Tác giả:

Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…

Chương 221

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 221“Mặc kệ y thuật của hắn là thật hay giả, hôm nay chúng ta tới là đến cảm ơn người ta, không đc phép càn quấy.”Dứt lời, Lăng Việt đã bước ra cửa lớn. Nhìn thấy Lăng Việt đi ra, một già một trẻ lập tức tiến lên.“Ngài Lăng!”Lăng Việt liếc nhìn hai người một cái: “Sao hai người lại tới đây?”“Hồi ngài Lăng, hôm qua ngài ra tay tương trợ trong nhà ăn, giúp hai ông cháu chúng tôi thoát được một kiếp, hôm nay hai chúng tôi đặc biệt đến để cám ơn ngài!”“Tiện tay mà thôi, không đáng nhắc đến.”“Ngài Lăng quá khách sáo. Đối với ngài là tiện tay thôi, nhưng đối với ông cháu chúng tôi lại là chuyện cứu mạng! Lão hủ đã chuẩn bị lễ mọn, không biết ngài Lăng có thể nể mặt để lão hủ tỏ tâm ý không”Lăng Việt khẽ nhíu mày, một lát sau mới mở miệng: “Vậy vào đi!”Nói xong, hắn quay người đi vào, Tú Nhi thấy hắn quay lại thì không khỏi sững sờ.Đợi nhìn thấy hai ông cháu Thái Trường Viễn phía sau hắn, cô ấy mới hiểu vì sao Lăng Việt quay trở về.Mấy người bước vào trung đường, Thái Nhã hiếu kỳ liếc nhìn bốn phía, mà Thái Trường Viễn thì dùng hai tay dâng lên một hộp gỗ.“Ngài Lăng, tôi biết ngài là người tu luyện, ngài cũng chướng mắt vật thế tục. Cho nên, lão hủ chuẩn bị một gốc nhân sâm chín trăm năm, hi vọng ngài Lăng không ghét bỏ!”Lăng Việt lạnh nhạt gật gật đầu: “Có lòng.”Lời này làm Thái Nhã rất khó chịu.Nhân sâm chín trăm năm có giá trị phi phàm, không có 10 triệu thì tuyệt đối không lấy được!Hơn nữa, loại bảo vật trời đất này cực kỳ khan hiếm, hoàn toàn là thứ có thể gặp nhưng không thể cầu, sao đến chỗ Lăng Việt lại như không đáng tiền thế?Hơn nữa Lăng Việt ăn nói ngạo mạn, làm chút thiện cảm sau cùng của cô dành cho Lăng Việt cũng biến mất.“Anh là thầy thuốc? Anh còn trẻ như vậy, có giấy phép hành nghề y không?”Thái Nhã đột nhiên nói ra một câu, nhưng Lăng Việt vẫn không trả lời cô ta.Thái Trường Viễn nhịn không được cau mày quát: “Tiểu Nhã, không thể nói vớ vẩn!”Sau đó, ông vội vàng xin lỗi Lăng Việt: “Ngài Lăng, cháu gái của tôi có thói kiêu căng, ngài đừng để trong lòng!”Lăng Việt thản nhiên nói: “Không sao, con nít thôi.”“Này! Anh nói ai là con nít hả?” Thái Nhã lập tức nhíu mày, không vui đáp trả.Lăng Việt hơi hơi nheo mắt lại, liếc nhìn cô ta một cái: “Hôm qua trong quán ăn không phải cô rất sợ à? Hôm nay lại hung hăng lắm! Là cô cảm thấy mình rất lợi hại, hay là… Cô nghĩ tôi không dám giết cô giống những người kia?”Câu nói sau cùng kia mang theo một tia sát ý nhàn nhạt, khiến Thái Nhã không nhịn được giật mình một cái, nuốt ngụm nước bọt, không dám nói thêm gì nữa.Tình cảnh lập tức trở nên hơi xấu hổ, ông cụ Thái vội vàng đi ra hoà giải: “Ngài Lăng, xin ngài bớt giận, đều là tôi dạy dỗ không tốt.”

