“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…
Chương 84
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 84“Không thể nào! Mày sao có thể mạnh như vậy? Ban nãy đòn Nộ Phong Cuồng Trảm của tao cho dù có là Tông Sư cũng không địch lại, vậy sao mày có thể thắng được?”Diệp Phong nghe thấy vậy, đứng trên cao nhìn Sato Kojiro tê liệt dưới đất giống như một con kiến hôi, cậu lạnh lùng nói:“Hừ! Không phải tao quá mạnh, mà vì mày quá yếu!”Không phải tao quá mạnh, mà là mày quá yếu!Lời Diệp Phong nói giống như một lưỡi kiếm sắc bén vô hình đâm vào tim Sato Kojiro, tạo ra một cú đánh đến tận linh hồn.Nếu như người khác nói câu này, người ta sẽ cười rụng răng, nhưng bây giờ Diệp Phong là người nói câu này, người ta chỉ cảm giác cậu mạnh vô cùng!Cần phải biết Sato Kojiro là đệ tử quan môn của Tông Sư nước Oa Haneda Takeshi, là thiên tài trăm năm có một của giới võ đạo nước Oa, lại thêm thanh yêu đao Muramasa, uy lực của chiêu Nộ Phong Cuồng Long Trảm ban nãy không hề kém chiêu thức của võ giả Tông Sư khi dùng toàn lực!Nhưng Diệp Phong có thể dễ dàng dành chiến thắng, thậm chí trên người không hề bị thương, từ đầu đến cuối thanh yêu đao Muramasa kia không hề chém trúng cậu.Nếu như nói Diệp Phong là một võ đạo Tông Sư thành danh đã lâu thì cũng hợp tình hợp lý, nhưng mặt cậu còn chưa hết nét ngây thơ, cùng lắm chỉ mới mười tám, mười chín thôi!Ở tuổi này mà có được thực lực kinh khủng như vậy, cho dù ở trong giới cổ võ cũng có thể là sự tồn tại của thiên tài!Ngay lúc này Sato Kojiro dưới đất như hồi quang phản chiếu (Hồi quang phản chiếu là hiện tượng một người đang bị bệnh nặng, cơ thể suy yếu, đột nhiên trở nên tỉnh táo, thân thể khỏe mạnh), trên mặt bỗng hiện lên ánh hồng yêu dã, bắp thịt trên mặt co quắp lại, ngũ quan vặn vẹo, co rúm lại, hắn phát tiếng kêu thê lương:“Dưới cảnh giới Tông Sư, ta là vô địch! Mày… mày là cao thủ cảnh giới Tổng Sư?”Diệp Phong nghe thấy vậy không hề thừa nhận cũng chẳng hề phủ định, mà chỉ giơ kiếm Thất Tinh Long Uyên lên, giọng điệu lạnh như băng:“Sato Kojiro, nếu mày đã đứng trên võ đài, còn chém chết hai đồng bào của tao, vậy thì mày cũng nên hiểu cảm giác chết là như nào! Bây giờ, chịu chết đi!”Cảm nhận được sát khí ngưng đọng trên người Diệp Phong, Sato Kojiro run rẩy, bởi vì quá sợ hãi, cơ bắp trên người hắn nổi lên.Diệp Phong đứng trên cao khiến hắn cảm giác mình đang đối mặt của Diêm Vương có thể dễ dàng b*p ch*t hắn, hắn hét lớn:“Không! Mày không được giết tao! Sư phụ của tao là Haneda Takeshi Tông Sư của nước Oa, mày mà giết tao, ông ấy sẽ đích thân đến Hoa Hạ g**t ch*t chúng mày!”“g**t ch*t hết? Hừ… khẩu khí lớn thật!”Diệp Phong lạnh lùng nói: “Haneda Takeshi là Tông Sư nước Oa thì có gì giỏi giang, chỉ cần ông ta đặt một chân lên Hoa Hạ, tao sẽ chém chết ông ta!”Nghe thấy lời tuyên bố hùng hồn của Diệp Phong, tâm trạng của tất cả khán giả ở đây đều hào hứng đến cực điểm, họ hét lớn, nơi đây như sôi trào lên:“Giết hắn đi”“Giết hắn đi”“Giết hắn đi”
Chương 84
“Không thể nào! Mày sao có thể mạnh như vậy? Ban nãy đòn Nộ Phong Cuồng Trảm của tao cho dù có là Tông Sư cũng không địch lại, vậy sao mày có thể thắng được?”
