Tác giả:

“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…

Chương 139

Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 139“Hừ… Tên này vừa nãy chỉ giả vờ gọi điện thoại, tự dát vàng lên mặt mình, nói rằng cô An Ni muốn mời một mình hắn đi ăn cơm! Với kỹ năng diễn xuất như vậy thì có thể đi đóng phim được luôn rồi đấy!”“Tôi đề nghị, phải thẳng thừng đuổi anh ta ra khỏi nhóm chúng ta! Làm bạn với hạng người như vậy sẽ hạ thấp đẳng cấp của chúng ta!”“Đúng vậy! Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng! Những người thực sự ngầu đều rất khiêm tốn, giống như cậu Diệp! Chỉ có loại người chẳng ra gì như Hoa Anh Kiệt mới thích chém gió khoe khoang cả ngày!”Nghe thấy những lời này, sắc mặt Hoa Anh Kiệt tái nhợt, ngay cả đám đàn em thân thiết A Khải cũng theo bản năng lùi lại mấy bước, cứ như thể trên người hắn đang mắc bệnh truyền nhiễm, khiến bọn họ không dám tới gần.Lúc này Hoa Anh Kiệt siết chặt nắm đấm, khuôn mặt vốn dĩ đẹp trai anh tuấn lại hoàn toàn méo mó, hai mắt trợn trừng như sắp nứt ra, vô cùng hung ác và nham hiểm liếc xéo Diệp Phong.Hắn không hề có ý hối cải, cũng không ngờ mình lại rơi vào kết cục này, tất cả đều là lỗi tại hắn, nhưng ngược lại, hắn lại đổ hết sự căm hận và ngọn lửa giận lên người Diệp Phong!…Diệp Phong!Là tại thằng ranh này mới khiến bản thân hắn từ trên trời cao rơi xuống vực sâu vạn trượng!Vốn dĩ buổi tiệc hôm nay, Hoa Anh Kiệt định trút giận giúp Tô My, hung hăng sỉ nhục Diệp Phong.Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ được rằng, một nhân vật vốn dĩ nhỏ bé như con kiến trong mắt hắn, đột nhiên lắc mình đã biến thành một con rồng khổng lồ trên chín tầng mây!Cách đây không lâu, khi Tô My chế nhạo Diệp Phong, cô ta đã từng nói một câu…Rồng không sống chung với rắn!Nhưng bây giờ, chưa qua bao lâu, Diệp Phong ngược lại đã trở thành một nhân vật lớn mà bọn họ chỉ có thể ngước mắt ngưỡng mộ!Lúc này, dường như Hoa Anh Kiệt nghĩ tới điều gì đó, nghiến răng nghiến lợi chỉ vào Diệp Phong, quát tháo:“Không! Diệp Phong, vừa nãy sau khi cậu đánh cược với tôi, rõ ràng không gọi bất cứ cuộc điện thoại nào, vậy cậu dùng cách thức liên lạc nào để gọi cô An Ni đến đây?”Nghe những lời này, mọi người xung quanh cũng tò mò, chờ đợi câu trả lời của Diệp Phong.Họ cũng rất nghi hoặc, sao Hoa Anh Kiệt và Diệp Phong chỉ mới đánh cược trong vòng vài phút, mà Đường An Ni đã đến ngay lập tức như một nhà tiên tri.“Đánh cược? Hai người cá cược gì thế?”Lúc này, Đường An Ni hỏi với vẻ mặt mờ mịt: “Là tôi chủ động đi tìm Diệp Phong mà, một giờ trước tôi có gửi tin nhắn cho anh ấy, nhưng trên đường đến đây lại bị kẹt xe!”Cái gì… một giờ trước?Hoa Anh Kiệt vừa nghe thấy vậy, đồng tử đột nhiên co rút lại, cơ mặt giật liên hồi.Nếu đúng là vậy thì vừa nãy khi hắn ngu xuẩn đi đánh cược với Diệp Phong, Diệp Phong đã sớm biết Đường An Ni sẽ tới, cho nên mới quả quyết đồng ý như vậy!Lúc này, Hoa Anh Kiệt chỉ muốn tự tát mình vài bạt tai.Đây không phải là tự nâng một tảng đá đập vào chân mình sao?