Chương 221

“Mặc kệ y thuật của hắn là thật hay giả, hôm nay chúng ta tới là đến cảm ơn người ta, không đc phép càn quấy.”

Dứt lời, Lăng Việt đã bước ra cửa lớn. Nhìn thấy Lăng Việt đi ra, một già một trẻ lập tức tiến lên.

“Ngài Lăng!”

Lăng Việt liếc nhìn hai người một cái: “Sao hai người lại tới đây?”

“Hồi ngài Lăng, hôm qua ngài ra tay tương trợ trong nhà ăn, giúp hai ông cháu chúng tôi thoát được một kiếp, hôm nay hai chúng tôi đặc biệt đến để cám ơn ngài!”

“Tiện tay mà thôi, không đáng nhắc đến.”

“Ngài Lăng quá khách sáo. Đối với ngài là tiện tay thôi, nhưng đối với ông cháu chúng tôi lại là chuyện cứu mạng! Lão hủ đã chuẩn bị lễ mọn, không biết ngài Lăng có thể nể mặt để lão hủ tỏ tâm ý không”

Lăng Việt khẽ nhíu mày, một lát sau mới mở miệng: “Vậy vào đi!”

Nói xong, hắn quay người đi vào, Tú Nhi thấy hắn quay lại thì không khỏi sững sờ.

Đợi nhìn thấy hai ông cháu Thái Trường Viễn phía sau hắn, cô ấy mới hiểu vì sao Lăng Việt quay trở về.

Mấy người bước vào trung đường, Thái Nhã hiếu kỳ liếc nhìn bốn phía, mà Thái Trường Viễn thì dùng hai tay dâng lên một hộp gỗ.

“Ngài Lăng, tôi biết ngài là người tu luyện, ngài cũng chướng mắt vật thế tục. Cho nên, lão hủ chuẩn bị một gốc nhân sâm chín trăm năm, hi vọng ngài Lăng không ghét bỏ!”

Lăng Việt lạnh nhạt gật gật đầu: “Có lòng.”

Lời này làm Thái Nhã rất khó chịu.

Nhân sâm chín trăm năm có giá trị phi phàm, không có 10 triệu thì tuyệt đối không lấy được!

Hơn nữa, loại bảo vật trời đất này cực kỳ khan hiếm, hoàn toàn là thứ có thể gặp nhưng không thể cầu, sao đến chỗ Lăng Việt lại như không đáng tiền thế?

Hơn nữa Lăng Việt ăn nói ngạo mạn, làm chút thiện cảm sau cùng của cô dành cho Lăng Việt cũng biến mất.

“Anh là thầy thuốc? Anh còn trẻ như vậy, có giấy phép hành nghề y không?”

Thái Nhã đột nhiên nói ra một câu, nhưng Lăng Việt vẫn không trả lời cô ta.

Thái Trường Viễn nhịn không được cau mày quát: “Tiểu Nhã, không thể nói vớ vẩn!”

Sau đó, ông vội vàng xin lỗi Lăng Việt: “Ngài Lăng, cháu gái của tôi có thói kiêu căng, ngài đừng để trong lòng!”

Lăng Việt thản nhiên nói: “Không sao, con nít thôi.”

“Này! Anh nói ai là con nít hả?” Thái Nhã lập tức nhíu mày, không vui đáp trả.

Lăng Việt hơi hơi nheo mắt lại, liếc nhìn cô ta một cái: “Hôm qua trong quán ăn không phải cô rất sợ à? Hôm nay lại hung hăng lắm! Là cô cảm thấy mình rất lợi hại, hay là… Cô nghĩ tôi không dám giết cô giống những người kia?”

Câu nói sau cùng kia mang theo một tia sát ý nhàn nhạt, khiến Thái Nhã không nhịn được giật mình một cái, nuốt ngụm nước bọt, không dám nói thêm gì nữa.

Tình cảnh lập tức trở nên hơi xấu hổ, ông cụ Thái vội vàng đi ra hoà giải: “Ngài Lăng, xin ngài bớt giận, đều là tôi dạy dỗ không tốt.”