Diệp Phong nghe thấy vậy, đứng trên cao nhìn Sato Kojiro tê liệt dưới đất giống như một con kiến hôi, cậu lạnh lùng nói:
“Hừ! Không phải tao quá mạnh, mà vì mày quá yếu!”
Không phải tao quá mạnh, mà là mày quá yếu!
Lời Diệp Phong nói giống như một lưỡi kiếm sắc bén vô hình đâm vào tim Sato Kojiro, tạo ra một cú đánh đến tận linh hồn.
Nếu như người khác nói câu này, người ta sẽ cười rụng răng, nhưng bây giờ Diệp Phong là người nói câu này, người ta chỉ cảm giác cậu mạnh vô cùng!
Cần phải biết Sato Kojiro là đệ tử quan môn của Tông Sư nước Oa Haneda Takeshi, là thiên tài trăm năm có một của giới võ đạo nước Oa, lại thêm thanh yêu đao Muramasa, uy lực của chiêu Nộ Phong Cuồng Long Trảm ban nãy không hề kém chiêu thức của võ giả Tông Sư khi dùng toàn lực!
Nhưng Diệp Phong có thể dễ dàng dành chiến thắng, thậm chí trên người không hề bị thương, từ đầu đến cuối thanh yêu đao Muramasa kia không hề chém trúng cậu.
Nếu như nói Diệp Phong là một võ đạo Tông Sư thành danh đã lâu thì cũng hợp tình hợp lý, nhưng mặt cậu còn chưa hết nét ngây thơ, cùng lắm chỉ mới mười tám, mười chín thôi!
Ở tuổi này mà có được thực lực kinh khủng như vậy, cho dù ở trong giới cổ võ cũng có thể là sự tồn tại của thiên tài!
Ngay lúc này Sato Kojiro dưới đất như hồi quang phản chiếu (Hồi quang phản chiếu là hiện tượng một người đang bị bệnh nặng, cơ thể suy yếu, đột nhiên trở nên tỉnh táo, thân thể khỏe mạnh), trên mặt bỗng hiện lên ánh hồng yêu dã, bắp thịt trên mặt co quắp lại, ngũ quan vặn vẹo, co rúm lại, hắn phát tiếng kêu thê lương:
“Dưới cảnh giới Tông Sư, ta là vô địch! Mày… mày là cao thủ cảnh giới Tổng Sư?”
Diệp Phong nghe thấy vậy không hề thừa nhận cũng chẳng hề phủ định, mà chỉ giơ kiếm Thất Tinh Long Uyên lên, giọng điệu lạnh như băng:
“Sato Kojiro, nếu mày đã đứng trên võ đài, còn chém chết hai đồng bào của tao, vậy thì mày cũng nên hiểu cảm giác chết là như nào! Bây giờ, chịu chết đi!”
Cảm nhận được sát khí ngưng đọng trên người Diệp Phong, Sato Kojiro run rẩy, bởi vì quá sợ hãi, cơ bắp trên người hắn nổi lên.
Diệp Phong đứng trên cao khiến hắn cảm giác mình đang đối mặt của Diêm Vương có thể dễ dàng b*p ch*t hắn, hắn hét lớn:
“Không! Mày không được giết tao! Sư phụ của tao là Haneda Takeshi Tông Sư của nước Oa, mày mà giết tao, ông ấy sẽ đích thân đến Hoa Hạ g**t ch*t chúng mày!”
“g**t ch*t hết? Hừ… khẩu khí lớn thật!”
Diệp Phong lạnh lùng nói: “Haneda Takeshi là Tông Sư nước Oa thì có gì giỏi giang, chỉ cần ông ta đặt một chân lên Hoa Hạ, tao sẽ chém chết ông ta!”
