Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…
Chương 217
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 217Ông Thái không nương tay chút nào, đám người bên kia cũng đang cố gắng đánh bại ông ta.Nhìn thấy ông Thái dũng cảm đối mặt với kẻ thù như vậy, Mục Y Nhân không thể không nói:“Có vẻ như Thái tiên sinh khá mạnh mẽ, có lẽ ông ấy sẽ đánh bại được bọn người kia!”Lăng Việt liếc nhìn.“Em nghĩ nhiều quá rồi!”“Không thể nào?”Mục Y Nhân không khỏi nhíu mày, trên mặt tràn đầy vẻ không tin.Như đã nói, một khi chuyên gia ra tay, sẽ biết có hay là không.Từ ánh mắt của Mục Y Nhân, trong chốc lát đã có thể thấy Thái Trường Viễn đã chiếm thế thượng phong, nhưng Lăng Việt lại có thể thấy một cách rõ ràng!Thái Trường Viễn thừa sức, nhưng không đủ lực!Sở dĩ ngay từ đầu ông ta đã tung ra đòn tấn công quyết liệt là vì muốn hạ gục đối thủ một cách nhanh chóng.Nếu trận đấu không tính theo thời gian, Thái Trường Viễn chắc chắn sẽ thua.Quả nhiên sau hai phút, Thái Trường Viễn dần dần trở nên yếu ớt, chỉ lộ ra một sơ hở đã bị đối thủ đá bay ra ngoài, nặng nề ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu đỏ tươi.“Ông nội!”Thái tiểu thư lập tức tiến lên đỡ ông nội dậy, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy sự lo lắng.Bốn thanh niên khạc nhổ một cái.“Xương của lão già này vẫn còn cứng lắm, đấm ổng mà suýt gãy cả tay!”“Ông Nội, người không sao chứ?”Đôi mắt Thái tiểu thư rơi hàng nước mắt, cực kì đau lòng.Thái lão gia nhịn không được mà thở dài.“Ông không sao, chỉ là già rồi, chân tay không được tốt!”Ông ta nói xong, lạnh lùng liếc nhìn bọn họ một cái.“Các người đã thắng, tôi đánh không lại các người, Thái lão gia tôi tính thế này, đây là công thức thực đơn hoàng gia, các người cầm lấy, mau cút đi!”Thái lão gia ném ra một quyển công thức mang phong cách cổ xưa, mấy người bọn họ nhặt quyển sổ lên, sau đó lật hai tranh sách ra rồi cười ha hả.“Lão già, coi như ông có chút đầu óc. Nhưng mà… Còn cần làm phiền ông, đi theo chúng ta một chuyến.”Thái lão gia sắc mặt lập tức thay đổi.“Tôi đã giao công thức thực đơn hoàng gia rồi, các người còn muốn gì nữa?”“Thái lão gia, công thức độc quyền của ông đã giao ra, nhưng ông cũng đưa tay nghề ra, nếu như đặt ông ở bên ngoài, ông sẽ truyền lại cho mười người, sau đó mọi người sẽ biết món ăn trong công thức này. Công thức cung đình này, giá trị là gì?”“Các người! Các người thật là kinh người quá đáng!”
Chương 217
Ông Thái không nương tay chút nào, đám người bên kia cũng đang cố gắng đánh bại ông ta.
Nhìn thấy ông Thái dũng cảm đối mặt với kẻ thù như vậy, Mục Y Nhân không thể không nói:
“Có vẻ như Thái tiên sinh khá mạnh mẽ, có lẽ ông ấy sẽ đánh bại được bọn người kia!”
Lăng Việt liếc nhìn.
“Em nghĩ nhiều quá rồi!”
“Không thể nào?”
Mục Y Nhân không khỏi nhíu mày, trên mặt tràn đầy vẻ không tin.
Như đã nói, một khi chuyên gia ra tay, sẽ biết có hay là không.
Từ ánh mắt của Mục Y Nhân, trong chốc lát đã có thể thấy Thái Trường Viễn đã chiếm thế thượng phong, nhưng Lăng Việt lại có thể thấy một cách rõ ràng!
Thái Trường Viễn thừa sức, nhưng không đủ lực!
Sở dĩ ngay từ đầu ông ta đã tung ra đòn tấn công quyết liệt là vì muốn hạ gục đối thủ một cách nhanh chóng.
Nếu trận đấu không tính theo thời gian, Thái Trường Viễn chắc chắn sẽ thua.
Quả nhiên sau hai phút, Thái Trường Viễn dần dần trở nên yếu ớt, chỉ lộ ra một sơ hở đã bị đối thủ đá bay ra ngoài, nặng nề ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu đỏ tươi.
“Ông nội!”
Thái tiểu thư lập tức tiến lên đỡ ông nội dậy, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy sự lo lắng.
