Tác giả:

Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…

Chương 192

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 192Ông nội Lăng lộ ra vẻ mặt vô c*̀ng khó hiểu, rung động mà hôm nay đứa cháu trai này mang đến cho ông thật sự quá mạnh!Nhưng nó thật sự có thực lực chống lại Lăng Đại sao?Ông nhìn về phía Mục Y Nhân bên người, lại phát hiện Mục Y Nhân cũng không có chút nào bối rối, trong lòng không khỏi càng nghi hoặc.Không bao lâu sau, Lăng Đại đã dẫn theo mấy người đi tới.Chú ba đi theo sau lưng xách quà tặng, còn khúm núm hơn cả lúc đối mặt với anh hai trước đó, hoàn toàn trở thành một người hầu!Người đi song song với Lăng Đại là một người đàn ông đeo kính gọng vàng, rất nhiều người nhìn thấy ông ta thì sắc mặt không khỏi hơi thay đổi.Trong các thôn dân thôn Lăng gia, một vài người có chút kiến thức không khỏi hô lên:“Thật sự là phó thị trưởng Sở! Tôi từng mở hội ở quê nhà, may mắn được gặp ông ấy một lần! Không ngờ bây giờ ông ấy lại đến chốn khỉ ho cò gáy như Lăng gia của chúng ta!”“Quả nhiên không hổ là Lăng Đại! Hiện tại ông ta đã khác xưa rồi! Cả nhân vật như vậy mà cũng mời đến được!”“Đúng vậy! Xem ra chung quy Lăng gia vẫn phải dựa vào Lăng Đại gánh vác! Lăng Việt lợi hại đến mấy cũng yếu hơn Lăng Đại một bậc!”“Có đứa con như thế thì đời này ông nội Lăng cũng được an ủi!”…Lăng Đại nghe thấy lời này thì trong lòng hết sức thỏa mãn! Tâm tình vừa rồi bị Lăng Việt đàn áp lập tức bị quét sạch, dễ chịu như được ăn kẹo!Lăng Việt, xem như mày có thể tìm đến nhiều phú hào như vậy, vậy thì thế nào? Ở trước mặt tao, chung quy mày còn chưa đủ nhìn!phó thị trưởng Sở đi đến trước mặt ông nội Lăng, cười nhạt một tiếng với ông rồi duỗi tay phải ra, nói: “Chú Lăng, sinh nhật vui vẻ, chúc chú nghênh đón đại thọ bảy mươi.”ông nội Lăng vội vàng chùi chùi tay lên bộ quần áo mới tinh, sau đó cười tươi vươn tay ra, bắt tay với đối phương.“Phó… phó thị trưởng Sở, ngài nhìn ngài, trong lúc cấp bách, lại còn đến cho ta lão già chết tiệt này mừng thọ, thật sự là làm phiền ngài!”Sở phó thị trưởng cười ha ha, nói: “Chú Lăng khách sáo quá, anh Lăng và tôi là đồng môn, lại là bạn tốt nhiều năm. Sinh nhật của cha anh ấy thì đương nhiên tôi phải tới mừng thọ!”Nói xong, ông ta nhìn lướt qua những phú hào bên cạnh, không khỏi thầm kinh ngạc trong lòng.“Anh Lăng, anh làm thế này khó tránh khỏi có hơi phô trương không?”Lăng Đại sững sờ, vội vàng giải thích: “Anh Sở hiểu lầm, những người này không phải tôi tìm đến, là do đứa cháu này của tôi dẫn đến!”“Ồ?” Phó thị trưởng Sở nhìn lướt qua Lăng Việt: “Hiện tại thật là anh hùng xuất thiếu niên! Không ngờ cậu tuổi còn nhỏ lại có thể làm đến bước này. Nhưng không nên kiêu ngạo, về sau học hỏi bác cả cậu đi, nói không chừng ngày sau cậu cũng có được một sự nghiệp lớn.”Lăng Việt lạnh nhạt nói: “Lo chuyện bao đồng!”Phó thị trưởng Sở không khỏi nhướng mày, tuy rằng ông ta kinh ngạc trước thủ đoạn của Lăng Việt, nhưng Lăng Việt ngạo mạn như thế cũng khó có thể đi xa.Nghĩ đến đây, ông ta không khỏi thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn Lăng Việt tràn đầy thất vọng.