Nghe thấy lời tuyên bố hùng hồn của Diệp Phong, tâm trạng của tất cả khán giả ở đây đều hào hứng đến cực điểm, họ hét lớn, nơi đây như sôi trào lên:
“Giết hắn đi”
“Giết hắn đi”
“Giết hắn đi”
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 84“Không thể nào! Mày sao có thể mạnh như vậy? Ban nãy đòn Nộ Phong Cuồng Trảm của tao cho dù có là Tông Sư cũng không địch lại, vậy sao mày có thể thắng được?”Diệp Phong nghe thấy vậy, đứng trên cao nhìn Sato Kojiro tê liệt dưới đất giống như một con kiến hôi, cậu lạnh lùng nói:“Hừ! Không phải tao quá mạnh, mà vì mày quá yếu!”Không phải tao quá mạnh, mà là mày quá yếu!Lời Diệp Phong nói giống như một lưỡi kiếm sắc bén vô hình đâm vào tim Sato Kojiro, tạo ra một cú đánh đến tận linh hồn.Nếu như người khác nói câu này, người ta sẽ cười rụng răng, nhưng bây giờ Diệp Phong là người nói câu này, người ta chỉ cảm giác cậu mạnh vô cùng!Cần phải biết Sato Kojiro là đệ tử quan môn của Tông Sư nước Oa Haneda Takeshi, là thiên tài trăm năm có một của giới võ đạo nước Oa, lại thêm thanh yêu đao Muramasa, uy lực của chiêu Nộ Phong Cuồng Long Trảm ban nãy không hề kém chiêu thức của võ giả Tông Sư khi dùng toàn lực!Nhưng Diệp Phong có thể dễ dàng dành chiến thắng, thậm chí trên người không hề bị thương, từ đầu đến cuối thanh yêu đao Muramasa kia không hề chém trúng cậu.Nếu như nói Diệp Phong là một võ đạo Tông Sư thành danh đã lâu thì cũng hợp tình hợp lý, nhưng mặt cậu còn chưa hết nét ngây thơ, cùng lắm chỉ mới mười tám, mười chín thôi!Ở tuổi này mà có được thực lực kinh khủng như vậy, cho dù ở trong giới cổ võ cũng có thể là sự tồn tại của thiên tài!Ngay lúc này Sato Kojiro dưới đất như hồi quang phản chiếu (Hồi quang phản chiếu là hiện tượng một người đang bị bệnh nặng, cơ thể suy yếu, đột nhiên trở nên tỉnh táo, thân thể khỏe mạnh), trên mặt bỗng hiện lên ánh hồng yêu dã, bắp thịt trên mặt co quắp lại, ngũ quan vặn vẹo, co rúm lại, hắn phát tiếng kêu thê lương:“Dưới cảnh giới Tông Sư, ta là vô địch! Mày… mày là cao thủ cảnh giới Tổng Sư?”Diệp Phong nghe thấy vậy không hề thừa nhận cũng chẳng hề phủ định, mà chỉ giơ kiếm Thất Tinh Long Uyên lên, giọng điệu lạnh như băng:“Sato Kojiro, nếu mày đã đứng trên võ đài, còn chém chết hai đồng bào của tao, vậy thì mày cũng nên hiểu cảm giác chết là như nào! Bây giờ, chịu chết đi!”Cảm nhận được sát khí ngưng đọng trên người Diệp Phong, Sato Kojiro run rẩy, bởi vì quá sợ hãi, cơ bắp trên người hắn nổi lên.Diệp Phong đứng trên cao khiến hắn cảm giác mình đang đối mặt của Diêm Vương có thể dễ dàng b*p ch*t hắn, hắn hét lớn:“Không! Mày không được giết tao! Sư phụ của tao là Haneda Takeshi Tông Sư của nước Oa, mày mà giết tao, ông ấy sẽ đích thân đến Hoa Hạ g**t ch*t chúng mày!”“g**t ch*t hết? Hừ… khẩu khí lớn thật!”Diệp Phong lạnh lùng nói: “Haneda Takeshi là Tông Sư nước Oa thì có gì giỏi giang, chỉ cần ông ta đặt một chân lên Hoa Hạ, tao sẽ chém chết ông ta!”Nghe thấy lời tuyên bố hùng hồn của Diệp Phong, tâm trạng của tất cả khán giả ở đây đều hào hứng đến cực điểm, họ hét lớn, nơi đây như sôi trào lên:“Giết hắn đi”“Giết hắn đi”“Giết hắn đi”