“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…
Chương 101
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 101“Thể hiện? Ha ha ha…”Tô My cười lớn như nghe thấy trò đùa nào đó, hằn học nói:“Thể hiện cũng cần có bản lĩnh, một tên lưu mạnh đi chiếc xe đạp tồi tàn, quần áo không nổi trăm nghìn như cậu thì thể hiện cái gì chứ?”Nghe Tô My mắng chửi, Diệp Phong cau mày, không nói gì nữa.Chửi nhau với loại phụ nữ điên rồ này sẽ chỉ hạ thấp bản thân mà thôi.Diệp Phong rút điện thoại ra, gọi cho Đổng Minh Nguyệt: “Chị Minh Nguyệt, tôi đang ở sảnh tiệc tầng hai, gặp chút rắc rối!”“Cái gì?”Đầu bên kia điện thoại lập tức truyền đến tiếng sốt sắng của Đổng Minh Nguyệt: “Ông chủ, tôi sẽ đến ngay!”…Diệp Phong cúp máy, đám người xung quanh lại nhìn cậu như một tên ngốc.“Tên rẻ rách này còn có thể gọi cứu viện tới sao?”“Hừ! Tên nhãi này còn không biết rõ mình ở đâu, nói là sảnh tiệc tầng hai thì ai mà hiểu được!”“Tôi nghĩ cậu ta chỉ đang làm bộ làm tịch mà thôi, có lẽ còn không gọi cuộc nào!”Hoa Anh Kiệt lúc này vô cùng kiêu ngạo, trong lòng cảm thấy rất tự tin.Hắn nghĩ một nhân vật nhỏ như Diệp Phong thì sao có thể quen được nhân vật lớn?Từng giây từng phút trôi qua, trong sảnh tiệc không hề có tiếng động nào, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Diệp Phong.Diệp Phong vẫn chắp tay sau lưng khóe miệng mang theo nụ cười nhạt, không hề hoảng sợ chút nào.Mấy phút sau, Hoa Anh Kiệt đã mất kiên nhẫn, lạnh lùng nhìn Diệp Phong nói:“Này thằng nhãi, cậu đang lừa tôi sao? Nếu cậu tìm được người giải quyết chuyện này thì tôi sẽ l**m rượu trên mặt đất!”“Được, nói lời thì phải giữ lời!” Diệp Phong lạnh lùng nói.Hoa Anh Kiệt nói tiếp: “Đương nhiên… điều kiện này phải tương đồng! Nếu cậu không làm được thì ngoại trừ việc quỳ lạy, cậu còn phải l**m rượu sạch trên mặt đất, không được bỏ sót giọt nào!”“Không thành vấn đề!”Diệp Phong vừa dứt lời, ngoài sảnh tiệc truyền đến tiếng vang.“Cộc!”“Cộc!”“Cộc!”Tiếng giày cao gót của phụ như vang lên trong sự yên lặng.Tất cả mọi người cùng nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một cô gái duyên dáng xuất hiện ở lối vào sảnh tiệc.Cô gái này mặc một chiếc sườn xám bó sát, dáng người nhấp nhô như quả đào chín mọng, khoe những đường cong uyển chuyển, khiến bao chàng trai trẻ trong sảnh tiệc khao khát thèm muốn.Gương mặt cô ấy trang điểm nhẹ nhàng, lông mày lá liễu, mắt to tròn, đôi môi anh đào, da trắng như ngọc.
Chương 101
“Thể hiện? Ha ha ha…”
Tô My cười lớn như nghe thấy trò đùa nào đó, hằn học nói:
“Thể hiện cũng cần có bản lĩnh, một tên lưu mạnh đi chiếc xe đạp tồi tàn, quần áo không nổi trăm nghìn như cậu thì thể hiện cái gì chứ?”
Nghe Tô My mắng chửi, Diệp Phong cau mày, không nói gì nữa.
Chửi nhau với loại phụ nữ điên rồ này sẽ chỉ hạ thấp bản thân mà thôi.
Diệp Phong rút điện thoại ra, gọi cho Đổng Minh Nguyệt: “Chị Minh Nguyệt, tôi đang ở sảnh tiệc tầng hai, gặp chút rắc rối!”
“Cái gì?”
Đầu bên kia điện thoại lập tức truyền đến tiếng sốt sắng của Đổng Minh Nguyệt: “Ông chủ, tôi sẽ đến ngay!”
…
Diệp Phong cúp máy, đám người xung quanh lại nhìn cậu như một tên ngốc.
“Tên rẻ rách này còn có thể gọi cứu viện tới sao?”
“Hừ! Tên nhãi này còn không biết rõ mình ở đâu, nói là sảnh tiệc tầng hai thì ai mà hiểu được!”
“Tôi nghĩ cậu ta chỉ đang làm bộ làm tịch mà thôi, có lẽ còn không gọi cuộc nào!”
Hoa Anh Kiệt lúc này vô cùng kiêu ngạo, trong lòng cảm thấy rất tự tin.
Hắn nghĩ một nhân vật nhỏ như Diệp Phong thì sao có thể quen được nhân vật lớn?
