Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…
Chương 199
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 199Ông nội Lăng khóc lóc thảm thiết.“Mày là đồ súc sinh! Sao mày còn mặt mũi mà sống đến giờ chứ?”“Năm đó khi nhà chúng ta còn nghèo, chính em trai mày đã tự nghỉ học để cho mày đi học đại học.”“Nó học y vô cùng vất vả nhưng mỗi khi kiếm được chút tiền liền gửi cho mày làm tiền học phí!”“Mày tốt nghiệp đi tìm việc làm, là em trai của mày dùng tiền để móc nối quan hệ cho mày!”“Ngay cả con chó cũng cảm thấy cảm động, vậy mà mày lại dám làm ra chuyện không bằng súc sinh như thế ư?”Ông nội Lăng chỉ trích khiến cho sắc mặt của Lăng Đại ngày càng khó coi.Ngay cả bác gái cũng không dám hó hé câu nào.Lăng Việt lạnh lùng nói:“Ông còn gì muốn nói? Mau nói đi!”“Tao…Tao…”Bác cả nói.“Tao không ngờ ông ta lại giết em trai với em dâu. Ông ta nói rằng chỉ muốn gặp em trai với em dâu để nói rõ mọi chuyện!”Mọi người không khỏi thở dài một tiếng.Giờ phút này, lời giải thích của Lăng Đại yếu ớt và vô dụng tới nhường nào.Lăng Việt lắc đầu.“Chuyện tới mức này, ông không cần biện hộ cho bản thân nữa.”Lăng Đại nuốt nước miệng, nói với vẻ hoảng sợ:“Mày…Mày định làm gì?”“Giết người đền mạng, thiếu nợ phải trả!”Tám chữ ngắn ngủi nhưng lại khiến cho Lăng Đại như ngã vào địa ngục!Ông ta vội vàng nói:“Mày không thể giết tao được! Mày không thể giết tao! Hiện tại tao là người của Hoa gia! Nếu như mày dám động vào tao thì Hoa gia nhất định sẽ không bỏ qua cho mày!”Gương mặt của Lăng Đại đầy hung dữ giống như một con chó vội vàng nhe nanh múa vuốt, trông vô cùng đáng thương nhưng sẽ không có một ai cảm thấy đáng thương thay cho ông ta.Bởi vì bất kể là ai cũng sẽ làm như Lăng Việt.Thù giết cha mẹ, không độ trời chung!Nhìn thấy vẻ hung dữ của Lăng đại, Lăng Việt cười khinh thường.“Ông cho rằng tôi sẽ buông tha cho Hoa gia sao? Mạng của ông chỉ giống như món khai vị mà thôi!”“Mày!”Lăng Đại hoàn toàn tuyệt vọng.Đúng vậy, thù giết cha mẹ, không độ trời chung.Hoa gia sẽ không tha cho Lăng Việt nhưng Lăng Việt sẽ bỏ qua cho Hoa gia hay sao?
Chương 199
Ông nội Lăng khóc lóc thảm thiết.
“Mày là đồ súc sinh! Sao mày còn mặt mũi mà sống đến giờ chứ?”
“Năm đó khi nhà chúng ta còn nghèo, chính em trai mày đã tự nghỉ học để cho mày đi học đại học.”
“Nó học y vô cùng vất vả nhưng mỗi khi kiếm được chút tiền liền gửi cho mày làm tiền học phí!”
“Mày tốt nghiệp đi tìm việc làm, là em trai của mày dùng tiền để móc nối quan hệ cho mày!”
“Ngay cả con chó cũng cảm thấy cảm động, vậy mà mày lại dám làm ra chuyện không bằng súc sinh như thế ư?”
Ông nội Lăng chỉ trích khiến cho sắc mặt của Lăng Đại ngày càng khó coi.
Ngay cả bác gái cũng không dám hó hé câu nào.
Lăng Việt lạnh lùng nói:
“Ông còn gì muốn nói? Mau nói đi!”
“Tao…Tao…”
Bác cả nói.
“Tao không ngờ ông ta lại giết em trai với em dâu. Ông ta nói rằng chỉ muốn gặp em trai với em dâu để nói rõ mọi chuyện!”
Mọi người không khỏi thở dài một tiếng.
Giờ phút này, lời giải thích của Lăng Đại yếu ớt và vô dụng tới nhường nào.
Lăng Việt lắc đầu.
