Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…
Chương 204
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 204Tất cả mọi người choáng váng, nhìn Tô Hoành không hề động một chút nào, lại nhìn Lăng Việt, ai cũng bày ra vẻ mặt ngơ ngác.Cục trưởng Tào nhịn không được nghi ngờ hỏi: “Cái này là xong rồi? Lăng Việt dùng chiêu số gì vậy? Vung tay một cái? Sao còn tùy ý hơn cả ăn cơm vậy?”Ngài Tôn híp mắt lại: “Có lẽ hắn đã thắng!”“Cái gì? Sao có khả năng?”“Anh nhìn Tô Hoành đi, có phát hiện thiếu đi cái gì không?”Cục trưởng Tào nghe lời ngài Tôn mà nhìn sang, gắt gao nhìn chằm chằm, sau một lúc lâu, ông không khỏi hơi nghi hoặc mà nói: “Hình như Tô Hoành đi một tia sinh cơ?”Vừa mới nói xong, Tô Hoành trực tiếp nứt ra hai mảnh ngay trên không, ‘Lạch cạch’ một tiếng, rơi xg mặt đất!“Sao có thể?” Cục trưởng Tào bị dọa đến mắt kính rơi mất, toàn trường lại trở nên yên tĩnh im ắng.Cao thủ!Đây mới thật sự là cao thủ!Trong lúc vô hình, một chiêu chém chết!Dù Tô Hoành mạnh đến cỡ nào? Ngạo đến cỡ nào? Ra vẻ tới cỡ nào! Lăng Việt chỉ vẻn vẹn nhúc nhích bàn tay thì ông ta đã bị chém thành hai mảnh trong nháy mắt!Lăng Việt này yêu nghiệt tới cực điểm!Lúc này đôi mắt xinh đẹp của Lăng Tuyết cũng trợn lên thật lớn, dán mắt nhìn chằm chằm Lăng Việt, không thể tin được tất cả những chuyện trước mắt!Lăng Việt, đây chính là bản lĩnh của anh sao? Khó trách anh lại ngông cuồng như thế!Cao thủ có thể bay trên trời mà cũng chỉ là con kiến trong tay anh, tùy tiện dùng một chiêu là có thể tiêu diệt!Người nào có thể sánh bằng thủ đoạn đoạt tạo hóa thiên địa này?Lăng Đại triệt để tuyệt vọng, bất lực co quắp trên mặt đất, mặt xám như tro.“Điều đó không có khả năng! Không có khả năng! Không có khả năng!”Ông ta như hóa điên, không ngừng nỉ non, nhưng Lăng Việt căn bản lười quan tâm.“Trương Đạo Sơ, ra tay đi!”“Vâng!”Trương Đạo Sơ vung tay một cái, lập tức có mấy tên thủ hạ bắt cả nhà Lăng Đại lại.Bác gái như hóa điên, gào khóc lên.“Tha mạng a!! Lăng Việt, cậu tha cho chúng tôi đi! Là vợ chồng chúng tôi không tốt! Là chúng tôi thấy tiền sáng mắt, vì vinh hoa phú quý mà bán rẻ cha cậu! Tôi van xin cậu nể mặt chúng ta là người một nhà, tha cho chúng tôi một mạng đi! Chúng tôi đưa tất cả tài sản cho cậu! Có được không? Hu hu hu… .”“Nếu như có thể, tôi thà rằng các người chỉ tham tài sản nhà tôi!”Trong lời nói của Lăng Việt lộ ra bi ai và thất vọng vô tận, bị thân nhân của mình phản bội, đây là trải nghiệm đau đớn đến cỡ nào?Nhất là cha, cho đến lúc chết, sợ rằng cha cũng không biết người anh trai chí thân mới là một trong những thủ phạm hại chết mình?Những thôn dân ở đây thấy cảnh này cũng không khỏi bừng tỉnh, lập tức chỉ trỏ cả gia đình Lăng Đại.