Chương 192

Ông nội Lăng lộ ra vẻ mặt vô c*̀ng khó hiểu, rung động mà hôm nay đứa cháu trai này mang đến cho ông thật sự quá mạnh!

Nhưng nó thật sự có thực lực chống lại Lăng Đại sao?

Ông nhìn về phía Mục Y Nhân bên người, lại phát hiện Mục Y Nhân cũng không có chút nào bối rối, trong lòng không khỏi càng nghi hoặc.

Không bao lâu sau, Lăng Đại đã dẫn theo mấy người đi tới.

Chú ba đi theo sau lưng xách quà tặng, còn khúm núm hơn cả lúc đối mặt với anh hai trước đó, hoàn toàn trở thành một người hầu!

Người đi song song với Lăng Đại là một người đàn ông đeo kính gọng vàng, rất nhiều người nhìn thấy ông ta thì sắc mặt không khỏi hơi thay đổi.

Trong các thôn dân thôn Lăng gia, một vài người có chút kiến thức không khỏi hô lên:

“Thật sự là phó thị trưởng Sở! Tôi từng mở hội ở quê nhà, may mắn được gặp ông ấy một lần! Không ngờ bây giờ ông ấy lại đến chốn khỉ ho cò gáy như Lăng gia của chúng ta!”

“Quả nhiên không hổ là Lăng Đại! Hiện tại ông ta đã khác xưa rồi! Cả nhân vật như vậy mà cũng mời đến được!”

“Đúng vậy! Xem ra chung quy Lăng gia vẫn phải dựa vào Lăng Đại gánh vác! Lăng Việt lợi hại đến mấy cũng yếu hơn Lăng Đại một bậc!”

“Có đứa con như thế thì đời này ông nội Lăng cũng được an ủi!”

Lăng Đại nghe thấy lời này thì trong lòng hết sức thỏa mãn! Tâm tình vừa rồi bị Lăng Việt đàn áp lập tức bị quét sạch, dễ chịu như được ăn kẹo!

Lăng Việt, xem như mày có thể tìm đến nhiều phú hào như vậy, vậy thì thế nào? Ở trước mặt tao, chung quy mày còn chưa đủ nhìn!

phó thị trưởng Sở đi đến trước mặt ông nội Lăng, cười nhạt một tiếng với ông rồi duỗi tay phải ra, nói: “Chú Lăng, sinh nhật vui vẻ, chúc chú nghênh đón đại thọ bảy mươi.”

ông nội Lăng vội vàng chùi chùi tay lên bộ quần áo mới tinh, sau đó cười tươi vươn tay ra, bắt tay với đối phương.

“Phó… phó thị trưởng Sở, ngài nhìn ngài, trong lúc cấp bách, lại còn đến cho ta lão già chết tiệt này mừng thọ, thật sự là làm phiền ngài!”

Sở phó thị trưởng cười ha ha, nói: “Chú Lăng khách sáo quá, anh Lăng và tôi là đồng môn, lại là bạn tốt nhiều năm. Sinh nhật của cha anh ấy thì đương nhiên tôi phải tới mừng thọ!”

Nói xong, ông ta nhìn lướt qua những phú hào bên cạnh, không khỏi thầm kinh ngạc trong lòng.

“Anh Lăng, anh làm thế này khó tránh khỏi có hơi phô trương không?”

Lăng Đại sững sờ, vội vàng giải thích: “Anh Sở hiểu lầm, những người này không phải tôi tìm đến, là do đứa cháu này của tôi dẫn đến!”

“Ồ?” Phó thị trưởng Sở nhìn lướt qua Lăng Việt: “Hiện tại thật là anh hùng xuất thiếu niên! Không ngờ cậu tuổi còn nhỏ lại có thể làm đến bước này. Nhưng không nên kiêu ngạo, về sau học hỏi bác cả cậu đi, nói không chừng ngày sau cậu cũng có được một sự nghiệp lớn.”

Lăng Việt lạnh nhạt nói: “Lo chuyện bao đồng!”

Phó thị trưởng Sở không khỏi nhướng mày, tuy rằng ông ta kinh ngạc trước thủ đoạn của Lăng Việt, nhưng Lăng Việt ngạo mạn như thế cũng khó có thể đi xa.

Nghĩ đến đây, ông ta không khỏi thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn Lăng Việt tràn đầy thất vọng.

