“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…
Chương 119
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 119Lúc này Sở Mai Dung chợt hé môi, đứng xích lại Diệp Phong, dùng giọng nói chỉ hai người mới có thể nghe được nói với cậu :“Diệp Phong, ban nãy tôi không hỏi ý cậu đã mời cậu khiêu vũ, cậu không tức giận chứ?”Bởi vì đang khiêu vũ nên cơ thể hai người dính sát vào nhau.Khi Sở Mai Dung nói chuyện, hơi thở của cô thổi vào tai cậu, cậu cảm thấy hơi nhột như có một con mèo nhỏ dùng móng vuốt gãi cổ cậu vậy.“Sao có thể chứ? Tôi vui còn không kịp ấy!”, Diệp Phong không nghĩ gì, nói theo bản năng.Vừa dứt lười Diệp Phong nhìn thấy gương mặt của Diệp Phong đỏ bừng như sắp nhỏ máu, hơn nữa ánh đỏ rực lan đến chiếc cổ thon dài của cô, giống như hoa đào giữa tháng ba vậy.Trong đôi mắt long lanh hiện lên một tầng sương, trông vô cùng quyến rũ, mê người!Dáng vẻ xấu hổ này khiến Diệp Phong sững sờ, thậm chí quên sạch điệu nhảy ban nãy mình vừa học, cậu như tên ngốc đứng đờ đẫn ở đó.“Khụ khụ…”Sở Mai Dung khẽ ho, con ngươi xinh đẹp nhìn Diệp Phong chằm chằm, cô khẽ nói: “Sao… sao cậu sững sờ vậy!”“Mai Dung, cậu đẹp quá!”, Diệp Phong thật thà nói.Nghe thấy lời này, Sở Mai Dung đỏ bừng mặt, lập tức liếc mắt ra chỗ khác, không biết phải nhìn đi đâu.Nhưng trong lòng cô, cô lại cảm nhận được sự vui vẻ trước nay chưa từng có.Từ nhỏ đến lớn cô đã nghe không biết bao lời ngợi khen của đám đàn ông, so sánh với những lời khen khác, câu nói ban nãy của Diệp Phong thực sự không có gì mới mẻ, thậm chí có hơi ngốc nghếch!Nhưng trong giọng điệu của cậu không hề có bất kỳ vẻ tà dâm nào, mà xuất phát từ sự yêu thích trong lòng, điều này làm cho Sở Mai Dung mừng rỡ.Cô vui ra mặt!“Ê… cậu vẫn nên xem bây giờ là lúc nào rồi, người ta… đang nhìn chúng ta đó!”, Sở Mai Dung khẽ nói, giọng điệu hơi có chút làm nũng.Nghe thấy lời này, Diệp Phong mới hoàn hồn lại, gương mặt đỏ bừng lên, trái tim tiếp tục đập thình thịch.Có điều điệu nhảy này là cơ hội hiếm có để nam nữ tiếp xúc thân mật với nhau, cánh tay của Diệp Phong kéo lấy chiếc eo bé nhỏ của Sở Mai Dung, vai cậu không ngừng chạm vào cánh tay ngọc ngà của cô, cảm nhận được sự mềm mại trơn láng, khiến lòng cậu nhao nhao lên.Hơn nữa tiếp xúc với khoảng cách gần này, cậu còn ngửi được mùi hương trên cơ thể cô, đó là mùi hương tự nhiên, thấm vào ruột gan, vô cùng dễ ngửi.Nhưng khi hai người nhảy, bên ngoài sàn nhảy lại có một ánh mắt chết chóc đang nhìn chằm chằm vào Diệp Phong, dường như muốn chém cậu thành trăm nghìn mảnh, đó chính là ánh mắt của Hoa Anh Kiệt!Giờ phút này, hắn chỉ cảm thấy chuyện ngu ngốc nhất đời mà hắn từng làm là tối nay đã mời Diệp Phong tham gia buổi tiệc này!Chỉ tiếc rằng trên đời không có thuốc hối hận!Cho dù hắn có hối hận thì cũng vô ích!
