Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…
Chương 188
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 188Anh cả vất vả lắm mới từ Yến Kinh xin nghỉ phép để trở về đây. Lại nói, hôm qua anh cả còn đi mời một số nhân vật lớn ở Giang Châu tới đây đặc biệt mừng thọ cho người, làm cho người nở mày nở mặt!”“Nó là làm cho ta nở mày nở mặt sao? Hay nó làm cho bản thân nở mày nở mặt!”“Ba! Con và anh cả vẫn luôn hiếu thuận với người, chỉ là ngày bình thường công việc bận quá nên xin người đừng trách!”ông nội Lăng cười lạnh.“Hai người các ngươi, một tên thì hưởng vinh hoa phú quý ở Yến Kinh, một tên thì ở Giang Châu lên như diều gặp gió. Lão già ta trong thôn lĩnh tiền trợ cấp cho người nghèo, sống còn phải xem sắc mặt của người ta, hai người các ngươi, đúng là có hiếu quá!”Sắc mặt chú ba bây giờ đã hết sức khó coi, bác cả khoát khoát tay ra hiệu. “Được rồi, chú ba, đừng nói thêm gì nữa!”Bác cả nhìn lướt qua ông nội Lăng nói: “Ba, mặc kệ người nói thế nào, con vẫn là con của người! Đợi chút nữa, lễ mừng thọ sẽ có một số đại nhân vật tới mừng thọ người. Hi vọng đến lúc đó thái đô của ba sẽ không giống nhưhiện tại.” Nói xong, đại bá đi vào nhà chính.Thấy hành động và lời nói ngỗ nghịch của bác cả, ông nội Lăng thiếu chút nữa đã tức đến chết, cái uy này của bác cả uy đến người trong nhà. Cái giọng điệu kia, căn bản không phải là con dùng đêr nói chuyện với cha, ngược lại giống như thấy giáo đang dạy học trò!Chú ba cũng không để ý đến ông nội Lăng , trực tiếp đuổi đi vào, mà thím ba thì tiến lên cười nói:“Ba, thân phận của đại ca hiện giờ có chút khác biệt, anh ấy rất có mặt mũi ở Yến Kinh, có thể trở về cái này thôn rách này mừng thọ cho ba, đã là rất có hiếu rồi, ba cũng đừng trách anh ấy!”ông nội Lăng cười lạnh. “Vậy ta thật đúng là có diễm phúc! !” Ngay tại thời điểm này, trong thâm tâm ông nội Lăng đã không còn đứa con dâu này.ông nội Lăng không thèm để ý đến chị ta, hướng về phía mấy đứa cháu, nói:“Việt Tuyết, Việt Nhiên, Lăng Tâm mấy đứa cháu đều về rồi, mau mau lại đây để ông nội nhìn xem.”Lăng Tuyết rất lễ phép, cúi đầu hô một tiếng chào ông nội.Còn Lăng Nhiên?Cũng không kém cha nó là bao, cái eo thẳng tắp, nhẹ giọng “Chào” một tiếng, thậm chí ngay cả hai chữ “ông nội” nó cũng không nói lấy một lần, hệt như gọi hai tiếng “ông nội” đó sẽ làm bẩn đi thân phận của nó vậy! Còn lại mỗi đứa cháu Lăng Tâm thì cô lại ôm lấy cái điện thoại mà chơi game, nhìn ông nội một cái cũng không nhìn, chứ nói gì đến đáp lại lời nói của ông nội Lăng!Nhưng, trong số các đứa cháu, ông nội Lăng ưa thích nhất là cô cháu út này, vì cô là đứa cháu gái nhỏ tuổi nhất nên cũng không có để ý, ông liền tiến lên định ôm cô một cái.Nhưng khi Lăng Tâm thấy ông nội Lăng định tới ôm cô, Lăng Tâm không nói hai lời, lập tức nhíu hàng lông mày lại, từ từ lui về phía sau. Sau đó, cô dùng cái âm thanh búng ra sữa của một đứa bé gái, giọng chua chát nói: “Quần áo của cháu rất là đắt, ông đừng có mà động vào!”ông nội Lăng sững sờ, chợt dở khóc dở cười nói:“Nha đầu ngốc, ông nội sẽ mua cho cháu cái mới, mau lại đây để ông nội ôm cháu một cái.”Lăng Tâm lần nữa lui về sau một bước. “Ông làm gì có tiền mà mua, ông mua không nổi!”Ông nội Lăng cảm thấy rất khó chịu, hai tay đang giơ lên thì phải dừng lại ngay trong không khí làmông nội Lăng có chút xấu hổ. Thím cả tiến lên, thản nhiên nói: “Ba! khi khác rồi ôm nó . Bộ quần áo này của Lăng Tâm là hàng tư nhân đặt chế hiệu channel mỗi bộ có giá hơn 100 ngàn, ba làm bẩn thì không phải tắm một cái là sạch được đâu.”Ông nội Lăng hở dài một hơi, cuối cùng thu hai tay của mình lại!
