“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…
Chương 158
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 158Nói đến đây, Diệp Phong lại dừng một chút, cúi đầu nhìn người đàn ông mặt sẹo đang quỳ trước mặt mình, tiếp tục nói:“Thứ ba, Hoa Anh Kiệt kia bảo anh đối phó với tôi như nào, giờ anh đi đối phó lại với hắn như vậy! Ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu!”Diệp Phong không phải là kiểu “lấy ân báo oán”, cậu là kiểu “người kính ta một thước, ta kính người một trượng! Người phá ta một hạt, ta đoạt người ba đấu!”Nếu như cậu chỉ là một người bình thường, e rằng hiện tại tứ chi, hậu duệ của cậu đều đã bị đoạn tuyệt, biến thành một kẻ vô dụng!Mà Hoa Anh Kiệt, kẻ chủ mưu đằng sau, sẽ thoát tội và tiếp tục làm bất cứ điều gì hắn muốn.Nhưng hiện tại, Diệp Phong đã không còn là chàng thiếu niên để người ta có thể tùy ý ức h**p kia nữa rồi!Tiềm Long một ngày nào đó sẽ bay lên khỏi vực sâu, bay tới 90.000 dặm như diều gặp gió!…Một bên khác, nghe được lời nói Diệp Phong, tên mặt sẹo vội vàng gật đầu nói: “Đại nhân yên tâm, ta cam đoan cho tên kia nếm thử sự lợi hại của ta!”Trên thực tế, cho dù Diệp Phong không ra lệnh, tên đàn ông mặt sẹo này cũng sẽ tìm Hoa Anh Kiệt để trút giận.Trong lòng hắn, sở dĩ hắn rơi vào tình cảnh hiện tại, thuộc hạ đắc lực bị đánh cho tàn phế, đều là do Hoa Anh Kiệt đưa tin sai, làm sao có thể dễ dàng qua mặt hắn được chứ?“Cút!”Lúc này, Diệp Phong phun ra hai chữ qua kẽ răng, sau đó không quay đầu lại đi về phía nhà mình.Nghe vậy, người đàn ông mặt sẹo như được đại xá, không dám đứng thẳng dậy cho đến khi bóng dáng của Diệp Phong hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, hắn lau vết máu trên trán và liếc nhìn Đại Vũ và Tiểu Vũ đang bất tỉnh, rồi bước ra khỏi ngõ với vẻ đằng đằng sát khí.Năm phút sau, hắn đi tới đến chiếc Santana bên đường.Hoa Anh Kiệt thấy vậy, lập tức xuống xe, vừa định hỏi thăm tình hình, liền nhìn thấy người đàn ông mặt sẹo kia vẻ mặt khó coi, sắc mặt thay đổi, kêu lên:“Ây? Anh mặt sẹo, chuyện gì xảy ra vậy? Trên trán anh sao lại có nhiều máu như vậy? Hơn nữa… Hai thuộc hạ của anh đâu? Tình hình thế nào rồi? Tại sao không đưa thằng ranh Diệp Phong kia tới đây? Tôi đã nóng lòng muốn nhìn thấy bộ dạng bị đánh thành chó chết của nó lắm đấy—”“Bốp!”Hoa Anh Kiệt chưa nói hết câu đã bị đáp trả bằng một cái tát thật mạnh.Tên đàn ông mặt sẹo vô cùng tức giận, dồn hết lửa giận vào cái tát này.Hoa Anh Kiệt bị đánh bay về phía sau, và một chiếc răng đẫm máu bay ra khỏi miệng, vẽ một đường parabol giữa không trung.Một khắc sau, cơn đau đớn kịch liệt ập đến, Hoa Anh Kiệt che nửa khuôn mặt, không thể tin nhìn người đàn ông mặt sẹo, điên cuồng hét lên: “Anh mặt sẹo, anh điên rồi sao, sao lại đánh tôi?”“Khặc khặc khặc…”Lúc này, tên mặt sẹo phát ra một tiếng cười quỷ dị, vết sẹo trên mặt giống như con rết, trông cực kỳ hung dữ.“Hoa Anh Kiệt, mày còn có mặt mũi hỏi tao vì sao đánh mày à! Đều là do mày, hiện tại hai huynh đệ của tao đã bị phế, tình cảnh này cũng là do mày, tao phải tính sổ với mày!”Vừa nói, tên đàn ông mặt sẹo vừa vung chân ra, nhanh như chớp giẫm lên khớp tay của Hoa Anh Kiệt.
Chương 158
Nói đến đây, Diệp Phong lại dừng một chút, cúi đầu nhìn người đàn ông mặt sẹo đang quỳ trước mặt mình, tiếp tục nói:
“Thứ ba, Hoa Anh Kiệt kia bảo anh đối phó với tôi như nào, giờ anh đi đối phó lại với hắn như vậy! Ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu!”
Diệp Phong không phải là kiểu “lấy ân báo oán”, cậu là kiểu “người kính ta một thước, ta kính người một trượng! Người phá ta một hạt, ta đoạt người ba đấu!”
