Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…
Chương 235
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 235Sức mạnh cơ này ai dám địch lại chứ?Lăng Việt thu hồi lại nắm đấm, đối thủ ầm ầm ngã xuống, Lăng Việt vừa phủi tay, vừa hờ hững nhìn những người khác. Nhưng những người kia khi bắt gặp ánh mắt của hắn thì lập tức cúi đầu xuống, không dám nhìn Lăng Việt.“Vẫn là câu nói đó, một là thần phục tôi, hai là chết!”“Quỷ cốc của tôi không cần cộng sự gì hết, bởi vì không có ai có đủ tư cách để làm bạn đồng hành của tôi ở quỷ cốc!”“Mấy người… chỉ đáng làm nô tài mà thôi!”Lời nói đầy bá khí bén nhọn không để một chút đường lui nào cho đám người Thiết Quyền Môn.Đám người ở Thiết Quyền môn sợ tái xanh mặt mày.“Lăng thiếu chủ, có thể cho chúng ta một chút thời gian suy nghĩ được hay không?”“Tính tình của tôi có hạn thôi, năm phút đồng hồ!”“Đa tạ… Đa tạ!”Một đám trưởng lão lau mồ hôi lạnh, người nãy nhìn người kia, sau đó lập tức đi vào phòng riêng phía trong đại sảnh nói chuyện: “Tên nhóc Lăng Việt này thực lực quá kinh khủng! Có thể trong nháy mắt g**t ch*t trưởng lão chúng ta, thật sự là phi phàm mà!”“Nếu như không đồng ý yêu cầu của cậu ta, thì e rằng không ai trong chúng ta thoát được đâu!”“Hay là…đồng ý luôn đi?”“Đùa nhau à? Thiết Quyền Môn của chúng ta tốt xấu gì cũng là một trong những môn phái võ lâm, là môn phái có danh có tiếng có sơn môn đàng hoàng, vậy mà đi đầu hàng quỷ cốc, vậy còn ra thể thống gì nữa?”“Dù gì thần phục cũng tốt hơn là chết đúng không? Vả lại Thiết Quyền Môn của chúng ta trước nay chưa từng có thành tích nào qua những lần bách môn tranh bá, cứ cố ngang ngạnh thì được ích gì đâu…”Trong lúc mọi người đang thảo luận, điện thoại di động của Lăng Việt đột nhiên vang lên. Hắn ấn nghe, ngay lập tức, khuôn mặt vốn bình thản dần trở nên đen đi.Tú Nhi và Minh Thừa cũng không khỏi nhíu mày.Có thể khiến cho Lăng Việt có biểu cảm như vậy chắc chắn không phải là chuyện nhỏ!Cúp điện thoại, Lăng Việt lạnh mặt nói: “Thiết Quyền Môn ngu xuẩn nhà các người, không cần thương lượng gì nữa, trở về chuẩn bị quan tài đi! Minh Thừa, chúng ta đi thôi!”“Thiếu gia, chuyện gì vậy?”“Thiếu chủ Thiết Quyền Môn bắt Y Nhân đi rồi!”Hai người họ rời đi để lại mấy người bên Thiết Quyền Môn đang một mặt trì độn chẳng hiểu gì.“Vị tiểu thư này, chẳng hay cái người Y Nhân đó là ai vậy?”Tú Nhi nhìn bọn người đó với vẻ mặt đáng thương , lắc đầu thở dài.“Y Nhân là phu nhân của thiếu chủ chúng tôi! Chúc may mắn!”Nói xong, cô ấy cũng rời khỏi căn phòng riêng đó, lúc này sắc mặt của những người trong Thiết Quyền Môn co giật kịch liệt, hoàn toàn suy sụp
Chương 235
Sức mạnh cơ này ai dám địch lại chứ?
Lăng Việt thu hồi lại nắm đấm, đối thủ ầm ầm ngã xuống, Lăng Việt vừa phủi tay, vừa hờ hững nhìn những người khác. Nhưng những người kia khi bắt gặp ánh mắt của hắn thì lập tức cúi đầu xuống, không dám nhìn Lăng Việt.
“Vẫn là câu nói đó, một là thần phục tôi, hai là chết!”
“Quỷ cốc của tôi không cần cộng sự gì hết, bởi vì không có ai có đủ tư cách để làm bạn đồng hành của tôi ở quỷ cốc!”
“Mấy người… chỉ đáng làm nô tài mà thôi!”
Lời nói đầy bá khí bén nhọn không để một chút đường lui nào cho đám người Thiết Quyền Môn.
Đám người ở Thiết Quyền môn sợ tái xanh mặt mày.
“Lăng thiếu chủ, có thể cho chúng ta một chút thời gian suy nghĩ được hay không?”
“Tính tình của tôi có hạn thôi, năm phút đồng hồ!”
“Đa tạ… Đa tạ!”
Một đám trưởng lão lau mồ hôi lạnh, người nãy nhìn người kia, sau đó lập tức đi vào phòng riêng phía trong đại sảnh nói chuyện: “Tên nhóc Lăng Việt này thực lực quá kinh khủng! Có thể trong nháy mắt g**t ch*t trưởng lão chúng ta, thật sự là phi phàm mà!”
“Nếu như không đồng ý yêu cầu của cậu ta, thì e rằng không ai trong chúng ta thoát được đâu!”
“Hay là…đồng ý luôn đi?”
“Đùa nhau à? Thiết Quyền Môn của chúng ta tốt xấu gì cũng là một trong những môn phái võ lâm, là môn phái có danh có tiếng có sơn môn đàng hoàng, vậy mà đi đầu hàng quỷ cốc, vậy còn ra thể thống gì nữa?”