Chương 119
Lúc này Sở Mai Dung chợt hé môi, đứng xích lại Diệp Phong, dùng giọng nói chỉ hai người mới có thể nghe được nói với cậu :
“Diệp Phong, ban nãy tôi không hỏi ý cậu đã mời cậu khiêu vũ, cậu không tức giận chứ?”
Bởi vì đang khiêu vũ nên cơ thể hai người dính sát vào nhau.
Khi Sở Mai Dung nói chuyện, hơi thở của cô thổi vào tai cậu, cậu cảm thấy hơi nhột như có một con mèo nhỏ dùng móng vuốt gãi cổ cậu vậy.
“Sao có thể chứ? Tôi vui còn không kịp ấy!”, Diệp Phong không nghĩ gì, nói theo bản năng.
Vừa dứt lười Diệp Phong nhìn thấy gương mặt của Diệp Phong đỏ bừng như sắp nhỏ máu, hơn nữa ánh đỏ rực lan đến chiếc cổ thon dài của cô, giống như hoa đào giữa tháng ba vậy.
Trong đôi mắt long lanh hiện lên một tầng sương, trông vô cùng quyến rũ, mê người!
Dáng vẻ xấu hổ này khiến Diệp Phong sững sờ, thậm chí quên sạch điệu nhảy ban nãy mình vừa học, cậu như tên ngốc đứng đờ đẫn ở đó.
“Khụ khụ…”
Sở Mai Dung khẽ ho, con ngươi xinh đẹp nhìn Diệp Phong chằm chằm, cô khẽ nói: “Sao… sao cậu sững sờ vậy!”
“Mai Dung, cậu đẹp quá!”, Diệp Phong thật thà nói.
Nghe thấy lời này, Sở Mai Dung đỏ bừng mặt, lập tức liếc mắt ra chỗ khác, không biết phải nhìn đi đâu.
Nhưng trong lòng cô, cô lại cảm nhận được sự vui vẻ trước nay chưa từng có.
Từ nhỏ đến lớn cô đã nghe không biết bao lời ngợi khen của đám đàn ông, so sánh với những lời khen khác, câu nói ban nãy của Diệp Phong thực sự không có gì mới mẻ, thậm chí có hơi ngốc nghếch!
Nhưng trong giọng điệu của cậu không hề có bất kỳ vẻ tà dâm nào, mà xuất phát từ sự yêu thích trong lòng, điều này làm cho Sở Mai Dung mừng rỡ.
Cô vui ra mặt!
“Ê… cậu vẫn nên xem bây giờ là lúc nào rồi, người ta… đang nhìn chúng ta đó!”, Sở Mai Dung khẽ nói, giọng điệu hơi có chút làm nũng.
Nghe thấy lời này, Diệp Phong mới hoàn hồn lại, gương mặt đỏ bừng lên, trái tim tiếp tục đập thình thịch.
Có điều điệu nhảy này là cơ hội hiếm có để nam nữ tiếp xúc thân mật với nhau, cánh tay của Diệp Phong kéo lấy chiếc eo bé nhỏ của Sở Mai Dung, vai cậu không ngừng chạm vào cánh tay ngọc ngà của cô, cảm nhận được sự mềm mại trơn láng, khiến lòng cậu nhao nhao lên.
Hơn nữa tiếp xúc với khoảng cách gần này, cậu còn ngửi được mùi hương trên cơ thể cô, đó là mùi hương tự nhiên, thấm vào ruột gan, vô cùng dễ ngửi.
Nhưng khi hai người nhảy, bên ngoài sàn nhảy lại có một ánh mắt chết chóc đang nhìn chằm chằm vào Diệp Phong, dường như muốn chém cậu thành trăm nghìn mảnh, đó chính là ánh mắt của Hoa Anh Kiệt!
Giờ phút này, hắn chỉ cảm thấy chuyện ngu ngốc nhất đời mà hắn từng làm là tối nay đã mời Diệp Phong tham gia buổi tiệc này!
Chỉ tiếc rằng trên đời không có thuốc hối hận!