Chương 139

“Hừ… Tên này vừa nãy chỉ giả vờ gọi điện thoại, tự dát vàng lên mặt mình, nói rằng cô An Ni muốn mời một mình hắn đi ăn cơm! Với kỹ năng diễn xuất như vậy thì có thể đi đóng phim được luôn rồi đấy!”

“Tôi đề nghị, phải thẳng thừng đuổi anh ta ra khỏi nhóm chúng ta! Làm bạn với hạng người như vậy sẽ hạ thấp đẳng cấp của chúng ta!”

“Đúng vậy! Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng! Những người thực sự ngầu đều rất khiêm tốn, giống như cậu Diệp! Chỉ có loại người chẳng ra gì như Hoa Anh Kiệt mới thích chém gió khoe khoang cả ngày!”

Nghe thấy những lời này, sắc mặt Hoa Anh Kiệt tái nhợt, ngay cả đám đàn em thân thiết A Khải cũng theo bản năng lùi lại mấy bước, cứ như thể trên người hắn đang mắc bệnh truyền nhiễm, khiến bọn họ không dám tới gần.

Lúc này Hoa Anh Kiệt siết chặt nắm đấm, khuôn mặt vốn dĩ đẹp trai anh tuấn lại hoàn toàn méo mó, hai mắt trợn trừng như sắp nứt ra, vô cùng hung ác và nham hiểm liếc xéo Diệp Phong.

Hắn không hề có ý hối cải, cũng không ngờ mình lại rơi vào kết cục này, tất cả đều là lỗi tại hắn, nhưng ngược lại, hắn lại đổ hết sự căm hận và ngọn lửa giận lên người Diệp Phong!

Diệp Phong!

Là tại thằng ranh này mới khiến bản thân hắn từ trên trời cao rơi xuống vực sâu vạn trượng!

Vốn dĩ buổi tiệc hôm nay, Hoa Anh Kiệt định trút giận giúp Tô My, hung hăng sỉ nhục Diệp Phong.

Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ được rằng, một nhân vật vốn dĩ nhỏ bé như con kiến trong mắt hắn, đột nhiên lắc mình đã biến thành một con rồng khổng lồ trên chín tầng mây!

Cách đây không lâu, khi Tô My chế nhạo Diệp Phong, cô ta đã từng nói một câu…

Rồng không sống chung với rắn!

Nhưng bây giờ, chưa qua bao lâu, Diệp Phong ngược lại đã trở thành một nhân vật lớn mà bọn họ chỉ có thể ngước mắt ngưỡng mộ!

Lúc này, dường như Hoa Anh Kiệt nghĩ tới điều gì đó, nghiến răng nghiến lợi chỉ vào Diệp Phong, quát tháo:

“Không! Diệp Phong, vừa nãy sau khi cậu đánh cược với tôi, rõ ràng không gọi bất cứ cuộc điện thoại nào, vậy cậu dùng cách thức liên lạc nào để gọi cô An Ni đến đây?”

Nghe những lời này, mọi người xung quanh cũng tò mò, chờ đợi câu trả lời của Diệp Phong.

Họ cũng rất nghi hoặc, sao Hoa Anh Kiệt và Diệp Phong chỉ mới đánh cược trong vòng vài phút, mà Đường An Ni đã đến ngay lập tức như một nhà tiên tri.

“Đánh cược? Hai người cá cược gì thế?”

Lúc này, Đường An Ni hỏi với vẻ mặt mờ mịt: “Là tôi chủ động đi tìm Diệp Phong mà, một giờ trước tôi có gửi tin nhắn cho anh ấy, nhưng trên đường đến đây lại bị kẹt xe!”

Cái gì… một giờ trước?

Hoa Anh Kiệt vừa nghe thấy vậy, đồng tử đột nhiên co rút lại, cơ mặt giật liên hồi.

Nếu đúng là vậy thì vừa nãy khi hắn ngu xuẩn đi đánh cược với Diệp Phong, Diệp Phong đã sớm biết Đường An Ni sẽ tới, cho nên mới quả quyết đồng ý như vậy!

Lúc này, Hoa Anh Kiệt chỉ muốn tự tát mình vài bạt tai.

Đây không phải là tự nâng một tảng đá đập vào chân mình sao?

Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 139“Hừ… Tên này vừa nãy chỉ giả vờ gọi điện thoại, tự dát vàng lên mặt mình, nói rằng cô An Ni muốn mời một mình hắn đi ăn cơm! Với kỹ năng diễn xuất như vậy thì có thể đi đóng phim được luôn rồi đấy!”“Tôi đề nghị, phải thẳng thừng đuổi anh ta ra khỏi nhóm chúng ta! Làm bạn với hạng người như vậy sẽ hạ thấp đẳng cấp của chúng ta!”“Đúng vậy! Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng! Những người thực sự ngầu đều rất khiêm tốn, giống như cậu Diệp! Chỉ có loại người chẳng ra gì như Hoa Anh Kiệt mới thích chém gió khoe khoang cả ngày!”Nghe thấy những lời này, sắc mặt Hoa Anh Kiệt tái nhợt, ngay cả đám đàn em thân thiết A Khải cũng theo bản năng lùi lại mấy bước, cứ như thể trên người hắn đang mắc bệnh truyền nhiễm, khiến bọn họ không dám tới gần.Lúc này Hoa Anh Kiệt siết chặt nắm đấm, khuôn mặt vốn dĩ đẹp trai anh tuấn lại hoàn toàn méo mó, hai mắt trợn trừng như sắp nứt ra, vô cùng hung ác và nham hiểm liếc xéo Diệp Phong.Hắn không hề có ý hối cải, cũng không ngờ mình lại rơi vào kết cục này, tất cả đều là lỗi tại hắn, nhưng ngược lại, hắn lại đổ hết sự căm hận và ngọn lửa giận lên người Diệp Phong!…Diệp Phong!Là tại thằng ranh này mới khiến bản thân hắn từ trên trời cao rơi xuống vực sâu vạn trượng!Vốn dĩ buổi tiệc hôm nay, Hoa Anh Kiệt định trút giận giúp Tô My, hung hăng sỉ nhục Diệp Phong.Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ được rằng, một nhân vật vốn dĩ nhỏ bé như con kiến trong mắt hắn, đột nhiên lắc mình đã biến thành một con rồng khổng lồ trên chín tầng mây!Cách đây không lâu, khi Tô My chế nhạo Diệp Phong, cô ta đã từng nói một câu…Rồng không sống chung với rắn!Nhưng bây giờ, chưa qua bao lâu, Diệp Phong ngược lại đã trở thành một nhân vật lớn mà bọn họ chỉ có thể ngước mắt ngưỡng mộ!Lúc này, dường như Hoa Anh Kiệt nghĩ tới điều gì đó, nghiến răng nghiến lợi chỉ vào Diệp Phong, quát tháo:“Không! Diệp Phong, vừa nãy sau khi cậu đánh cược với tôi, rõ ràng không gọi bất cứ cuộc điện thoại nào, vậy cậu dùng cách thức liên lạc nào để gọi cô An Ni đến đây?”Nghe những lời này, mọi người xung quanh cũng tò mò, chờ đợi câu trả lời của Diệp Phong.Họ cũng rất nghi hoặc, sao Hoa Anh Kiệt và Diệp Phong chỉ mới đánh cược trong vòng vài phút, mà Đường An Ni đã đến ngay lập tức như một nhà tiên tri.“Đánh cược? Hai người cá cược gì thế?”Lúc này, Đường An Ni hỏi với vẻ mặt mờ mịt: “Là tôi chủ động đi tìm Diệp Phong mà, một giờ trước tôi có gửi tin nhắn cho anh ấy, nhưng trên đường đến đây lại bị kẹt xe!”Cái gì… một giờ trước?Hoa Anh Kiệt vừa nghe thấy vậy, đồng tử đột nhiên co rút lại, cơ mặt giật liên hồi.Nếu đúng là vậy thì vừa nãy khi hắn ngu xuẩn đi đánh cược với Diệp Phong, Diệp Phong đã sớm biết Đường An Ni sẽ tới, cho nên mới quả quyết đồng ý như vậy!Lúc này, Hoa Anh Kiệt chỉ muốn tự tát mình vài bạt tai.Đây không phải là tự nâng một tảng đá đập vào chân mình sao?

Chương 139