“Dù gì thần phục cũng tốt hơn là chết đúng không? Vả lại Thiết Quyền Môn của chúng ta trước nay chưa từng có thành tích nào qua những lần bách môn tranh bá, cứ cố ngang ngạnh thì được ích gì đâu…”
Trong lúc mọi người đang thảo luận, điện thoại di động của Lăng Việt đột nhiên vang lên. Hắn ấn nghe, ngay lập tức, khuôn mặt vốn bình thản dần trở nên đen đi.
Tú Nhi và Minh Thừa cũng không khỏi nhíu mày.
Có thể khiến cho Lăng Việt có biểu cảm như vậy chắc chắn không phải là chuyện nhỏ!
Cúp điện thoại, Lăng Việt lạnh mặt nói: “Thiết Quyền Môn ngu xuẩn nhà các người, không cần thương lượng gì nữa, trở về chuẩn bị quan tài đi! Minh Thừa, chúng ta đi thôi!”
“Thiếu gia, chuyện gì vậy?”
“Thiếu chủ Thiết Quyền Môn bắt Y Nhân đi rồi!”
Hai người họ rời đi để lại mấy người bên Thiết Quyền Môn đang một mặt trì độn chẳng hiểu gì.
“Vị tiểu thư này, chẳng hay cái người Y Nhân đó là ai vậy?”
Tú Nhi nhìn bọn người đó với vẻ mặt đáng thương , lắc đầu thở dài.
“Y Nhân là phu nhân của thiếu chủ chúng tôi! Chúc may mắn!”
Nói xong, cô ấy cũng rời khỏi căn phòng riêng đó, lúc này sắc mặt của những người trong Thiết Quyền Môn co giật kịch liệt, hoàn toàn suy sụp
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 235Sức mạnh cơ này ai dám địch lại chứ?Lăng Việt thu hồi lại nắm đấm, đối thủ ầm ầm ngã xuống, Lăng Việt vừa phủi tay, vừa hờ hững nhìn những người khác. Nhưng những người kia khi bắt gặp ánh mắt của hắn thì lập tức cúi đầu xuống, không dám nhìn Lăng Việt.“Vẫn là câu nói đó, một là thần phục tôi, hai là chết!”“Quỷ cốc của tôi không cần cộng sự gì hết, bởi vì không có ai có đủ tư cách để làm bạn đồng hành của tôi ở quỷ cốc!”“Mấy người… chỉ đáng làm nô tài mà thôi!”Lời nói đầy bá khí bén nhọn không để một chút đường lui nào cho đám người Thiết Quyền Môn.Đám người ở Thiết Quyền môn sợ tái xanh mặt mày.“Lăng thiếu chủ, có thể cho chúng ta một chút thời gian suy nghĩ được hay không?”“Tính tình của tôi có hạn thôi, năm phút đồng hồ!”“Đa tạ… Đa tạ!”Một đám trưởng lão lau mồ hôi lạnh, người nãy nhìn người kia, sau đó lập tức đi vào phòng riêng phía trong đại sảnh nói chuyện: “Tên nhóc Lăng Việt này thực lực quá kinh khủng! Có thể trong nháy mắt g**t ch*t trưởng lão chúng ta, thật sự là phi phàm mà!”“Nếu như không đồng ý yêu cầu của cậu ta, thì e rằng không ai trong chúng ta thoát được đâu!”“Hay là…đồng ý luôn đi?”“Đùa nhau à? Thiết Quyền Môn của chúng ta tốt xấu gì cũng là một trong những môn phái võ lâm, là môn phái có danh có tiếng có sơn môn đàng hoàng, vậy mà đi đầu hàng quỷ cốc, vậy còn ra thể thống gì nữa?”“Dù gì thần phục cũng tốt hơn là chết đúng không? Vả lại Thiết Quyền Môn của chúng ta trước nay chưa từng có thành tích nào qua những lần bách môn tranh bá, cứ cố ngang ngạnh thì được ích gì đâu…”Trong lúc mọi người đang thảo luận, điện thoại di động của Lăng Việt đột nhiên vang lên. Hắn ấn nghe, ngay lập tức, khuôn mặt vốn bình thản dần trở nên đen đi.Tú Nhi và Minh Thừa cũng không khỏi nhíu mày.Có thể khiến cho Lăng Việt có biểu cảm như vậy chắc chắn không phải là chuyện nhỏ!Cúp điện thoại, Lăng Việt lạnh mặt nói: “Thiết Quyền Môn ngu xuẩn nhà các người, không cần thương lượng gì nữa, trở về chuẩn bị quan tài đi! Minh Thừa, chúng ta đi thôi!”“Thiếu gia, chuyện gì vậy?”“Thiếu chủ Thiết Quyền Môn bắt Y Nhân đi rồi!”Hai người họ rời đi để lại mấy người bên Thiết Quyền Môn đang một mặt trì độn chẳng hiểu gì.“Vị tiểu thư này, chẳng hay cái người Y Nhân đó là ai vậy?”Tú Nhi nhìn bọn người đó với vẻ mặt đáng thương , lắc đầu thở dài.“Y Nhân là phu nhân của thiếu chủ chúng tôi! Chúc may mắn!”Nói xong, cô ấy cũng rời khỏi căn phòng riêng đó, lúc này sắc mặt của những người trong Thiết Quyền Môn co giật kịch liệt, hoàn toàn suy sụp