Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…
Chương 228
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 228Sau mấy cuộc điện thoại liên tiếp, trán Trương Bảo Đường đã ướt đẫm mồ hôi.Lần thứ hai ông ta ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Lăng Việt thì bỗng nhiên phát hiện, người trẻ tuổi trước mắt này rõ ràng vượt xa tưởng tượng của mình.Mãi đến giờ khắc này, ông mới phát giác dường như mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn.Ực!Trương Bảo Đường nuốt một ngụm nước bọt, trên mặt mang theo một tia hoảng sợ nói:“Rốt cuộc cậu là ai?”“Là người ông không chọc tới được!”Lăng Việt đứng dậy, bỏ tàn thuốc xuống đất, dùng chân dập tắt rồi xoay người rời đi.“Minh Thừa, ông ở lại dọn dẹp! Không cần chừa lại tên nào cả!”“Được rồi, thiếu chủ cứ giao cho tôi!”Minh Thừa cười dữ tợn, khi Lăng Việt đi ra khỏi hiệu thuốc, cửa cuốn giống như bị điều khiển, toàn bộ tự động hạ xuống.Thanh âm chói tai che đi vài tiếng kêu thảm thiết.Lăng Việt đã không thích kiếm chuyện với người khác rồi, vậy mà còn có người có gan tìm hắn gây phiền phức, buồn cười!Trở về y quán, ngoài cửa đã tụ tập không ít bệnh nhân nghe danh mà đến.Có người giàu có dư dả, cũng có người nghèo khó, mong được Lăng Việt trị liệu miễn phí.Nhưng Lăng Việt chỉ đơn giản nhìn lướt qua, không tiếp người nào cả.Chuyện chữa bệnh chỉ đơn giản là để nhớ lại ký ức thời thơ ấu với cha, không phải là sự nghiệp chính của Lăng Việt!Vui vẻ thì làm, không vui, Ngọc Hoàng đại đế có đến tìm thì hắn cũng lười cứu!“Từ nay về sau, mỗi tuần chỉ cứu một người, tiền chẩn đoán một trăm triệu, không chữa miễn phí! Đi đi, đừng đứng đây chướng mắt tôi nữa!”Dứt lời, Lăng Việt xoay người đi vào trong đình viện, cửa lớn đóng chặt, không tiếp đãi bất kỳ khách nhân nào nữa.Sống chết có số, phú quý do trời.Phàm là người bị bệnh nặng, số mệnh đã định là phải chết.Lăng Việt có năng lực, có thể kéo bọn họ về từ Quỷ Môn Quan, nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ chưa tận số!Mạng này là nhờ Lăng Việt cho!Hắn vui thì có thể sống, hắn mất hứng thì đành chịu chết!Đã yếu đuối như con sâu con kiến thì chỉ có thể khóc lóc chịu trận.Vào buổi chiều, tại đầu đường cao tốc Giang Châu có vài chiếc xe Maybach lái xẹt qua, cuối cùng dừng lại ở cửa khách sạn Giang Châu.Sau đó là một nhóm đàn ông mặc kì lạ bước xuống xe.Có người lớn tuổi, cũng có người trẻ tuổi.Bọn họ đồng loạt mặc quần áo lụa rộng thùng thình, thoạt nhìn rất thật giống mấy nhân sĩ võ lâm cổ đại trên TV.Người xung quanh nhịn không được chỉ chỉ trỏ trỏ bọn họ.
Chương 228
Sau mấy cuộc điện thoại liên tiếp, trán Trương Bảo Đường đã ướt đẫm mồ hôi.
Lần thứ hai ông ta ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Lăng Việt thì bỗng nhiên phát hiện, người trẻ tuổi trước mắt này rõ ràng vượt xa tưởng tượng của mình.
Mãi đến giờ khắc này, ông mới phát giác dường như mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn.
Ực!
Trương Bảo Đường nuốt một ngụm nước bọt, trên mặt mang theo một tia hoảng sợ nói:
“Rốt cuộc cậu là ai?”
“Là người ông không chọc tới được!”
Lăng Việt đứng dậy, bỏ tàn thuốc xuống đất, dùng chân dập tắt rồi xoay người rời đi.
“Minh Thừa, ông ở lại dọn dẹp! Không cần chừa lại tên nào cả!”
“Được rồi, thiếu chủ cứ giao cho tôi!”
Minh Thừa cười dữ tợn, khi Lăng Việt đi ra khỏi hiệu thuốc, cửa cuốn giống như bị điều khiển, toàn bộ tự động hạ xuống.
Thanh âm chói tai che đi vài tiếng kêu thảm thiết.
Lăng Việt đã không thích kiếm chuyện với người khác rồi, vậy mà còn có người có gan tìm hắn gây phiền phức, buồn cười!
Trở về y quán, ngoài cửa đã tụ tập không ít bệnh nhân nghe danh mà đến.
Có người giàu có dư dả, cũng có người nghèo khó, mong được Lăng Việt trị liệu miễn phí.
Nhưng Lăng Việt chỉ đơn giản nhìn lướt qua, không tiếp người nào cả.