Chương 188
Anh cả vất vả lắm mới từ Yến Kinh xin nghỉ phép để trở về đây. Lại nói, hôm qua anh cả còn đi mời một số nhân vật lớn ở Giang Châu tới đây đặc biệt mừng thọ cho người, làm cho người nở mày nở mặt!”
“Nó là làm cho ta nở mày nở mặt sao? Hay nó làm cho bản thân nở mày nở mặt!”
“Ba! Con và anh cả vẫn luôn hiếu thuận với người, chỉ là ngày bình thường công việc bận quá nên xin người đừng trách!”
ông nội Lăng cười lạnh.
“Hai người các ngươi, một tên thì hưởng vinh hoa phú quý ở Yến Kinh, một tên thì ở Giang Châu lên như diều gặp gió. Lão già ta trong thôn lĩnh tiền trợ cấp cho người nghèo, sống còn phải xem sắc mặt của người ta, hai người các ngươi, đúng là có hiếu quá!”
Sắc mặt chú ba bây giờ đã hết sức khó coi, bác cả khoát khoát tay ra hiệu. “Được rồi, chú ba, đừng nói thêm gì nữa!”Bác cả nhìn lướt qua ông nội Lăng nói: “Ba, mặc kệ người nói thế nào, con vẫn là con của người! Đợi chút nữa, lễ mừng thọ sẽ có một số đại nhân vật tới mừng thọ người. Hi vọng đến lúc đó thái đô của ba sẽ không giống như
hiện tại.” Nói xong, đại bá đi vào nhà chính.
Thấy hành động và lời nói ngỗ nghịch của bác cả, ông nội Lăng thiếu chút nữa đã tức đến chết, cái uy này của bác cả uy đến người trong nhà. Cái giọng điệu kia, căn bản không phải là con dùng đêr nói chuyện với cha, ngược lại giống như thấy giáo đang dạy học trò!
Chú ba cũng không để ý đến ông nội Lăng , trực tiếp đuổi đi vào, mà thím ba thì tiến lên cười nói:
“Ba, thân phận của đại ca hiện giờ có chút khác biệt, anh ấy rất có mặt mũi ở Yến Kinh, có thể trở về cái này thôn rách này mừng thọ cho ba, đã là rất có hiếu rồi, ba cũng đừng trách anh ấy!”
ông nội Lăng cười lạnh. “Vậy ta thật đúng là có diễm phúc! !” Ngay tại thời điểm này, trong thâm tâm ông nội Lăng đã không còn đứa con dâu này.
ông nội Lăng không thèm để ý đến chị ta, hướng về phía mấy đứa cháu, nói:
“Việt Tuyết, Việt Nhiên, Lăng Tâm mấy đứa cháu đều về rồi, mau mau lại đây để ông nội nhìn xem.”
Lăng Tuyết rất lễ phép, cúi đầu hô một tiếng chào ông nội.
Còn Lăng Nhiên?Cũng không kém cha nó là bao, cái eo thẳng tắp, nhẹ giọng “Chào” một tiếng, thậm chí ngay cả hai chữ “ông nội” nó cũng không nói lấy một lần, hệt như gọi hai tiếng “ông nội” đó sẽ làm bẩn đi thân phận của nó vậy! Còn lại mỗi đứa cháu Lăng Tâm thì cô lại ôm lấy cái điện thoại mà chơi game, nhìn ông nội một cái cũng không nhìn, chứ nói gì đến đáp lại lời nói của ông nội Lăng!
Nhưng, trong số các đứa cháu, ông nội Lăng ưa thích nhất là cô cháu út này, vì cô là đứa cháu gái nhỏ tuổi nhất nên cũng không có để ý, ông liền tiến lên định ôm cô một cái.
Nhưng khi Lăng Tâm thấy ông nội Lăng định tới ôm cô, Lăng Tâm không nói hai lời, lập tức nhíu hàng lông mày lại, từ từ lui về phía sau. Sau đó, cô dùng cái âm thanh búng ra sữa của một đứa bé gái, giọng chua chát nói: “Quần áo của cháu rất là đắt, ông đừng có mà động vào!”
ông nội Lăng sững sờ, chợt dở khóc dở cười nói:
“Nha đầu ngốc, ông nội sẽ mua cho cháu cái mới, mau lại đây để ông nội ôm cháu một cái.”
Lăng Tâm lần nữa lui về sau một bước. “Ông làm gì có tiền mà mua, ông mua không nổi!”
Ông nội Lăng cảm thấy rất khó chịu, hai tay đang giơ lên thì phải dừng lại ngay trong không khí làmông nội Lăng có chút xấu hổ. Thím cả tiến lên, thản nhiên nói: “Ba! khi khác rồi ôm nó . Bộ quần áo này của Lăng Tâm là hàng tư nhân đặt chế hiệu channel mỗi bộ có giá hơn 100 ngàn, ba làm bẩn thì không phải tắm một cái là sạch được đâu.”
Ông nội Lăng hở dài một hơi, cuối cùng thu hai tay của mình lại!
