“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…
Chương 95
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 95Nghe thấy lời nói này, tim Hoa Anh Kiệt đập thình thịch.Thực ra mấy lần trước tổ chức tiệc hắn từng mời Sở Mai Dung, kết quả đều bị từ chối một cánh vô tình, nhưng hôm nay không biết tại sao Sở Mai Dung lại tham gia, vô hình trung khiến Hoa Anh Kiệt nở mày nở mặt.“Ồ? Chuyện gì vậy?”Đúng lúc này, đột nhiên có người chỉ vào phía cách đó không xa, kinh ngạc nói: “Đó là ai? Sao mặc đồng phục của trường mình đạp xe đến, chẳng nhẽ đến tham gia buổi tiệc lần này sao?”Mọi người nghe thấy vậy liền nhìn về phía người đó chỉ, phát hiện ra người này mặc một bộ đồng phục trường đơn giản, đi một chiếc xe đạp OFO màu vàng, thoải mái đi vào câu lạc bộ Thanh Đằng.Người này chính là Diệp Phong!Nếu giữa các hãng xe Santana, Chery, Geely, đột nhiên xuất hiện một chiếc xe Ferrari thì nó sẽ nổi bật giữa đám đông, tỏa sáng như ánh mặt trời.Nhưng nếu ngược lại, giữa một đống xe sang như BMW, Mercedes-Benz, Porsche, một chiếc xe đạp OFO màu vàng bất ngờ xuất hiện thì thật điên rồ và cực kỳ nổi bật.Trong khoảnh khắc, đám con cháu nhà giàu ở cổng câu lạc bộ Thanh Đằng đều bị khí thế của Diệp Phong làm cho chấn động, chết lặng trợn mắt há mồm.Một lúc lâu sau, mới có người định thần lại, nói với Hoa Anh Kiệt: “Cậu chủ Hoa, người này là anh mời đến sao? Hắn đang hạ thấp đẳng cấp của chúng ta đấy!”“Này… đây không phải là Diệp Phong, thiên tài toán học lớp 12-6 à? Nghe nói mấy ngày trước cậu ta rất nổi tiếng, thậm chí còn từ chối cả đề nghị của hiệu phó trường đại học Giang Nam!”, có người tiết lộ thân phận của Diệp Phong.“Hừ! Dù cậu ta trúng tuyển vào trường đại học Thanh Bắc thì sao chứ? Sau khi tốt nghiệp, cùng lắm là làm một người làm công ăn lương cao cấp mà thôi, thuộc hạ của bố tôi thậm chí có cả sinh viên trường Harvard và Yale!”, có người khinh thường nói.Sau khi nghe thấy lời này, đám con nhà giàu xung quanh đều gật đầu tán đồng.Trong thời đại ngày nay, nhà nghèo khó sinh quý tử!Tài nguyên quý hiếm trong xã hội đã sớm bị lũng đoạn từ đời trước.Ngay cả những người có thiên phú vượt trội cũng chỉ có thể trở thành người giỏi nhất trong số những người bình thường nếu họ cố gắng hết sức, họ không thể vượt qua giai cấp và chen chân vào xã hội thượng lưu.Còn những nam nữ thanh niên có thể xuất hiện ở đây đều sinh ra đã ngậm thìa vàng, cho dù điểm kém xa Diệp Phong, nhưng cũng có thể thông qua đủ các cách khác nhau để nhập học ở những trường nổi tiếng trong và ngoài nước!Sau khi tốt nghiệp, họ không cần lo lắng về công việc, chỉ cần trở về kế thừa gia sản là được!Trong mắt họ, dù điểm số của Diệp Phong có xuất sắc đến đâu thì cậu cũng không phải người cùng một thế giới với họ.Do đó bọn họ không hiểu tại sao Hoa Anh Kiệt lại đột nhiên mời Diệp Phong tới dự bữa tiệc tối nay.Lúc này, khóe miệng Hoa Anh Kiệt nở một nụ cười quỷ dị, ôm chặt lấy eo thon của Tô My, nói với mọi người xung quanh:“Ha ha… Loại dân nghèo sống trong khu ổ chuột thì sao có thể ngang hàng với chúng ta? Hôm nay tôi đưa cậu ta tới đây chỉ để trút giận cho bạn gái Tô My của tôi, nhân tiện làm bẽ mặt cậu ta mà thôi!”