Bốn thanh niên khạc nhổ một cái.
“Xương của lão già này vẫn còn cứng lắm, đấm ổng mà suýt gãy cả tay!”
“Ông Nội, người không sao chứ?”
Đôi mắt Thái tiểu thư rơi hàng nước mắt, cực kì đau lòng.
Thái lão gia nhịn không được mà thở dài.
“Ông không sao, chỉ là già rồi, chân tay không được tốt!”
Ông ta nói xong, lạnh lùng liếc nhìn bọn họ một cái.
“Các người đã thắng, tôi đánh không lại các người, Thái lão gia tôi tính thế này, đây là công thức thực đơn hoàng gia, các người cầm lấy, mau cút đi!”
Thái lão gia ném ra một quyển công thức mang phong cách cổ xưa, mấy người bọn họ nhặt quyển sổ lên, sau đó lật hai tranh sách ra rồi cười ha hả.
“Lão già, coi như ông có chút đầu óc. Nhưng mà… Còn cần làm phiền ông, đi theo chúng ta một chuyến.”
Thái lão gia sắc mặt lập tức thay đổi.
“Tôi đã giao công thức thực đơn hoàng gia rồi, các người còn muốn gì nữa?”
“Thái lão gia, công thức độc quyền của ông đã giao ra, nhưng ông cũng đưa tay nghề ra, nếu như đặt ông ở bên ngoài, ông sẽ truyền lại cho mười người, sau đó mọi người sẽ biết món ăn trong công thức này. Công thức cung đình này, giá trị là gì?”
“Các người! Các người thật là kinh người quá đáng!”
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 217Ông Thái không nương tay chút nào, đám người bên kia cũng đang cố gắng đánh bại ông ta.Nhìn thấy ông Thái dũng cảm đối mặt với kẻ thù như vậy, Mục Y Nhân không thể không nói:“Có vẻ như Thái tiên sinh khá mạnh mẽ, có lẽ ông ấy sẽ đánh bại được bọn người kia!”Lăng Việt liếc nhìn.“Em nghĩ nhiều quá rồi!”“Không thể nào?”Mục Y Nhân không khỏi nhíu mày, trên mặt tràn đầy vẻ không tin.Như đã nói, một khi chuyên gia ra tay, sẽ biết có hay là không.Từ ánh mắt của Mục Y Nhân, trong chốc lát đã có thể thấy Thái Trường Viễn đã chiếm thế thượng phong, nhưng Lăng Việt lại có thể thấy một cách rõ ràng!Thái Trường Viễn thừa sức, nhưng không đủ lực!Sở dĩ ngay từ đầu ông ta đã tung ra đòn tấn công quyết liệt là vì muốn hạ gục đối thủ một cách nhanh chóng.Nếu trận đấu không tính theo thời gian, Thái Trường Viễn chắc chắn sẽ thua.Quả nhiên sau hai phút, Thái Trường Viễn dần dần trở nên yếu ớt, chỉ lộ ra một sơ hở đã bị đối thủ đá bay ra ngoài, nặng nề ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu đỏ tươi.“Ông nội!”Thái tiểu thư lập tức tiến lên đỡ ông nội dậy, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy sự lo lắng.Bốn thanh niên khạc nhổ một cái.“Xương của lão già này vẫn còn cứng lắm, đấm ổng mà suýt gãy cả tay!”“Ông Nội, người không sao chứ?”Đôi mắt Thái tiểu thư rơi hàng nước mắt, cực kì đau lòng.Thái lão gia nhịn không được mà thở dài.“Ông không sao, chỉ là già rồi, chân tay không được tốt!”Ông ta nói xong, lạnh lùng liếc nhìn bọn họ một cái.“Các người đã thắng, tôi đánh không lại các người, Thái lão gia tôi tính thế này, đây là công thức thực đơn hoàng gia, các người cầm lấy, mau cút đi!”Thái lão gia ném ra một quyển công thức mang phong cách cổ xưa, mấy người bọn họ nhặt quyển sổ lên, sau đó lật hai tranh sách ra rồi cười ha hả.“Lão già, coi như ông có chút đầu óc. Nhưng mà… Còn cần làm phiền ông, đi theo chúng ta một chuyến.”Thái lão gia sắc mặt lập tức thay đổi.“Tôi đã giao công thức thực đơn hoàng gia rồi, các người còn muốn gì nữa?”“Thái lão gia, công thức độc quyền của ông đã giao ra, nhưng ông cũng đưa tay nghề ra, nếu như đặt ông ở bên ngoài, ông sẽ truyền lại cho mười người, sau đó mọi người sẽ biết món ăn trong công thức này. Công thức cung đình này, giá trị là gì?”“Các người! Các người thật là kinh người quá đáng!”