Chương 204
Tất cả mọi người choáng váng, nhìn Tô Hoành không hề động một chút nào, lại nhìn Lăng Việt, ai cũng bày ra vẻ mặt ngơ ngác.
Cục trưởng Tào nhịn không được nghi ngờ hỏi: “Cái này là xong rồi? Lăng Việt dùng chiêu số gì vậy? Vung tay một cái? Sao còn tùy ý hơn cả ăn cơm vậy?”
Ngài Tôn híp mắt lại: “Có lẽ hắn đã thắng!”
“Cái gì? Sao có khả năng?”
“Anh nhìn Tô Hoành đi, có phát hiện thiếu đi cái gì không?”
Cục trưởng Tào nghe lời ngài Tôn mà nhìn sang, gắt gao nhìn chằm chằm, sau một lúc lâu, ông không khỏi hơi nghi hoặc mà nói: “Hình như Tô Hoành đi một tia sinh cơ?”
Vừa mới nói xong, Tô Hoành trực tiếp nứt ra hai mảnh ngay trên không, ‘Lạch cạch’ một tiếng, rơi xg mặt đất!
“Sao có thể?” Cục trưởng Tào bị dọa đến mắt kính rơi mất, toàn trường lại trở nên yên tĩnh im ắng.
Cao thủ!
Đây mới thật sự là cao thủ!
Trong lúc vô hình, một chiêu chém chết!
Dù Tô Hoành mạnh đến cỡ nào? Ngạo đến cỡ nào? Ra vẻ tới cỡ nào! Lăng Việt chỉ vẻn vẹn nhúc nhích bàn tay thì ông ta đã bị chém thành hai mảnh trong nháy mắt!
Lăng Việt này yêu nghiệt tới cực điểm!
Lúc này đôi mắt xinh đẹp của Lăng Tuyết cũng trợn lên thật lớn, dán mắt nhìn chằm chằm Lăng Việt, không thể tin được tất cả những chuyện trước mắt!
Lăng Việt, đây chính là bản lĩnh của anh sao? Khó trách anh lại ngông cuồng như thế!
Cao thủ có thể bay trên trời mà cũng chỉ là con kiến trong tay anh, tùy tiện dùng một chiêu là có thể tiêu diệt!
Người nào có thể sánh bằng thủ đoạn đoạt tạo hóa thiên địa này?
Lăng Đại triệt để tuyệt vọng, bất lực co quắp trên mặt đất, mặt xám như tro.
“Điều đó không có khả năng! Không có khả năng! Không có khả năng!”
Ông ta như hóa điên, không ngừng nỉ non, nhưng Lăng Việt căn bản lười quan tâm.
“Trương Đạo Sơ, ra tay đi!”
“Vâng!”
Trương Đạo Sơ vung tay một cái, lập tức có mấy tên thủ hạ bắt cả nhà Lăng Đại lại.
Bác gái như hóa điên, gào khóc lên.
“Tha mạng a!! Lăng Việt, cậu tha cho chúng tôi đi! Là vợ chồng chúng tôi không tốt! Là chúng tôi thấy tiền sáng mắt, vì vinh hoa phú quý mà bán rẻ cha cậu! Tôi van xin cậu nể mặt chúng ta là người một nhà, tha cho chúng tôi một mạng đi! Chúng tôi đưa tất cả tài sản cho cậu! Có được không? Hu hu hu… .”
“Nếu như có thể, tôi thà rằng các người chỉ tham tài sản nhà tôi!”
Trong lời nói của Lăng Việt lộ ra bi ai và thất vọng vô tận, bị thân nhân của mình phản bội, đây là trải nghiệm đau đớn đến cỡ nào?
Nhất là cha, cho đến lúc chết, sợ rằng cha cũng không biết người anh trai chí thân mới là một trong những thủ phạm hại chết mình?
Những thôn dân ở đây thấy cảnh này cũng không khỏi bừng tỉnh, lập tức chỉ trỏ cả gia đình Lăng Đại.