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 188Anh cả vất vả lắm mới từ Yến Kinh xin nghỉ phép để trở về đây. Lại nói, hôm qua anh cả còn đi mời một số nhân vật lớn ở Giang Châu tới đây đặc biệt mừng thọ cho người, làm cho người nở mày nở mặt!”“Nó là làm cho ta nở mày nở mặt sao? Hay nó làm cho bản thân nở mày nở mặt!”“Ba! Con và anh cả vẫn luôn hiếu thuận với người, chỉ là ngày bình thường công việc bận quá nên xin người đừng trách!”ông nội Lăng cười lạnh.“Hai người các ngươi, một tên thì hưởng vinh hoa phú quý ở Yến Kinh, một tên thì ở Giang Châu lên như diều gặp gió. Lão già ta trong thôn lĩnh tiền trợ cấp cho người nghèo, sống còn phải xem sắc mặt của người ta, hai người các ngươi, đúng là có hiếu quá!”Sắc mặt chú ba bây giờ đã hết sức khó coi, bác cả khoát khoát tay ra hiệu. “Được rồi, chú ba, đừng nói thêm gì nữa!”Bác cả nhìn lướt qua ông nội Lăng nói: “Ba, mặc kệ người nói thế nào, con vẫn là con của người! Đợi chút nữa, lễ mừng thọ sẽ có một số đại nhân vật tới mừng thọ người. Hi vọng đến lúc đó thái đô của ba sẽ không giống nhưhiện tại.” Nói xong, đại bá đi vào nhà chính.Thấy hành động và lời nói ngỗ nghịch của bác cả, ông nội Lăng thiếu chút nữa đã tức đến chết, cái uy này của bác cả uy đến người trong nhà. Cái giọng điệu kia, căn bản không phải là con dùng đêr nói chuyện với cha, ngược lại giống như thấy giáo đang dạy học trò!Chú ba cũng không để ý đến ông nội Lăng , trực tiếp đuổi đi vào, mà thím ba thì tiến lên cười nói:“Ba, thân phận của đại ca hiện giờ có chút khác biệt, anh ấy rất có mặt mũi ở Yến Kinh, có thể trở về cái này thôn rách này mừng thọ cho ba, đã là rất có hiếu rồi, ba cũng đừng trách anh ấy!”ông nội Lăng cười lạnh. “Vậy ta thật đúng là có diễm phúc! !” Ngay tại thời điểm này, trong thâm tâm ông nội Lăng đã không còn đứa con dâu này.ông nội Lăng không thèm để ý đến chị ta, hướng về phía mấy đứa cháu, nói:“Việt Tuyết, Việt Nhiên, Lăng Tâm mấy đứa cháu đều về rồi, mau mau lại đây để ông nội nhìn xem.”Lăng Tuyết rất lễ phép, cúi đầu hô một tiếng chào ông nội.Còn Lăng Nhiên?Cũng không kém cha nó là bao, cái eo thẳng tắp, nhẹ giọng “Chào” một tiếng, thậm chí ngay cả hai chữ “ông nội” nó cũng không nói lấy một lần, hệt như gọi hai tiếng “ông nội” đó sẽ làm bẩn đi thân phận của nó vậy! Còn lại mỗi đứa cháu Lăng Tâm thì cô lại ôm lấy cái điện thoại mà chơi game, nhìn ông nội một cái cũng không nhìn, chứ nói gì đến đáp lại lời nói của ông nội Lăng!Nhưng, trong số các đứa cháu, ông nội Lăng ưa thích nhất là cô cháu út này, vì cô là đứa cháu gái nhỏ tuổi nhất nên cũng không có để ý, ông liền tiến lên định ôm cô một cái.Nhưng khi Lăng Tâm thấy ông nội Lăng định tới ôm cô, Lăng Tâm không nói hai lời, lập tức nhíu hàng lông mày lại, từ từ lui về phía sau. Sau đó, cô dùng cái âm thanh búng ra sữa của một đứa bé gái, giọng chua chát nói: “Quần áo của cháu rất là đắt, ông đừng có mà động vào!”ông nội Lăng sững sờ, chợt dở khóc dở cười nói:“Nha đầu ngốc, ông nội sẽ mua cho cháu cái mới, mau lại đây để ông nội ôm cháu một cái.”Lăng Tâm lần nữa lui về sau một bước. “Ông làm gì có tiền mà mua, ông mua không nổi!”Ông nội Lăng cảm thấy rất khó chịu, hai tay đang giơ lên thì phải dừng lại ngay trong không khí làmông nội Lăng có chút xấu hổ. Thím cả tiến lên, thản nhiên nói: “Ba! khi khác rồi ôm nó . Bộ quần áo này của Lăng Tâm là hàng tư nhân đặt chế hiệu channel mỗi bộ có giá hơn 100 ngàn, ba làm bẩn thì không phải tắm một cái là sạch được đâu.”Ông nội Lăng hở dài một hơi, cuối cùng thu hai tay của mình lại!