“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…
Chương 134
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 134Nhưng chỉ cần một câu nói của người giàu nhất Hoa Hạ, thậm chí không cần mất một đồng nào cũng có thể khiến họ tham gia, họ thậm chí không hề oán hận lấy một câu!Mấy ngôi sao võ thuật đó thiếu tiền sao?Đương nhiên là không!Nhưng thứ bọn họ muốn là tài nguyên trong tay tỉ phú kia!Có lúc một câu nói của tỉ phú tương đương với một tấm bùa bảo vệ, có thể thay họ chắn mọi phiền phức, đây là thứ cho dù có tiền cũng không thể mua được!Vậy nên theo như Hoa Anh Kiệt, Diệp Phong ngoài câu lạc bộ Thanh Đằng ra, chẳng có gì khác, cậu vẫn là một thằng rách mà thôi!Nhưng bây giờ Diệp Phong lại đồng ý thẳng thừng như vậy khiến cho hắn có dự cảm không tốt.…Lúc này A Khải nhìn Diệp Phong lầm bầm nói: “Diệp Phong, cậu còn sững sờ cái gì, mau gọi điện gọi người ta đến đi!”Diệp Phong nghe thấy vậy rút điện thoại ra không hề gọi chỉ xem thời gian, sau đó lạnh lùng nói.“Chắc sắp đến rồi đấy, đợi một lúc là được!”Nghe thấy vậy mọi người thấy khó hiểu, cảm thấy nghi ngờ.Theo như ý của Diệp Phong, chẳng nhẽ trước khi Hoa Anh Kiệt cược, cậu đã gọi người đến rồi sao?Lúc này hoa khôi trường Sở Mai Dung lo lắng đi đến bên Diệp Phong, nhỏ giọng nói: “Diệp Phong, có cần tôi giúp, nhà họ Sở có quan hệ không tồi với mấy công ty giải trí!”“Ha ha… Mai Dung, tôi nhận tấm lòng của cô, có điều cô không cần lo!”Nhìn thấy Diệp Phong nói vậy, Sở Mai Dung không nói nhiều nữa nhưng trong lòng cô chợt cảm thấy hiếu kỳ và mong đợi.“Kẹt”Đúng lúc này, cửa đại sảnh phòng tiệc đột nhiên bị người ta đẩy ra.Sau đó một cô gái ăn mặc kín như bưng xuất hiện trước mặt mọi người.Nhìn qua chỉ thấy đầu cô gái đội mũ lưỡi trai, trên mặt đeo một cặp kính râm lớn che hết nửa khuôn mặt, còn đen cả một cái khăn dày, cả người bịt kín như xác ướp.Nhìn qua, cô ấy ăn mặc rất tầm thường, trên người chỉ mặc chiếc áo phông cổ tròn màu nhạt bình thường, bên dưới là chiếc quần bò màu xanh nhạt, bao lấy đôi chân dài thon dài xinh đẹp.Sau đó cô gái cởi từng món đồ trên người xuống, khuôn mặt xinh đẹp dần dần lộ ra trước mặt mọi người.Làn da trắng nõn nà như tuyết, long lánh trong suốt, đôi môi chúm chím sáng lóng lánh, đôi mắt như sao như trăng trên trời, khi liếc nhìn, có thể thấy nó chứa đựng linh khí của thiếu nữ, dường như có làn thu thủy chứa trong đó, không biết đã thu hút biết bao người đàn ông.Mái tóc dài như thác rủ xuống, cho dù chỉ mặc áo phông và quần bò bình thường nhưng không thể che đậy được khí chất sạch sẽ, xinh đẹp không thể tả của cô ấy!Trong tất cả các cô gái ở đây, chắc chỉ có mình Sở Mai Dung có thể so nhan sắc với cô!Tuy nhiên ngay giây sau, vừa nhìn thấy khuôn mặt kia, tất cả mọi người đều sững sờ miệng há hốc.Dường như tất cả mọi người đều có thể nhận ra thân phận của cô ấy ngay lập tức, đây chẳng phải là ngôi sao ban nãy họ vừa bàn tán sao…Đường An Ni!