Cho dù hắn có hối hận thì cũng vô ích!
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 119Lúc này Sở Mai Dung chợt hé môi, đứng xích lại Diệp Phong, dùng giọng nói chỉ hai người mới có thể nghe được nói với cậu :“Diệp Phong, ban nãy tôi không hỏi ý cậu đã mời cậu khiêu vũ, cậu không tức giận chứ?”Bởi vì đang khiêu vũ nên cơ thể hai người dính sát vào nhau.Khi Sở Mai Dung nói chuyện, hơi thở của cô thổi vào tai cậu, cậu cảm thấy hơi nhột như có một con mèo nhỏ dùng móng vuốt gãi cổ cậu vậy.“Sao có thể chứ? Tôi vui còn không kịp ấy!”, Diệp Phong không nghĩ gì, nói theo bản năng.Vừa dứt lười Diệp Phong nhìn thấy gương mặt của Diệp Phong đỏ bừng như sắp nhỏ máu, hơn nữa ánh đỏ rực lan đến chiếc cổ thon dài của cô, giống như hoa đào giữa tháng ba vậy.Trong đôi mắt long lanh hiện lên một tầng sương, trông vô cùng quyến rũ, mê người!Dáng vẻ xấu hổ này khiến Diệp Phong sững sờ, thậm chí quên sạch điệu nhảy ban nãy mình vừa học, cậu như tên ngốc đứng đờ đẫn ở đó.“Khụ khụ…”Sở Mai Dung khẽ ho, con ngươi xinh đẹp nhìn Diệp Phong chằm chằm, cô khẽ nói: “Sao… sao cậu sững sờ vậy!”“Mai Dung, cậu đẹp quá!”, Diệp Phong thật thà nói.Nghe thấy lời này, Sở Mai Dung đỏ bừng mặt, lập tức liếc mắt ra chỗ khác, không biết phải nhìn đi đâu.Nhưng trong lòng cô, cô lại cảm nhận được sự vui vẻ trước nay chưa từng có.Từ nhỏ đến lớn cô đã nghe không biết bao lời ngợi khen của đám đàn ông, so sánh với những lời khen khác, câu nói ban nãy của Diệp Phong thực sự không có gì mới mẻ, thậm chí có hơi ngốc nghếch!Nhưng trong giọng điệu của cậu không hề có bất kỳ vẻ tà dâm nào, mà xuất phát từ sự yêu thích trong lòng, điều này làm cho Sở Mai Dung mừng rỡ.Cô vui ra mặt!“Ê… cậu vẫn nên xem bây giờ là lúc nào rồi, người ta… đang nhìn chúng ta đó!”, Sở Mai Dung khẽ nói, giọng điệu hơi có chút làm nũng.Nghe thấy lời này, Diệp Phong mới hoàn hồn lại, gương mặt đỏ bừng lên, trái tim tiếp tục đập thình thịch.Có điều điệu nhảy này là cơ hội hiếm có để nam nữ tiếp xúc thân mật với nhau, cánh tay của Diệp Phong kéo lấy chiếc eo bé nhỏ của Sở Mai Dung, vai cậu không ngừng chạm vào cánh tay ngọc ngà của cô, cảm nhận được sự mềm mại trơn láng, khiến lòng cậu nhao nhao lên.Hơn nữa tiếp xúc với khoảng cách gần này, cậu còn ngửi được mùi hương trên cơ thể cô, đó là mùi hương tự nhiên, thấm vào ruột gan, vô cùng dễ ngửi.Nhưng khi hai người nhảy, bên ngoài sàn nhảy lại có một ánh mắt chết chóc đang nhìn chằm chằm vào Diệp Phong, dường như muốn chém cậu thành trăm nghìn mảnh, đó chính là ánh mắt của Hoa Anh Kiệt!Giờ phút này, hắn chỉ cảm thấy chuyện ngu ngốc nhất đời mà hắn từng làm là tối nay đã mời Diệp Phong tham gia buổi tiệc này!Chỉ tiếc rằng trên đời không có thuốc hối hận!Cho dù hắn có hối hận thì cũng vô ích!