Chuyện chữa bệnh chỉ đơn giản là để nhớ lại ký ức thời thơ ấu với cha, không phải là sự nghiệp chính của Lăng Việt!
Vui vẻ thì làm, không vui, Ngọc Hoàng đại đế có đến tìm thì hắn cũng lười cứu!
“Từ nay về sau, mỗi tuần chỉ cứu một người, tiền chẩn đoán một trăm triệu, không chữa miễn phí! Đi đi, đừng đứng đây chướng mắt tôi nữa!”
Dứt lời, Lăng Việt xoay người đi vào trong đình viện, cửa lớn đóng chặt, không tiếp đãi bất kỳ khách nhân nào nữa.
Sống chết có số, phú quý do trời.
Phàm là người bị bệnh nặng, số mệnh đã định là phải chết.
Lăng Việt có năng lực, có thể kéo bọn họ về từ Quỷ Môn Quan, nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ chưa tận số!
Mạng này là nhờ Lăng Việt cho!
Hắn vui thì có thể sống, hắn mất hứng thì đành chịu chết!
Đã yếu đuối như con sâu con kiến thì chỉ có thể khóc lóc chịu trận.
Vào buổi chiều, tại đầu đường cao tốc Giang Châu có vài chiếc xe Maybach lái xẹt qua, cuối cùng dừng lại ở cửa khách sạn Giang Châu.
Sau đó là một nhóm đàn ông mặc kì lạ bước xuống xe.
Có người lớn tuổi, cũng có người trẻ tuổi.
Bọn họ đồng loạt mặc quần áo lụa rộng thùng thình, thoạt nhìn rất thật giống mấy nhân sĩ võ lâm cổ đại trên TV.
Người xung quanh nhịn không được chỉ chỉ trỏ trỏ bọn họ.
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 228Sau mấy cuộc điện thoại liên tiếp, trán Trương Bảo Đường đã ướt đẫm mồ hôi.Lần thứ hai ông ta ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Lăng Việt thì bỗng nhiên phát hiện, người trẻ tuổi trước mắt này rõ ràng vượt xa tưởng tượng của mình.Mãi đến giờ khắc này, ông mới phát giác dường như mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn.Ực!Trương Bảo Đường nuốt một ngụm nước bọt, trên mặt mang theo một tia hoảng sợ nói:“Rốt cuộc cậu là ai?”“Là người ông không chọc tới được!”Lăng Việt đứng dậy, bỏ tàn thuốc xuống đất, dùng chân dập tắt rồi xoay người rời đi.“Minh Thừa, ông ở lại dọn dẹp! Không cần chừa lại tên nào cả!”“Được rồi, thiếu chủ cứ giao cho tôi!”Minh Thừa cười dữ tợn, khi Lăng Việt đi ra khỏi hiệu thuốc, cửa cuốn giống như bị điều khiển, toàn bộ tự động hạ xuống.Thanh âm chói tai che đi vài tiếng kêu thảm thiết.Lăng Việt đã không thích kiếm chuyện với người khác rồi, vậy mà còn có người có gan tìm hắn gây phiền phức, buồn cười!Trở về y quán, ngoài cửa đã tụ tập không ít bệnh nhân nghe danh mà đến.Có người giàu có dư dả, cũng có người nghèo khó, mong được Lăng Việt trị liệu miễn phí.Nhưng Lăng Việt chỉ đơn giản nhìn lướt qua, không tiếp người nào cả.Chuyện chữa bệnh chỉ đơn giản là để nhớ lại ký ức thời thơ ấu với cha, không phải là sự nghiệp chính của Lăng Việt!Vui vẻ thì làm, không vui, Ngọc Hoàng đại đế có đến tìm thì hắn cũng lười cứu!“Từ nay về sau, mỗi tuần chỉ cứu một người, tiền chẩn đoán một trăm triệu, không chữa miễn phí! Đi đi, đừng đứng đây chướng mắt tôi nữa!”Dứt lời, Lăng Việt xoay người đi vào trong đình viện, cửa lớn đóng chặt, không tiếp đãi bất kỳ khách nhân nào nữa.Sống chết có số, phú quý do trời.Phàm là người bị bệnh nặng, số mệnh đã định là phải chết.Lăng Việt có năng lực, có thể kéo bọn họ về từ Quỷ Môn Quan, nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ chưa tận số!Mạng này là nhờ Lăng Việt cho!Hắn vui thì có thể sống, hắn mất hứng thì đành chịu chết!Đã yếu đuối như con sâu con kiến thì chỉ có thể khóc lóc chịu trận.Vào buổi chiều, tại đầu đường cao tốc Giang Châu có vài chiếc xe Maybach lái xẹt qua, cuối cùng dừng lại ở cửa khách sạn Giang Châu.Sau đó là một nhóm đàn ông mặc kì lạ bước xuống xe.Có người lớn tuổi, cũng có người trẻ tuổi.Bọn họ đồng loạt mặc quần áo lụa rộng thùng thình, thoạt nhìn rất thật giống mấy nhân sĩ võ lâm cổ đại trên TV.Người xung quanh nhịn không được chỉ chỉ trỏ trỏ bọn họ.