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 221“Mặc kệ y thuật của hắn là thật hay giả, hôm nay chúng ta tới là đến cảm ơn người ta, không đc phép càn quấy.”Dứt lời, Lăng Việt đã bước ra cửa lớn. Nhìn thấy Lăng Việt đi ra, một già một trẻ lập tức tiến lên.“Ngài Lăng!”Lăng Việt liếc nhìn hai người một cái: “Sao hai người lại tới đây?”“Hồi ngài Lăng, hôm qua ngài ra tay tương trợ trong nhà ăn, giúp hai ông cháu chúng tôi thoát được một kiếp, hôm nay hai chúng tôi đặc biệt đến để cám ơn ngài!”“Tiện tay mà thôi, không đáng nhắc đến.”“Ngài Lăng quá khách sáo. Đối với ngài là tiện tay thôi, nhưng đối với ông cháu chúng tôi lại là chuyện cứu mạng! Lão hủ đã chuẩn bị lễ mọn, không biết ngài Lăng có thể nể mặt để lão hủ tỏ tâm ý không”Lăng Việt khẽ nhíu mày, một lát sau mới mở miệng: “Vậy vào đi!”Nói xong, hắn quay người đi vào, Tú Nhi thấy hắn quay lại thì không khỏi sững sờ.Đợi nhìn thấy hai ông cháu Thái Trường Viễn phía sau hắn, cô ấy mới hiểu vì sao Lăng Việt quay trở về.Mấy người bước vào trung đường, Thái Nhã hiếu kỳ liếc nhìn bốn phía, mà Thái Trường Viễn thì dùng hai tay dâng lên một hộp gỗ.“Ngài Lăng, tôi biết ngài là người tu luyện, ngài cũng chướng mắt vật thế tục. Cho nên, lão hủ chuẩn bị một gốc nhân sâm chín trăm năm, hi vọng ngài Lăng không ghét bỏ!”Lăng Việt lạnh nhạt gật gật đầu: “Có lòng.”Lời này làm Thái Nhã rất khó chịu.Nhân sâm chín trăm năm có giá trị phi phàm, không có 10 triệu thì tuyệt đối không lấy được!Hơn nữa, loại bảo vật trời đất này cực kỳ khan hiếm, hoàn toàn là thứ có thể gặp nhưng không thể cầu, sao đến chỗ Lăng Việt lại như không đáng tiền thế?Hơn nữa Lăng Việt ăn nói ngạo mạn, làm chút thiện cảm sau cùng của cô dành cho Lăng Việt cũng biến mất.“Anh là thầy thuốc? Anh còn trẻ như vậy, có giấy phép hành nghề y không?”Thái Nhã đột nhiên nói ra một câu, nhưng Lăng Việt vẫn không trả lời cô ta.Thái Trường Viễn nhịn không được cau mày quát: “Tiểu Nhã, không thể nói vớ vẩn!”Sau đó, ông vội vàng xin lỗi Lăng Việt: “Ngài Lăng, cháu gái của tôi có thói kiêu căng, ngài đừng để trong lòng!”Lăng Việt thản nhiên nói: “Không sao, con nít thôi.”“Này! Anh nói ai là con nít hả?” Thái Nhã lập tức nhíu mày, không vui đáp trả.Lăng Việt hơi hơi nheo mắt lại, liếc nhìn cô ta một cái: “Hôm qua trong quán ăn không phải cô rất sợ à? Hôm nay lại hung hăng lắm! Là cô cảm thấy mình rất lợi hại, hay là… Cô nghĩ tôi không dám giết cô giống những người kia?”Câu nói sau cùng kia mang theo một tia sát ý nhàn nhạt, khiến Thái Nhã không nhịn được giật mình một cái, nuốt ngụm nước bọt, không dám nói thêm gì nữa.Tình cảnh lập tức trở nên hơi xấu hổ, ông cụ Thái vội vàng đi ra hoà giải: “Ngài Lăng, xin ngài bớt giận, đều là tôi dạy dỗ không tốt.”

Chương 221