“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…
Chương 69
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 69Đúng lúc này, giọng nói của ông Ngụy đột nhiên vang lên bên tai Diệp Phong: “Tiểu Phàm, bằng mọi giá cậu phải lấy được thanh kiếm đó!”“Hả? Tại sao?”Diệp Phong bị giọng nói đột ngột của ông Ngụy dọa sợ hết hồn, nhưng cậu cũng hơi tò mò.Kiếm Thất Tinh Long Uyên quả nhiên là phi phàm, nhưng ông Ngụy là Bắc Thần Tiên Tôn. Theo lời ông ấy nói, ở thời kỳ đỉnh cao, ông ấy có thể phá hủy mặt trời, mặt trăng, các ngôi sao trong chớp mắt, hủy diệt hàng trăm ngàn sinh linh chỉ với một ý niệm, sao có thể để ý tới một thần binh của Hoa Hạ chứ?“Tiểu Phàm, thanh kiếm này có điểm đó kỳ quái! Nếu như tôi không lầm, bên trong có khí tức trận pháp, mặc dù đơn giản, nhưng nhất định là pháp khí từng được vị tiên tu nào đó sử dụng, nếu cậu lấy được nó thì sức chiến đấu sẽ tăng vọt!”Diệp Phong cảm thấy vui mừng khi nghe thấy vậy.Theo ông Ngụy giải thích, người bình thường phải mất ít nhất mười năm khổ công tu luyện từ cảnh giới Luyện Khí lên tới cảnh giới Trúc Cơ.Mấy ngày nay, Diệp Phong cũng phát hiện linh khí trong trời đất quá mức thiếu thốn. Với sự trợ giúp của khí Huyền Âm trong cơ thể Sở Mai Dung, sau khi đột phá liên tiếp hai cảnh giới, tốc độ của cậu cực kỳ chậm.Nếu có thể lấy được Thất Tinh Long Uyên, mặc dù thực lực không thay đổi, nhưng sức chiến đấu lại không giống như trước.Nhưng bây giờ thần kiếm xuất thế, rất nhiều người trong võ đài đều nóng lòng muốn thử, hiển nhiên họ đã quyết tâm giành được Thất Tinh Long Uyên.Một trận rồng tranh hổ đấu sắp bắt đầu!Lúc này, người dẫn chương trình đột nhiên nói: “Các vị khán giả, tôi biết mọi người đều muốn có được kiếm Thất Tinh Long Uyên, nhưng thần binh chỉ có một, ai cũng có thể lên đài khiêu chiến, ai đứng vững tới cuối cùng sẽ là chủ nhân của thanh thần binh này!”Nghe người dẫn chương trình nói vậy, tất cả mọi người nhất thời sửng sốt, không ngờ quy tắc này lại được áp dụng trên võ đài thi đấu hôm nay!Trong trường hợp này, càng ra sân sớm thì càng bất lợi.Ngay cả võ giả Thất Phẩm, Bát Phẩm cũng không thể chiến đấu liên tục không ngừng nghỉ, nếu không cẩn thận rất có thể sẽ bị võ giả thực lực kém hơn chiếm lợi!Bỗng chốc, võ đài xuất hiện một tình cảnh vô cùng quỷ dị, tất cả mọi người đều ôm tâm lý ăn hôi, mấy phút sau vẫn không có ai lên đài, bầu không khí vô cùng gượng gạo.Lúc này, trong đám người vang lên một tiếng quát hùng hổ:“Hừ… Một đám nhát như chuột nhắt, nếu các người đều nhát gan như vậy, vậy thì ông đây không khách khí!”Vừa dứt lời, một cái bóng màu đen trong khán phòng nhảy lên, phóng lên trời như đạn đại bác, cuối cùng nhẹ nhàng đáp xuống giữa võ đài.“Ầm!”Một tiếng động lớn vang lên, bụi đất bay tung tóe.Nhìn từ xa, một người đàn ông cao lớn khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, cao gần hai mét, cơ bắp cuồn cuộn cứng rắn như gang đồng, sức mạnh bùng nổ.Cánh tay hắn còn to hơn bắp đùi người bình thường, làn da sáng loáng ánh kim, cơ thể vạm vỡ như pháo đài bọc thép di động, khiến người ta cảm thấy bị áp bức mãnh liệt.