Chương 95
Nghe thấy lời nói này, tim Hoa Anh Kiệt đập thình thịch.
Thực ra mấy lần trước tổ chức tiệc hắn từng mời Sở Mai Dung, kết quả đều bị từ chối một cánh vô tình, nhưng hôm nay không biết tại sao Sở Mai Dung lại tham gia, vô hình trung khiến Hoa Anh Kiệt nở mày nở mặt.
“Ồ? Chuyện gì vậy?”
Đúng lúc này, đột nhiên có người chỉ vào phía cách đó không xa, kinh ngạc nói: “Đó là ai? Sao mặc đồng phục của trường mình đạp xe đến, chẳng nhẽ đến tham gia buổi tiệc lần này sao?”
Mọi người nghe thấy vậy liền nhìn về phía người đó chỉ, phát hiện ra người này mặc một bộ đồng phục trường đơn giản, đi một chiếc xe đạp OFO màu vàng, thoải mái đi vào câu lạc bộ Thanh Đằng.
Người này chính là Diệp Phong!
Nếu giữa các hãng xe Santana, Chery, Geely, đột nhiên xuất hiện một chiếc xe Ferrari thì nó sẽ nổi bật giữa đám đông, tỏa sáng như ánh mặt trời.
Nhưng nếu ngược lại, giữa một đống xe sang như BMW, Mercedes-Benz, Porsche, một chiếc xe đạp OFO màu vàng bất ngờ xuất hiện thì thật điên rồ và cực kỳ nổi bật.
Trong khoảnh khắc, đám con cháu nhà giàu ở cổng câu lạc bộ Thanh Đằng đều bị khí thế của Diệp Phong làm cho chấn động, chết lặng trợn mắt há mồm.
Một lúc lâu sau, mới có người định thần lại, nói với Hoa Anh Kiệt: “Cậu chủ Hoa, người này là anh mời đến sao? Hắn đang hạ thấp đẳng cấp của chúng ta đấy!”
“Này… đây không phải là Diệp Phong, thiên tài toán học lớp 12-6 à? Nghe nói mấy ngày trước cậu ta rất nổi tiếng, thậm chí còn từ chối cả đề nghị của hiệu phó trường đại học Giang Nam!”, có người tiết lộ thân phận của Diệp Phong.
“Hừ! Dù cậu ta trúng tuyển vào trường đại học Thanh Bắc thì sao chứ? Sau khi tốt nghiệp, cùng lắm là làm một người làm công ăn lương cao cấp mà thôi, thuộc hạ của bố tôi thậm chí có cả sinh viên trường Harvard và Yale!”, có người khinh thường nói.
Sau khi nghe thấy lời này, đám con nhà giàu xung quanh đều gật đầu tán đồng.
Trong thời đại ngày nay, nhà nghèo khó sinh quý tử!
Tài nguyên quý hiếm trong xã hội đã sớm bị lũng đoạn từ đời trước.
Ngay cả những người có thiên phú vượt trội cũng chỉ có thể trở thành người giỏi nhất trong số những người bình thường nếu họ cố gắng hết sức, họ không thể vượt qua giai cấp và chen chân vào xã hội thượng lưu.
Còn những nam nữ thanh niên có thể xuất hiện ở đây đều sinh ra đã ngậm thìa vàng, cho dù điểm kém xa Diệp Phong, nhưng cũng có thể thông qua đủ các cách khác nhau để nhập học ở những trường nổi tiếng trong và ngoài nước!
Sau khi tốt nghiệp, họ không cần lo lắng về công việc, chỉ cần trở về kế thừa gia sản là được!
Trong mắt họ, dù điểm số của Diệp Phong có xuất sắc đến đâu thì cậu cũng không phải người cùng một thế giới với họ.
Do đó bọn họ không hiểu tại sao Hoa Anh Kiệt lại đột nhiên mời Diệp Phong tới dự bữa tiệc tối nay.
Lúc này, khóe miệng Hoa Anh Kiệt nở một nụ cười quỷ dị, ôm chặt lấy eo thon của Tô My, nói với mọi người xung quanh:
“Ha ha… Loại dân nghèo sống trong khu ổ chuột thì sao có thể ngang hàng với chúng ta? Hôm nay tôi đưa cậu ta tới đây chỉ để trút giận cho bạn gái Tô My của tôi, nhân tiện làm bẽ mặt cậu ta mà thôi!”