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 192Ông nội Lăng lộ ra vẻ mặt vô c*̀ng khó hiểu, rung động mà hôm nay đứa cháu trai này mang đến cho ông thật sự quá mạnh!Nhưng nó thật sự có thực lực chống lại Lăng Đại sao?Ông nhìn về phía Mục Y Nhân bên người, lại phát hiện Mục Y Nhân cũng không có chút nào bối rối, trong lòng không khỏi càng nghi hoặc.Không bao lâu sau, Lăng Đại đã dẫn theo mấy người đi tới.Chú ba đi theo sau lưng xách quà tặng, còn khúm núm hơn cả lúc đối mặt với anh hai trước đó, hoàn toàn trở thành một người hầu!Người đi song song với Lăng Đại là một người đàn ông đeo kính gọng vàng, rất nhiều người nhìn thấy ông ta thì sắc mặt không khỏi hơi thay đổi.Trong các thôn dân thôn Lăng gia, một vài người có chút kiến thức không khỏi hô lên:“Thật sự là phó thị trưởng Sở! Tôi từng mở hội ở quê nhà, may mắn được gặp ông ấy một lần! Không ngờ bây giờ ông ấy lại đến chốn khỉ ho cò gáy như Lăng gia của chúng ta!”“Quả nhiên không hổ là Lăng Đại! Hiện tại ông ta đã khác xưa rồi! Cả nhân vật như vậy mà cũng mời đến được!”“Đúng vậy! Xem ra chung quy Lăng gia vẫn phải dựa vào Lăng Đại gánh vác! Lăng Việt lợi hại đến mấy cũng yếu hơn Lăng Đại một bậc!”“Có đứa con như thế thì đời này ông nội Lăng cũng được an ủi!”…Lăng Đại nghe thấy lời này thì trong lòng hết sức thỏa mãn! Tâm tình vừa rồi bị Lăng Việt đàn áp lập tức bị quét sạch, dễ chịu như được ăn kẹo!Lăng Việt, xem như mày có thể tìm đến nhiều phú hào như vậy, vậy thì thế nào? Ở trước mặt tao, chung quy mày còn chưa đủ nhìn!phó thị trưởng Sở đi đến trước mặt ông nội Lăng, cười nhạt một tiếng với ông rồi duỗi tay phải ra, nói: “Chú Lăng, sinh nhật vui vẻ, chúc chú nghênh đón đại thọ bảy mươi.”ông nội Lăng vội vàng chùi chùi tay lên bộ quần áo mới tinh, sau đó cười tươi vươn tay ra, bắt tay với đối phương.“Phó… phó thị trưởng Sở, ngài nhìn ngài, trong lúc cấp bách, lại còn đến cho ta lão già chết tiệt này mừng thọ, thật sự là làm phiền ngài!”Sở phó thị trưởng cười ha ha, nói: “Chú Lăng khách sáo quá, anh Lăng và tôi là đồng môn, lại là bạn tốt nhiều năm. Sinh nhật của cha anh ấy thì đương nhiên tôi phải tới mừng thọ!”Nói xong, ông ta nhìn lướt qua những phú hào bên cạnh, không khỏi thầm kinh ngạc trong lòng.“Anh Lăng, anh làm thế này khó tránh khỏi có hơi phô trương không?”Lăng Đại sững sờ, vội vàng giải thích: “Anh Sở hiểu lầm, những người này không phải tôi tìm đến, là do đứa cháu này của tôi dẫn đến!”“Ồ?” Phó thị trưởng Sở nhìn lướt qua Lăng Việt: “Hiện tại thật là anh hùng xuất thiếu niên! Không ngờ cậu tuổi còn nhỏ lại có thể làm đến bước này. Nhưng không nên kiêu ngạo, về sau học hỏi bác cả cậu đi, nói không chừng ngày sau cậu cũng có được một sự nghiệp lớn.”Lăng Việt lạnh nhạt nói: “Lo chuyện bao đồng!”Phó thị trưởng Sở không khỏi nhướng mày, tuy rằng ông ta kinh ngạc trước thủ đoạn của Lăng Việt, nhưng Lăng Việt ngạo mạn như thế cũng khó có thể đi xa.Nghĩ đến đây, ông ta không khỏi thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn Lăng Việt tràn đầy thất vọng.

Chương 192