Chương 69
Đúng lúc này, giọng nói của ông Ngụy đột nhiên vang lên bên tai Diệp Phong: “Tiểu Phàm, bằng mọi giá cậu phải lấy được thanh kiếm đó!”
“Hả? Tại sao?”
Diệp Phong bị giọng nói đột ngột của ông Ngụy dọa sợ hết hồn, nhưng cậu cũng hơi tò mò.
Kiếm Thất Tinh Long Uyên quả nhiên là phi phàm, nhưng ông Ngụy là Bắc Thần Tiên Tôn. Theo lời ông ấy nói, ở thời kỳ đỉnh cao, ông ấy có thể phá hủy mặt trời, mặt trăng, các ngôi sao trong chớp mắt, hủy diệt hàng trăm ngàn sinh linh chỉ với một ý niệm, sao có thể để ý tới một thần binh của Hoa Hạ chứ?
“Tiểu Phàm, thanh kiếm này có điểm đó kỳ quái! Nếu như tôi không lầm, bên trong có khí tức trận pháp, mặc dù đơn giản, nhưng nhất định là pháp khí từng được vị tiên tu nào đó sử dụng, nếu cậu lấy được nó thì sức chiến đấu sẽ tăng vọt!”
Diệp Phong cảm thấy vui mừng khi nghe thấy vậy.
Theo ông Ngụy giải thích, người bình thường phải mất ít nhất mười năm khổ công tu luyện từ cảnh giới Luyện Khí lên tới cảnh giới Trúc Cơ.
Mấy ngày nay, Diệp Phong cũng phát hiện linh khí trong trời đất quá mức thiếu thốn. Với sự trợ giúp của khí Huyền Âm trong cơ thể Sở Mai Dung, sau khi đột phá liên tiếp hai cảnh giới, tốc độ của cậu cực kỳ chậm.
Nếu có thể lấy được Thất Tinh Long Uyên, mặc dù thực lực không thay đổi, nhưng sức chiến đấu lại không giống như trước.
Nhưng bây giờ thần kiếm xuất thế, rất nhiều người trong võ đài đều nóng lòng muốn thử, hiển nhiên họ đã quyết tâm giành được Thất Tinh Long Uyên.
Một trận rồng tranh hổ đấu sắp bắt đầu!
Lúc này, người dẫn chương trình đột nhiên nói: “Các vị khán giả, tôi biết mọi người đều muốn có được kiếm Thất Tinh Long Uyên, nhưng thần binh chỉ có một, ai cũng có thể lên đài khiêu chiến, ai đứng vững tới cuối cùng sẽ là chủ nhân của thanh thần binh này!”
Nghe người dẫn chương trình nói vậy, tất cả mọi người nhất thời sửng sốt, không ngờ quy tắc này lại được áp dụng trên võ đài thi đấu hôm nay!
Trong trường hợp này, càng ra sân sớm thì càng bất lợi.
Ngay cả võ giả Thất Phẩm, Bát Phẩm cũng không thể chiến đấu liên tục không ngừng nghỉ, nếu không cẩn thận rất có thể sẽ bị võ giả thực lực kém hơn chiếm lợi!
Bỗng chốc, võ đài xuất hiện một tình cảnh vô cùng quỷ dị, tất cả mọi người đều ôm tâm lý ăn hôi, mấy phút sau vẫn không có ai lên đài, bầu không khí vô cùng gượng gạo.
Lúc này, trong đám người vang lên một tiếng quát hùng hổ:
“Hừ… Một đám nhát như chuột nhắt, nếu các người đều nhát gan như vậy, vậy thì ông đây không khách khí!”
Vừa dứt lời, một cái bóng màu đen trong khán phòng nhảy lên, phóng lên trời như đạn đại bác, cuối cùng nhẹ nhàng đáp xuống giữa võ đài.
“Ầm!”
Một tiếng động lớn vang lên, bụi đất bay tung tóe.
Nhìn từ xa, một người đàn ông cao lớn khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, cao gần hai mét, cơ bắp cuồn cuộn cứng rắn như gang đồng, sức mạnh bùng nổ.
Cánh tay hắn còn to hơn bắp đùi người bình thường, làn da sáng loáng ánh kim, cơ thể vạm vỡ như pháo đài bọc thép di động, khiến người ta cảm thấy bị áp bức mãnh liệt.