“Chuyện tới mức này, ông không cần biện hộ cho bản thân nữa.”
Lăng Đại nuốt nước miệng, nói với vẻ hoảng sợ:
“Mày…Mày định làm gì?”
“Giết người đền mạng, thiếu nợ phải trả!”
Tám chữ ngắn ngủi nhưng lại khiến cho Lăng Đại như ngã vào địa ngục!
Ông ta vội vàng nói:
“Mày không thể giết tao được! Mày không thể giết tao! Hiện tại tao là người của Hoa gia! Nếu như mày dám động vào tao thì Hoa gia nhất định sẽ không bỏ qua cho mày!”
Gương mặt của Lăng Đại đầy hung dữ giống như một con chó vội vàng nhe nanh múa vuốt, trông vô cùng đáng thương nhưng sẽ không có một ai cảm thấy đáng thương thay cho ông ta.
Bởi vì bất kể là ai cũng sẽ làm như Lăng Việt.
Thù giết cha mẹ, không độ trời chung!
Nhìn thấy vẻ hung dữ của Lăng đại, Lăng Việt cười khinh thường.
“Ông cho rằng tôi sẽ buông tha cho Hoa gia sao? Mạng của ông chỉ giống như món khai vị mà thôi!”
“Mày!”
Lăng Đại hoàn toàn tuyệt vọng.
Đúng vậy, thù giết cha mẹ, không độ trời chung.
Hoa gia sẽ không tha cho Lăng Việt nhưng Lăng Việt sẽ bỏ qua cho Hoa gia hay sao?
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 199Ông nội Lăng khóc lóc thảm thiết.“Mày là đồ súc sinh! Sao mày còn mặt mũi mà sống đến giờ chứ?”“Năm đó khi nhà chúng ta còn nghèo, chính em trai mày đã tự nghỉ học để cho mày đi học đại học.”“Nó học y vô cùng vất vả nhưng mỗi khi kiếm được chút tiền liền gửi cho mày làm tiền học phí!”“Mày tốt nghiệp đi tìm việc làm, là em trai của mày dùng tiền để móc nối quan hệ cho mày!”“Ngay cả con chó cũng cảm thấy cảm động, vậy mà mày lại dám làm ra chuyện không bằng súc sinh như thế ư?”Ông nội Lăng chỉ trích khiến cho sắc mặt của Lăng Đại ngày càng khó coi.Ngay cả bác gái cũng không dám hó hé câu nào.Lăng Việt lạnh lùng nói:“Ông còn gì muốn nói? Mau nói đi!”“Tao…Tao…”Bác cả nói.“Tao không ngờ ông ta lại giết em trai với em dâu. Ông ta nói rằng chỉ muốn gặp em trai với em dâu để nói rõ mọi chuyện!”Mọi người không khỏi thở dài một tiếng.Giờ phút này, lời giải thích của Lăng Đại yếu ớt và vô dụng tới nhường nào.Lăng Việt lắc đầu.“Chuyện tới mức này, ông không cần biện hộ cho bản thân nữa.”Lăng Đại nuốt nước miệng, nói với vẻ hoảng sợ:“Mày…Mày định làm gì?”“Giết người đền mạng, thiếu nợ phải trả!”Tám chữ ngắn ngủi nhưng lại khiến cho Lăng Đại như ngã vào địa ngục!Ông ta vội vàng nói:“Mày không thể giết tao được! Mày không thể giết tao! Hiện tại tao là người của Hoa gia! Nếu như mày dám động vào tao thì Hoa gia nhất định sẽ không bỏ qua cho mày!”Gương mặt của Lăng Đại đầy hung dữ giống như một con chó vội vàng nhe nanh múa vuốt, trông vô cùng đáng thương nhưng sẽ không có một ai cảm thấy đáng thương thay cho ông ta.Bởi vì bất kể là ai cũng sẽ làm như Lăng Việt.Thù giết cha mẹ, không độ trời chung!Nhìn thấy vẻ hung dữ của Lăng đại, Lăng Việt cười khinh thường.“Ông cho rằng tôi sẽ buông tha cho Hoa gia sao? Mạng của ông chỉ giống như món khai vị mà thôi!”“Mày!”Lăng Đại hoàn toàn tuyệt vọng.Đúng vậy, thù giết cha mẹ, không độ trời chung.Hoa gia sẽ không tha cho Lăng Việt nhưng Lăng Việt sẽ bỏ qua cho Hoa gia hay sao?