“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…
Chương 66
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 66Nghe thấy câu này, trong lòng Diệp Phong thầm chấn động, hết sức kinh ngạc.Cậu không ngờ người bạn này của Sở Kinh Quốc lại là anh hùng của thế giới ngầm Tô Hành – Chiến Thiên Qua!Ở đâu có ánh sáng, thì ở đó có bóng tối!Mặc dù Diệp Phong chỉ là một học sinh trung học phổ thông bình thường, nhưng cậu cũng từng nghe nói thế giới ngầm Tô Hành có ba thế lực, trong đó thế lực của Chiến Thiên Qua là mạnh nhất, hai người còn lại liên thủ thì mới có thể miễn cưỡng ngang hàng với ông ta.Truyền thuyết về ông ta nhiều vô số, nghe đồn rằng khi mới bước vào thế giới ngầm, ông ta là một kẻ tàn nhẫn có một không hai. Ông ta từng cầm con dao gọt dưa hấu, dẫn theo mấy chục đàn em, đuổi theo hàng trăm kẻ thù, chém giết trên bảy con phố, cuối cùng, tất cả lưỡi của con dao gọt dưa hấu đều bị mẻ.Đương nhiên, bây giờ ông ta đã công thành danh toại, không cần phải tranh giành chém giết như thời còn trẻ nữa, người đi đường nhìn thấy ông ta đều phải cung kính gọi một tiếng “Chiến gia!”Lúc này, khí thế uy nghiêm bộc phát trên người ông ta, đè ép lên người Diệp Phong.Nếu là loại người nhút nhát, e rằng đã run rẩy vì sợ hãi!Diệp Phong biết Chiến Thiên Qua đang muốn thăm dò mình, tâm niệm cậu vừa động, huy động lực Bạch Hổ và đứng thẳng lưng, không hề sợ hãi nhìn thẳng vào mắt Chiến Thiên Qua, đồng thời nói:“Diệp Phong!”“Vèo!”Bỗng chốc, căn phòng lớn như có một tia lửa điện vô hình, bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.Lần này, Chiến Thiên Qua đột nhiên thu hồi ánh mắt, cười lớn nói: “Ha ha ha… quả nhiên là thiên tài bước ra từ giới Cổ Võ, là anh hùng xuất thiếu niên! Xem ra hôm nay cậu Diệp rất có hứng thú với thần binh tuyệt thế, cũng quyết tâm có được nó!”“Đâu có, ông Chiến quá khen rồi!” Diệp Phong cũng thu hồi lực Bạch Hổ, cười nói.Cậu biết rằng trong cuộc đối đầu vô hình vừa rồi, cậu và Chiến Thiên Qua ngang hàng ngang sức, không phân thắng bại.“Sắp đến giờ rồi, cuộc so tài trên võ đài sắp bắt đầu!”Chiến Thiên Qua nói, sau đó đi đến ban công hình bán nguyện trước gian phòng, Diệp Phong và Sở Kinh Quốc cũng theo sau.Cấu trúc của võ đài ngầm này giống một sân vận động, gian phòng VIP của họ ở giữa tầng hai, họ không chỉ có thể nhìn rõ võ đài mà còn có thể thấy khán giả ở khu vực ghế ngồi thông thường ở tầng một.Nhìn từ xa, có hàng trăm người trên khán đài, trên gương mặt đầy vẻ hưng phấn và kích động.Phía trên trung tâm nhà thi đấu có bốn màn hình điện tử cực lớn, có thể ghi lại 360 độ toàn cảnh trên nhà thi đấu theo mọi hướng.…Đúng tám giờ tối, tất cả đèn trong sân thi đấu đột nhiên tắt, chỉ còn lại một bóng đèn tròn trắng chiếu thẳng vào lối đi của các tuyển thủ.Mọi người nhìn theo thì phát hiện có bốn người đàn ông lực lưỡng đang cố gắng nâng một bục binh khí đi tới bên cạnh lôi đài.“Rầm!”Bục binh khí rơi xuống nền bê tông lạnh lẽo, âm thanh rất lớn, mặt đất thậm chí còn nứt toác.