Chương 134
Nhưng chỉ cần một câu nói của người giàu nhất Hoa Hạ, thậm chí không cần mất một đồng nào cũng có thể khiến họ tham gia, họ thậm chí không hề oán hận lấy một câu!
Mấy ngôi sao võ thuật đó thiếu tiền sao?
Đương nhiên là không!
Nhưng thứ bọn họ muốn là tài nguyên trong tay tỉ phú kia!
Có lúc một câu nói của tỉ phú tương đương với một tấm bùa bảo vệ, có thể thay họ chắn mọi phiền phức, đây là thứ cho dù có tiền cũng không thể mua được!
Vậy nên theo như Hoa Anh Kiệt, Diệp Phong ngoài câu lạc bộ Thanh Đằng ra, chẳng có gì khác, cậu vẫn là một thằng rách mà thôi!
Nhưng bây giờ Diệp Phong lại đồng ý thẳng thừng như vậy khiến cho hắn có dự cảm không tốt.
…
Lúc này A Khải nhìn Diệp Phong lầm bầm nói: “Diệp Phong, cậu còn sững sờ cái gì, mau gọi điện gọi người ta đến đi!”
Diệp Phong nghe thấy vậy rút điện thoại ra không hề gọi chỉ xem thời gian, sau đó lạnh lùng nói.
“Chắc sắp đến rồi đấy, đợi một lúc là được!”
Nghe thấy vậy mọi người thấy khó hiểu, cảm thấy nghi ngờ.
Theo như ý của Diệp Phong, chẳng nhẽ trước khi Hoa Anh Kiệt cược, cậu đã gọi người đến rồi sao?
Lúc này hoa khôi trường Sở Mai Dung lo lắng đi đến bên Diệp Phong, nhỏ giọng nói: “Diệp Phong, có cần tôi giúp, nhà họ Sở có quan hệ không tồi với mấy công ty giải trí!”
“Ha ha… Mai Dung, tôi nhận tấm lòng của cô, có điều cô không cần lo!”
Nhìn thấy Diệp Phong nói vậy, Sở Mai Dung không nói nhiều nữa nhưng trong lòng cô chợt cảm thấy hiếu kỳ và mong đợi.
“Kẹt”
Đúng lúc này, cửa đại sảnh phòng tiệc đột nhiên bị người ta đẩy ra.
Sau đó một cô gái ăn mặc kín như bưng xuất hiện trước mặt mọi người.
Nhìn qua chỉ thấy đầu cô gái đội mũ lưỡi trai, trên mặt đeo một cặp kính râm lớn che hết nửa khuôn mặt, còn đen cả một cái khăn dày, cả người bịt kín như xác ướp.
Nhìn qua, cô ấy ăn mặc rất tầm thường, trên người chỉ mặc chiếc áo phông cổ tròn màu nhạt bình thường, bên dưới là chiếc quần bò màu xanh nhạt, bao lấy đôi chân dài thon dài xinh đẹp.
Sau đó cô gái cởi từng món đồ trên người xuống, khuôn mặt xinh đẹp dần dần lộ ra trước mặt mọi người.
Làn da trắng nõn nà như tuyết, long lánh trong suốt, đôi môi chúm chím sáng lóng lánh, đôi mắt như sao như trăng trên trời, khi liếc nhìn, có thể thấy nó chứa đựng linh khí của thiếu nữ, dường như có làn thu thủy chứa trong đó, không biết đã thu hút biết bao người đàn ông.
Mái tóc dài như thác rủ xuống, cho dù chỉ mặc áo phông và quần bò bình thường nhưng không thể che đậy được khí chất sạch sẽ, xinh đẹp không thể tả của cô ấy!
Trong tất cả các cô gái ở đây, chắc chỉ có mình Sở Mai Dung có thể so nhan sắc với cô!
Tuy nhiên ngay giây sau, vừa nhìn thấy khuôn mặt kia, tất cả mọi người đều sững sờ miệng há hốc.
Dường như tất cả mọi người đều có thể nhận ra thân phận của cô ấy ngay lập tức, đây chẳng phải là ngôi sao ban nãy họ vừa bàn tán sao…
Đường An Ni!