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 95Nghe thấy lời nói này, tim Hoa Anh Kiệt đập thình thịch.Thực ra mấy lần trước tổ chức tiệc hắn từng mời Sở Mai Dung, kết quả đều bị từ chối một cánh vô tình, nhưng hôm nay không biết tại sao Sở Mai Dung lại tham gia, vô hình trung khiến Hoa Anh Kiệt nở mày nở mặt.“Ồ? Chuyện gì vậy?”Đúng lúc này, đột nhiên có người chỉ vào phía cách đó không xa, kinh ngạc nói: “Đó là ai? Sao mặc đồng phục của trường mình đạp xe đến, chẳng nhẽ đến tham gia buổi tiệc lần này sao?”Mọi người nghe thấy vậy liền nhìn về phía người đó chỉ, phát hiện ra người này mặc một bộ đồng phục trường đơn giản, đi một chiếc xe đạp OFO màu vàng, thoải mái đi vào câu lạc bộ Thanh Đằng.Người này chính là Diệp Phong!Nếu giữa các hãng xe Santana, Chery, Geely, đột nhiên xuất hiện một chiếc xe Ferrari thì nó sẽ nổi bật giữa đám đông, tỏa sáng như ánh mặt trời.Nhưng nếu ngược lại, giữa một đống xe sang như BMW, Mercedes-Benz, Porsche, một chiếc xe đạp OFO màu vàng bất ngờ xuất hiện thì thật điên rồ và cực kỳ nổi bật.Trong khoảnh khắc, đám con cháu nhà giàu ở cổng câu lạc bộ Thanh Đằng đều bị khí thế của Diệp Phong làm cho chấn động, chết lặng trợn mắt há mồm.Một lúc lâu sau, mới có người định thần lại, nói với Hoa Anh Kiệt: “Cậu chủ Hoa, người này là anh mời đến sao? Hắn đang hạ thấp đẳng cấp của chúng ta đấy!”“Này… đây không phải là Diệp Phong, thiên tài toán học lớp 12-6 à? Nghe nói mấy ngày trước cậu ta rất nổi tiếng, thậm chí còn từ chối cả đề nghị của hiệu phó trường đại học Giang Nam!”, có người tiết lộ thân phận của Diệp Phong.“Hừ! Dù cậu ta trúng tuyển vào trường đại học Thanh Bắc thì sao chứ? Sau khi tốt nghiệp, cùng lắm là làm một người làm công ăn lương cao cấp mà thôi, thuộc hạ của bố tôi thậm chí có cả sinh viên trường Harvard và Yale!”, có người khinh thường nói.Sau khi nghe thấy lời này, đám con nhà giàu xung quanh đều gật đầu tán đồng.Trong thời đại ngày nay, nhà nghèo khó sinh quý tử!Tài nguyên quý hiếm trong xã hội đã sớm bị lũng đoạn từ đời trước.Ngay cả những người có thiên phú vượt trội cũng chỉ có thể trở thành người giỏi nhất trong số những người bình thường nếu họ cố gắng hết sức, họ không thể vượt qua giai cấp và chen chân vào xã hội thượng lưu.Còn những nam nữ thanh niên có thể xuất hiện ở đây đều sinh ra đã ngậm thìa vàng, cho dù điểm kém xa Diệp Phong, nhưng cũng có thể thông qua đủ các cách khác nhau để nhập học ở những trường nổi tiếng trong và ngoài nước!Sau khi tốt nghiệp, họ không cần lo lắng về công việc, chỉ cần trở về kế thừa gia sản là được!Trong mắt họ, dù điểm số của Diệp Phong có xuất sắc đến đâu thì cậu cũng không phải người cùng một thế giới với họ.Do đó bọn họ không hiểu tại sao Hoa Anh Kiệt lại đột nhiên mời Diệp Phong tới dự bữa tiệc tối nay.Lúc này, khóe miệng Hoa Anh Kiệt nở một nụ cười quỷ dị, ôm chặt lấy eo thon của Tô My, nói với mọi người xung quanh:“Ha ha… Loại dân nghèo sống trong khu ổ chuột thì sao có thể ngang hàng với chúng ta? Hôm nay tôi đưa cậu ta tới đây chỉ để trút giận cho bạn gái Tô My của tôi, nhân tiện làm bẽ mặt cậu ta mà thôi!”