Chương 66
Nghe thấy câu này, trong lòng Diệp Phong thầm chấn động, hết sức kinh ngạc.
Cậu không ngờ người bạn này của Sở Kinh Quốc lại là anh hùng của thế giới ngầm Tô Hành – Chiến Thiên Qua!
Ở đâu có ánh sáng, thì ở đó có bóng tối!
Mặc dù Diệp Phong chỉ là một học sinh trung học phổ thông bình thường, nhưng cậu cũng từng nghe nói thế giới ngầm Tô Hành có ba thế lực, trong đó thế lực của Chiến Thiên Qua là mạnh nhất, hai người còn lại liên thủ thì mới có thể miễn cưỡng ngang hàng với ông ta.
Truyền thuyết về ông ta nhiều vô số, nghe đồn rằng khi mới bước vào thế giới ngầm, ông ta là một kẻ tàn nhẫn có một không hai. Ông ta từng cầm con dao gọt dưa hấu, dẫn theo mấy chục đàn em, đuổi theo hàng trăm kẻ thù, chém giết trên bảy con phố, cuối cùng, tất cả lưỡi của con dao gọt dưa hấu đều bị mẻ.
Đương nhiên, bây giờ ông ta đã công thành danh toại, không cần phải tranh giành chém giết như thời còn trẻ nữa, người đi đường nhìn thấy ông ta đều phải cung kính gọi một tiếng “Chiến gia!”
Lúc này, khí thế uy nghiêm bộc phát trên người ông ta, đè ép lên người Diệp Phong.
Nếu là loại người nhút nhát, e rằng đã run rẩy vì sợ hãi!
Diệp Phong biết Chiến Thiên Qua đang muốn thăm dò mình, tâm niệm cậu vừa động, huy động lực Bạch Hổ và đứng thẳng lưng, không hề sợ hãi nhìn thẳng vào mắt Chiến Thiên Qua, đồng thời nói:
“Diệp Phong!”
“Vèo!”
Bỗng chốc, căn phòng lớn như có một tia lửa điện vô hình, bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
Lần này, Chiến Thiên Qua đột nhiên thu hồi ánh mắt, cười lớn nói: “Ha ha ha… quả nhiên là thiên tài bước ra từ giới Cổ Võ, là anh hùng xuất thiếu niên! Xem ra hôm nay cậu Diệp rất có hứng thú với thần binh tuyệt thế, cũng quyết tâm có được nó!”
“Đâu có, ông Chiến quá khen rồi!” Diệp Phong cũng thu hồi lực Bạch Hổ, cười nói.
Cậu biết rằng trong cuộc đối đầu vô hình vừa rồi, cậu và Chiến Thiên Qua ngang hàng ngang sức, không phân thắng bại.
“Sắp đến giờ rồi, cuộc so tài trên võ đài sắp bắt đầu!”
Chiến Thiên Qua nói, sau đó đi đến ban công hình bán nguyện trước gian phòng, Diệp Phong và Sở Kinh Quốc cũng theo sau.
Cấu trúc của võ đài ngầm này giống một sân vận động, gian phòng VIP của họ ở giữa tầng hai, họ không chỉ có thể nhìn rõ võ đài mà còn có thể thấy khán giả ở khu vực ghế ngồi thông thường ở tầng một.
Nhìn từ xa, có hàng trăm người trên khán đài, trên gương mặt đầy vẻ hưng phấn và kích động.
Phía trên trung tâm nhà thi đấu có bốn màn hình điện tử cực lớn, có thể ghi lại 360 độ toàn cảnh trên nhà thi đấu theo mọi hướng.
…
Đúng tám giờ tối, tất cả đèn trong sân thi đấu đột nhiên tắt, chỉ còn lại một bóng đèn tròn trắng chiếu thẳng vào lối đi của các tuyển thủ.
Mọi người nhìn theo thì phát hiện có bốn người đàn ông lực lưỡng đang cố gắng nâng một bục binh khí đi tới bên cạnh lôi đài.
“Rầm!”
Bục binh khí rơi xuống nền bê tông lạnh lẽo, âm thanh rất lớn, mặt đất thậm chí còn nứt toác.