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 134Nhưng chỉ cần một câu nói của người giàu nhất Hoa Hạ, thậm chí không cần mất một đồng nào cũng có thể khiến họ tham gia, họ thậm chí không hề oán hận lấy một câu!Mấy ngôi sao võ thuật đó thiếu tiền sao?Đương nhiên là không!Nhưng thứ bọn họ muốn là tài nguyên trong tay tỉ phú kia!Có lúc một câu nói của tỉ phú tương đương với một tấm bùa bảo vệ, có thể thay họ chắn mọi phiền phức, đây là thứ cho dù có tiền cũng không thể mua được!Vậy nên theo như Hoa Anh Kiệt, Diệp Phong ngoài câu lạc bộ Thanh Đằng ra, chẳng có gì khác, cậu vẫn là một thằng rách mà thôi!Nhưng bây giờ Diệp Phong lại đồng ý thẳng thừng như vậy khiến cho hắn có dự cảm không tốt.…Lúc này A Khải nhìn Diệp Phong lầm bầm nói: “Diệp Phong, cậu còn sững sờ cái gì, mau gọi điện gọi người ta đến đi!”Diệp Phong nghe thấy vậy rút điện thoại ra không hề gọi chỉ xem thời gian, sau đó lạnh lùng nói.“Chắc sắp đến rồi đấy, đợi một lúc là được!”Nghe thấy vậy mọi người thấy khó hiểu, cảm thấy nghi ngờ.Theo như ý của Diệp Phong, chẳng nhẽ trước khi Hoa Anh Kiệt cược, cậu đã gọi người đến rồi sao?Lúc này hoa khôi trường Sở Mai Dung lo lắng đi đến bên Diệp Phong, nhỏ giọng nói: “Diệp Phong, có cần tôi giúp, nhà họ Sở có quan hệ không tồi với mấy công ty giải trí!”“Ha ha… Mai Dung, tôi nhận tấm lòng của cô, có điều cô không cần lo!”Nhìn thấy Diệp Phong nói vậy, Sở Mai Dung không nói nhiều nữa nhưng trong lòng cô chợt cảm thấy hiếu kỳ và mong đợi.“Kẹt”Đúng lúc này, cửa đại sảnh phòng tiệc đột nhiên bị người ta đẩy ra.Sau đó một cô gái ăn mặc kín như bưng xuất hiện trước mặt mọi người.Nhìn qua chỉ thấy đầu cô gái đội mũ lưỡi trai, trên mặt đeo một cặp kính râm lớn che hết nửa khuôn mặt, còn đen cả một cái khăn dày, cả người bịt kín như xác ướp.Nhìn qua, cô ấy ăn mặc rất tầm thường, trên người chỉ mặc chiếc áo phông cổ tròn màu nhạt bình thường, bên dưới là chiếc quần bò màu xanh nhạt, bao lấy đôi chân dài thon dài xinh đẹp.Sau đó cô gái cởi từng món đồ trên người xuống, khuôn mặt xinh đẹp dần dần lộ ra trước mặt mọi người.Làn da trắng nõn nà như tuyết, long lánh trong suốt, đôi môi chúm chím sáng lóng lánh, đôi mắt như sao như trăng trên trời, khi liếc nhìn, có thể thấy nó chứa đựng linh khí của thiếu nữ, dường như có làn thu thủy chứa trong đó, không biết đã thu hút biết bao người đàn ông.Mái tóc dài như thác rủ xuống, cho dù chỉ mặc áo phông và quần bò bình thường nhưng không thể che đậy được khí chất sạch sẽ, xinh đẹp không thể tả của cô ấy!Trong tất cả các cô gái ở đây, chắc chỉ có mình Sở Mai Dung có thể so nhan sắc với cô!Tuy nhiên ngay giây sau, vừa nhìn thấy khuôn mặt kia, tất cả mọi người đều sững sờ miệng há hốc.Dường như tất cả mọi người đều có thể nhận ra thân phận của cô ấy ngay lập tức, đây chẳng phải là ngôi sao ban nãy họ vừa bàn tán sao…Đường An Ni!