Từng giây từng phút trôi qua, trong sảnh tiệc không hề có tiếng động nào, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Diệp Phong.
Diệp Phong vẫn chắp tay sau lưng khóe miệng mang theo nụ cười nhạt, không hề hoảng sợ chút nào.
Mấy phút sau, Hoa Anh Kiệt đã mất kiên nhẫn, lạnh lùng nhìn Diệp Phong nói:
“Này thằng nhãi, cậu đang lừa tôi sao? Nếu cậu tìm được người giải quyết chuyện này thì tôi sẽ l**m rượu trên mặt đất!”
“Được, nói lời thì phải giữ lời!” Diệp Phong lạnh lùng nói.
Hoa Anh Kiệt nói tiếp: “Đương nhiên… điều kiện này phải tương đồng! Nếu cậu không làm được thì ngoại trừ việc quỳ lạy, cậu còn phải l**m rượu sạch trên mặt đất, không được bỏ sót giọt nào!”
“Không thành vấn đề!”
Diệp Phong vừa dứt lời, ngoài sảnh tiệc truyền đến tiếng vang.
“Cộc!”
“Cộc!”
“Cộc!”
Tiếng giày cao gót của phụ như vang lên trong sự yên lặng.
Tất cả mọi người cùng nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một cô gái duyên dáng xuất hiện ở lối vào sảnh tiệc.
Cô gái này mặc một chiếc sườn xám bó sát, dáng người nhấp nhô như quả đào chín mọng, khoe những đường cong uyển chuyển, khiến bao chàng trai trẻ trong sảnh tiệc khao khát thèm muốn.
Gương mặt cô ấy trang điểm nhẹ nhàng, lông mày lá liễu, mắt to tròn, đôi môi anh đào, da trắng như ngọc.
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 101“Thể hiện? Ha ha ha…”Tô My cười lớn như nghe thấy trò đùa nào đó, hằn học nói:“Thể hiện cũng cần có bản lĩnh, một tên lưu mạnh đi chiếc xe đạp tồi tàn, quần áo không nổi trăm nghìn như cậu thì thể hiện cái gì chứ?”Nghe Tô My mắng chửi, Diệp Phong cau mày, không nói gì nữa.Chửi nhau với loại phụ nữ điên rồ này sẽ chỉ hạ thấp bản thân mà thôi.Diệp Phong rút điện thoại ra, gọi cho Đổng Minh Nguyệt: “Chị Minh Nguyệt, tôi đang ở sảnh tiệc tầng hai, gặp chút rắc rối!”“Cái gì?”Đầu bên kia điện thoại lập tức truyền đến tiếng sốt sắng của Đổng Minh Nguyệt: “Ông chủ, tôi sẽ đến ngay!”…Diệp Phong cúp máy, đám người xung quanh lại nhìn cậu như một tên ngốc.“Tên rẻ rách này còn có thể gọi cứu viện tới sao?”“Hừ! Tên nhãi này còn không biết rõ mình ở đâu, nói là sảnh tiệc tầng hai thì ai mà hiểu được!”“Tôi nghĩ cậu ta chỉ đang làm bộ làm tịch mà thôi, có lẽ còn không gọi cuộc nào!”Hoa Anh Kiệt lúc này vô cùng kiêu ngạo, trong lòng cảm thấy rất tự tin.Hắn nghĩ một nhân vật nhỏ như Diệp Phong thì sao có thể quen được nhân vật lớn?Từng giây từng phút trôi qua, trong sảnh tiệc không hề có tiếng động nào, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Diệp Phong.Diệp Phong vẫn chắp tay sau lưng khóe miệng mang theo nụ cười nhạt, không hề hoảng sợ chút nào.Mấy phút sau, Hoa Anh Kiệt đã mất kiên nhẫn, lạnh lùng nhìn Diệp Phong nói:“Này thằng nhãi, cậu đang lừa tôi sao? Nếu cậu tìm được người giải quyết chuyện này thì tôi sẽ l**m rượu trên mặt đất!”“Được, nói lời thì phải giữ lời!” Diệp Phong lạnh lùng nói.Hoa Anh Kiệt nói tiếp: “Đương nhiên… điều kiện này phải tương đồng! Nếu cậu không làm được thì ngoại trừ việc quỳ lạy, cậu còn phải l**m rượu sạch trên mặt đất, không được bỏ sót giọt nào!”“Không thành vấn đề!”Diệp Phong vừa dứt lời, ngoài sảnh tiệc truyền đến tiếng vang.“Cộc!”“Cộc!”“Cộc!”Tiếng giày cao gót của phụ như vang lên trong sự yên lặng.Tất cả mọi người cùng nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một cô gái duyên dáng xuất hiện ở lối vào sảnh tiệc.Cô gái này mặc một chiếc sườn xám bó sát, dáng người nhấp nhô như quả đào chín mọng, khoe những đường cong uyển chuyển, khiến bao chàng trai trẻ trong sảnh tiệc khao khát thèm muốn.Gương mặt cô ấy trang điểm nhẹ nhàng, lông mày lá liễu, mắt to tròn, đôi môi anh đào, da trắng như ngọc.