của cô không đủ?

Nữ nhân, luôn luôn khó hiểu như vậy!

Xoắn xuýt xuống cả đêm nên ngày hôm sau, Mục Y Nhân dậy rất muộn!

Đến lúc cô thức dậy, Lăng Việt lúc này đã sớm rời khỏi giường, mặt trời cũng đã lên cao.

“Thôi xong rồi!”

Sắc mặt Mục Y Nhân tái nhợt cả đi, cô vội vội vàng vàng đứng lên, do quá hoảng hốt, đầu của cô đã va “nhẹ” một phát vào đầu giường, đau đến nỗi cô phải hít một hơi lạnh.

Vất vả lắm mới mặc đồ xong, vừa ra tới cửa liền đụng phải ông nội Lăng vừa từ trong phòng bếp đi tới.

ông nội Lăng cười lớn một tiếng.

“Y Nhân đã thức dậy rồi sao, nhanh ăn cơm đi, ông đã luộc cho cháu hai cái trứng gà mái, ăn vào rất có dinh dưỡng, con nhanh ăn đi.”

Mục Y Nhân đỏ mặt, nhẹ gật đầu, bước chậm chậm đến phòng bếp, ăn vội một chén cơm, ăn xong cô liền hừng hực khí thế, hung hăng đi tìm Lăng Việt.

Lăng Việt chẻ củi ở ngoài sân, nửa người trên cuồn cuộn cơ bắp, dưới ánh mặt trời, mồ hôi nhễ nhại càng làm tôn lên vẻ đẹp của dáng người ấy, đến nỗi làm cho Mục Y Nhân nhìn đến mức mê muội.

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 186Lăng Việt một bên đốt vàng mã, một bên nói khẽ:“Đợi xử lý xong bác cả, ta định dời mộ của cha mẹ đi nơi khác! Bọn họ bị Hoa gia hại chết, chết còn phải đem giấu ở cái nơi núi sâu này, anh thân là con của họ, lương tâm khó có thể mà bình an.”Mục Y Nhân gật gật đầu. “Em ủng hộ anh!” Lăng Việt khẽ ừ một tiếng. “Đến lúc đó, anh muốn đem an táng cha mẹ em cùng một chỗ với cha mẹ anh. Bốn người bọn họ, lúc còn sống là bạn tốt, sau khi chết, cũng có thể cùng nhau bầu bạn.”Mục Y Nhân trong lòng như được rót vào một dòng nước đầy ấm áp, cô lấy đôi tay nhỏ nhắn của mình, nâng tay của Lăng Việt lên đặt trước ngực.“Lăng Việt, cám ơn anh đã suy nghĩ cho cha mẹ của em.”“Nha đầu ngốc, không nói đến việc cha mẹ em là bởi vì nhà anh nên mới mất. Em gả cho anh thì bọn họ cũng là cha mẹ của anh có cái gì cám ơn với không cám ơn?”“Lăng Việt!”Mục Y Nhân vùi đầu vào trong ngực cầu Lăng Việt, không khí lúc này, đã tràn đầy vị ngọt ngào của tình yêu.Hai người vẫn đứng ở phần mộ, đợi đến khi mặt trời lặn đã gần khuất núi mới dắt tay nhau quay về.Gia gia đã sớm vì đôi vợ chồng trẻ này quét sạch sẽ một gian phòng, điều này làm cho khiến Mục Y Nhân hết sức thẹn thùng. Tuy cô đã cùng Lăng Việt hứa hẹn, sẽ sớmthành vợ chồng, thế nhưng ở giữa hai người vẫn chưa từng có cái gì quá vượt quá giới hạn. Nhưng ông nội đã nhiệt tình như vậy, đã chuẩn bị cả một căn phòng vì hai người, nếu họ chia phòng ra để ngủ, nói không chừng ông lại tức giận hơn!Nhưng nếu cùng nhau ngủ trên một chiếc giường. . .. Đêm nay. . .. Mục Y Nhân đã không dám nghĩ tiếp.Nhưng Lăng Việt vẫn chưa từng nghĩ đến những việc abc như vậy, vẫn là một thân sĩ, ôm nàng vào trong ngực, không hề có bất kỳ hành động bậy bạ nào cả.Cái này lại khiến Mục Y Nhân không khỏi có chút buồn bực.Nàng có thể cảm thấy được lửa nóng của lăng Việt, thế nhưng Lăng Việt vì sao mà động cũng không động cô lấy một cái? Chẳng lẽ là mị lực của cô không đủ?Nữ nhân, luôn luôn khó hiểu như vậy!Xoắn xuýt xuống cả đêm nên ngày hôm sau, Mục Y Nhân dậy rất muộn!Đến lúc cô thức dậy, Lăng Việt lúc này đã sớm rời khỏi giường, mặt trời cũng đã lên cao.“Thôi xong rồi!”Sắc mặt Mục Y Nhân tái nhợt cả đi, cô vội vội vàng vàng đứng lên, do quá hoảng hốt, đầu của cô đã va “nhẹ” một phát vào đầu giường, đau đến nỗi cô phải hít một hơi lạnh.Vất vả lắm mới mặc đồ xong, vừa ra tới cửa liền đụng phải ông nội Lăng vừa từ trong phòng bếp đi tới.ông nội Lăng cười lớn một tiếng.“Y Nhân đã thức dậy rồi sao, nhanh ăn cơm đi, ông đã luộc cho cháu hai cái trứng gà mái, ăn vào rất có dinh dưỡng, con nhanh ăn đi.”Mục Y Nhân đỏ mặt, nhẹ gật đầu, bước chậm chậm đến phòng bếp, ăn vội một chén cơm, ăn xong cô liền hừng hực khí thế, hung hăng đi tìm Lăng Việt.Lăng Việt chẻ củi ở ngoài sân, nửa người trên cuồn cuộn cơ bắp, dưới ánh mặt trời, mồ hôi nhễ nhại càng làm tôn lên vẻ đẹp của dáng người ấy, đến nỗi làm cho Mục Y Nhân nhìn đến mức mê muội.

Chương 186