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 66Nghe thấy câu này, trong lòng Diệp Phong thầm chấn động, hết sức kinh ngạc.Cậu không ngờ người bạn này của Sở Kinh Quốc lại là anh hùng của thế giới ngầm Tô Hành – Chiến Thiên Qua!Ở đâu có ánh sáng, thì ở đó có bóng tối!Mặc dù Diệp Phong chỉ là một học sinh trung học phổ thông bình thường, nhưng cậu cũng từng nghe nói thế giới ngầm Tô Hành có ba thế lực, trong đó thế lực của Chiến Thiên Qua là mạnh nhất, hai người còn lại liên thủ thì mới có thể miễn cưỡng ngang hàng với ông ta.Truyền thuyết về ông ta nhiều vô số, nghe đồn rằng khi mới bước vào thế giới ngầm, ông ta là một kẻ tàn nhẫn có một không hai. Ông ta từng cầm con dao gọt dưa hấu, dẫn theo mấy chục đàn em, đuổi theo hàng trăm kẻ thù, chém giết trên bảy con phố, cuối cùng, tất cả lưỡi của con dao gọt dưa hấu đều bị mẻ.Đương nhiên, bây giờ ông ta đã công thành danh toại, không cần phải tranh giành chém giết như thời còn trẻ nữa, người đi đường nhìn thấy ông ta đều phải cung kính gọi một tiếng “Chiến gia!”Lúc này, khí thế uy nghiêm bộc phát trên người ông ta, đè ép lên người Diệp Phong.Nếu là loại người nhút nhát, e rằng đã run rẩy vì sợ hãi!Diệp Phong biết Chiến Thiên Qua đang muốn thăm dò mình, tâm niệm cậu vừa động, huy động lực Bạch Hổ và đứng thẳng lưng, không hề sợ hãi nhìn thẳng vào mắt Chiến Thiên Qua, đồng thời nói:“Diệp Phong!”“Vèo!”Bỗng chốc, căn phòng lớn như có một tia lửa điện vô hình, bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.Lần này, Chiến Thiên Qua đột nhiên thu hồi ánh mắt, cười lớn nói: “Ha ha ha… quả nhiên là thiên tài bước ra từ giới Cổ Võ, là anh hùng xuất thiếu niên! Xem ra hôm nay cậu Diệp rất có hứng thú với thần binh tuyệt thế, cũng quyết tâm có được nó!”“Đâu có, ông Chiến quá khen rồi!” Diệp Phong cũng thu hồi lực Bạch Hổ, cười nói.Cậu biết rằng trong cuộc đối đầu vô hình vừa rồi, cậu và Chiến Thiên Qua ngang hàng ngang sức, không phân thắng bại.“Sắp đến giờ rồi, cuộc so tài trên võ đài sắp bắt đầu!”Chiến Thiên Qua nói, sau đó đi đến ban công hình bán nguyện trước gian phòng, Diệp Phong và Sở Kinh Quốc cũng theo sau.Cấu trúc của võ đài ngầm này giống một sân vận động, gian phòng VIP của họ ở giữa tầng hai, họ không chỉ có thể nhìn rõ võ đài mà còn có thể thấy khán giả ở khu vực ghế ngồi thông thường ở tầng một.Nhìn từ xa, có hàng trăm người trên khán đài, trên gương mặt đầy vẻ hưng phấn và kích động.Phía trên trung tâm nhà thi đấu có bốn màn hình điện tử cực lớn, có thể ghi lại 360 độ toàn cảnh trên nhà thi đấu theo mọi hướng.…Đúng tám giờ tối, tất cả đèn trong sân thi đấu đột nhiên tắt, chỉ còn lại một bóng đèn tròn trắng chiếu thẳng vào lối đi của các tuyển thủ.Mọi người nhìn theo thì phát hiện có bốn người đàn ông lực lưỡng đang cố gắng nâng một bục binh khí đi tới bên cạnh lôi đài.“Rầm!”Bục binh khí rơi xuống nền bê tông lạnh lẽo, âm thanh rất lớn, mặt đất thậm chí còn nứt toác.