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 204Tất cả mọi người choáng váng, nhìn Tô Hoành không hề động một chút nào, lại nhìn Lăng Việt, ai cũng bày ra vẻ mặt ngơ ngác.Cục trưởng Tào nhịn không được nghi ngờ hỏi: “Cái này là xong rồi? Lăng Việt dùng chiêu số gì vậy? Vung tay một cái? Sao còn tùy ý hơn cả ăn cơm vậy?”Ngài Tôn híp mắt lại: “Có lẽ hắn đã thắng!”“Cái gì? Sao có khả năng?”“Anh nhìn Tô Hoành đi, có phát hiện thiếu đi cái gì không?”Cục trưởng Tào nghe lời ngài Tôn mà nhìn sang, gắt gao nhìn chằm chằm, sau một lúc lâu, ông không khỏi hơi nghi hoặc mà nói: “Hình như Tô Hoành đi một tia sinh cơ?”Vừa mới nói xong, Tô Hoành trực tiếp nứt ra hai mảnh ngay trên không, ‘Lạch cạch’ một tiếng, rơi xg mặt đất!“Sao có thể?” Cục trưởng Tào bị dọa đến mắt kính rơi mất, toàn trường lại trở nên yên tĩnh im ắng.Cao thủ!Đây mới thật sự là cao thủ!Trong lúc vô hình, một chiêu chém chết!Dù Tô Hoành mạnh đến cỡ nào? Ngạo đến cỡ nào? Ra vẻ tới cỡ nào! Lăng Việt chỉ vẻn vẹn nhúc nhích bàn tay thì ông ta đã bị chém thành hai mảnh trong nháy mắt!Lăng Việt này yêu nghiệt tới cực điểm!Lúc này đôi mắt xinh đẹp của Lăng Tuyết cũng trợn lên thật lớn, dán mắt nhìn chằm chằm Lăng Việt, không thể tin được tất cả những chuyện trước mắt!Lăng Việt, đây chính là bản lĩnh của anh sao? Khó trách anh lại ngông cuồng như thế!Cao thủ có thể bay trên trời mà cũng chỉ là con kiến trong tay anh, tùy tiện dùng một chiêu là có thể tiêu diệt!Người nào có thể sánh bằng thủ đoạn đoạt tạo hóa thiên địa này?Lăng Đại triệt để tuyệt vọng, bất lực co quắp trên mặt đất, mặt xám như tro.“Điều đó không có khả năng! Không có khả năng! Không có khả năng!”Ông ta như hóa điên, không ngừng nỉ non, nhưng Lăng Việt căn bản lười quan tâm.“Trương Đạo Sơ, ra tay đi!”“Vâng!”Trương Đạo Sơ vung tay một cái, lập tức có mấy tên thủ hạ bắt cả nhà Lăng Đại lại.Bác gái như hóa điên, gào khóc lên.“Tha mạng a!! Lăng Việt, cậu tha cho chúng tôi đi! Là vợ chồng chúng tôi không tốt! Là chúng tôi thấy tiền sáng mắt, vì vinh hoa phú quý mà bán rẻ cha cậu! Tôi van xin cậu nể mặt chúng ta là người một nhà, tha cho chúng tôi một mạng đi! Chúng tôi đưa tất cả tài sản cho cậu! Có được không? Hu hu hu… .”“Nếu như có thể, tôi thà rằng các người chỉ tham tài sản nhà tôi!”Trong lời nói của Lăng Việt lộ ra bi ai và thất vọng vô tận, bị thân nhân của mình phản bội, đây là trải nghiệm đau đớn đến cỡ nào?Nhất là cha, cho đến lúc chết, sợ rằng cha cũng không biết người anh trai chí thân mới là một trong những thủ phạm hại chết mình?Những thôn dân ở đây thấy cảnh này cũng không khỏi bừng tỉnh, lập tức chỉ trỏ cả gia đình Lăng Đại.