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 69Đúng lúc này, giọng nói của ông Ngụy đột nhiên vang lên bên tai Diệp Phong: “Tiểu Phàm, bằng mọi giá cậu phải lấy được thanh kiếm đó!”“Hả? Tại sao?”Diệp Phong bị giọng nói đột ngột của ông Ngụy dọa sợ hết hồn, nhưng cậu cũng hơi tò mò.Kiếm Thất Tinh Long Uyên quả nhiên là phi phàm, nhưng ông Ngụy là Bắc Thần Tiên Tôn. Theo lời ông ấy nói, ở thời kỳ đỉnh cao, ông ấy có thể phá hủy mặt trời, mặt trăng, các ngôi sao trong chớp mắt, hủy diệt hàng trăm ngàn sinh linh chỉ với một ý niệm, sao có thể để ý tới một thần binh của Hoa Hạ chứ?“Tiểu Phàm, thanh kiếm này có điểm đó kỳ quái! Nếu như tôi không lầm, bên trong có khí tức trận pháp, mặc dù đơn giản, nhưng nhất định là pháp khí từng được vị tiên tu nào đó sử dụng, nếu cậu lấy được nó thì sức chiến đấu sẽ tăng vọt!”Diệp Phong cảm thấy vui mừng khi nghe thấy vậy.Theo ông Ngụy giải thích, người bình thường phải mất ít nhất mười năm khổ công tu luyện từ cảnh giới Luyện Khí lên tới cảnh giới Trúc Cơ.Mấy ngày nay, Diệp Phong cũng phát hiện linh khí trong trời đất quá mức thiếu thốn. Với sự trợ giúp của khí Huyền Âm trong cơ thể Sở Mai Dung, sau khi đột phá liên tiếp hai cảnh giới, tốc độ của cậu cực kỳ chậm.Nếu có thể lấy được Thất Tinh Long Uyên, mặc dù thực lực không thay đổi, nhưng sức chiến đấu lại không giống như trước.Nhưng bây giờ thần kiếm xuất thế, rất nhiều người trong võ đài đều nóng lòng muốn thử, hiển nhiên họ đã quyết tâm giành được Thất Tinh Long Uyên.Một trận rồng tranh hổ đấu sắp bắt đầu!Lúc này, người dẫn chương trình đột nhiên nói: “Các vị khán giả, tôi biết mọi người đều muốn có được kiếm Thất Tinh Long Uyên, nhưng thần binh chỉ có một, ai cũng có thể lên đài khiêu chiến, ai đứng vững tới cuối cùng sẽ là chủ nhân của thanh thần binh này!”Nghe người dẫn chương trình nói vậy, tất cả mọi người nhất thời sửng sốt, không ngờ quy tắc này lại được áp dụng trên võ đài thi đấu hôm nay!Trong trường hợp này, càng ra sân sớm thì càng bất lợi.Ngay cả võ giả Thất Phẩm, Bát Phẩm cũng không thể chiến đấu liên tục không ngừng nghỉ, nếu không cẩn thận rất có thể sẽ bị võ giả thực lực kém hơn chiếm lợi!Bỗng chốc, võ đài xuất hiện một tình cảnh vô cùng quỷ dị, tất cả mọi người đều ôm tâm lý ăn hôi, mấy phút sau vẫn không có ai lên đài, bầu không khí vô cùng gượng gạo.Lúc này, trong đám người vang lên một tiếng quát hùng hổ:“Hừ… Một đám nhát như chuột nhắt, nếu các người đều nhát gan như vậy, vậy thì ông đây không khách khí!”Vừa dứt lời, một cái bóng màu đen trong khán phòng nhảy lên, phóng lên trời như đạn đại bác, cuối cùng nhẹ nhàng đáp xuống giữa võ đài.“Ầm!”Một tiếng động lớn vang lên, bụi đất bay tung tóe.Nhìn từ xa, một người đàn ông cao lớn khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, cao gần hai mét, cơ bắp cuồn cuộn cứng rắn như gang đồng, sức mạnh bùng nổ.Cánh tay hắn còn to hơn bắp đùi người bình thường, làn da sáng loáng ánh kim, cơ thể vạm vỡ như pháo đài bọc thép di động, khiến người ta cảm thấy bị áp bức mãnh liệt.