Nếu như cậu chỉ là một người bình thường, e rằng hiện tại tứ chi, hậu duệ của cậu đều đã bị đoạn tuyệt, biến thành một kẻ vô dụng!
Mà Hoa Anh Kiệt, kẻ chủ mưu đằng sau, sẽ thoát tội và tiếp tục làm bất cứ điều gì hắn muốn.
Nhưng hiện tại, Diệp Phong đã không còn là chàng thiếu niên để người ta có thể tùy ý ức h**p kia nữa rồi!
Tiềm Long một ngày nào đó sẽ bay lên khỏi vực sâu, bay tới 90.000 dặm như diều gặp gió!
…
Một bên khác, nghe được lời nói Diệp Phong, tên mặt sẹo vội vàng gật đầu nói: “Đại nhân yên tâm, ta cam đoan cho tên kia nếm thử sự lợi hại của ta!”
Trên thực tế, cho dù Diệp Phong không ra lệnh, tên đàn ông mặt sẹo này cũng sẽ tìm Hoa Anh Kiệt để trút giận.
Trong lòng hắn, sở dĩ hắn rơi vào tình cảnh hiện tại, thuộc hạ đắc lực bị đánh cho tàn phế, đều là do Hoa Anh Kiệt đưa tin sai, làm sao có thể dễ dàng qua mặt hắn được chứ?
“Cút!”
Lúc này, Diệp Phong phun ra hai chữ qua kẽ răng, sau đó không quay đầu lại đi về phía nhà mình.
Nghe vậy, người đàn ông mặt sẹo như được đại xá, không dám đứng thẳng dậy cho đến khi bóng dáng của Diệp Phong hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, hắn lau vết máu trên trán và liếc nhìn Đại Vũ và Tiểu Vũ đang bất tỉnh, rồi bước ra khỏi ngõ với vẻ đằng đằng sát khí.
Năm phút sau, hắn đi tới đến chiếc Santana bên đường.
Hoa Anh Kiệt thấy vậy, lập tức xuống xe, vừa định hỏi thăm tình hình, liền nhìn thấy người đàn ông mặt sẹo kia vẻ mặt khó coi, sắc mặt thay đổi, kêu lên:
“Ây? Anh mặt sẹo, chuyện gì xảy ra vậy? Trên trán anh sao lại có nhiều máu như vậy? Hơn nữa… Hai thuộc hạ của anh đâu? Tình hình thế nào rồi? Tại sao không đưa thằng ranh Diệp Phong kia tới đây? Tôi đã nóng lòng muốn nhìn thấy bộ dạng bị đánh thành chó chết của nó lắm đấy—”
“Bốp!”
Hoa Anh Kiệt chưa nói hết câu đã bị đáp trả bằng một cái tát thật mạnh.
Tên đàn ông mặt sẹo vô cùng tức giận, dồn hết lửa giận vào cái tát này.
Hoa Anh Kiệt bị đánh bay về phía sau, và một chiếc răng đẫm máu bay ra khỏi miệng, vẽ một đường parabol giữa không trung.
Một khắc sau, cơn đau đớn kịch liệt ập đến, Hoa Anh Kiệt che nửa khuôn mặt, không thể tin nhìn người đàn ông mặt sẹo, điên cuồng hét lên: “Anh mặt sẹo, anh điên rồi sao, sao lại đánh tôi?”
“Khặc khặc khặc…”
Lúc này, tên mặt sẹo phát ra một tiếng cười quỷ dị, vết sẹo trên mặt giống như con rết, trông cực kỳ hung dữ.
“Hoa Anh Kiệt, mày còn có mặt mũi hỏi tao vì sao đánh mày à! Đều là do mày, hiện tại hai huynh đệ của tao đã bị phế, tình cảnh này cũng là do mày, tao phải tính sổ với mày!”
Vừa nói, tên đàn ông mặt sẹo vừa vung chân ra, nhanh như chớp giẫm lên khớp tay của Hoa Anh Kiệt.
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 158Nói đến đây, Diệp Phong lại dừng một chút, cúi đầu nhìn người đàn ông mặt sẹo đang quỳ trước mặt mình, tiếp tục nói:“Thứ ba, Hoa Anh Kiệt kia bảo anh đối phó với tôi như nào, giờ anh đi đối phó lại với hắn như vậy! Ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu!”Diệp Phong không phải là kiểu “lấy ân báo oán”, cậu là kiểu “người kính ta một thước, ta kính người một trượng! Người phá ta một hạt, ta đoạt người ba đấu!”Nếu như cậu chỉ là một người bình thường, e rằng hiện tại tứ chi, hậu duệ của cậu đều đã bị đoạn tuyệt, biến thành một kẻ vô dụng!Mà Hoa Anh Kiệt, kẻ chủ mưu đằng sau, sẽ thoát tội và tiếp tục làm bất cứ điều gì hắn muốn.Nhưng hiện tại, Diệp Phong đã không còn là chàng thiếu niên để người ta có thể tùy ý ức h**p kia nữa rồi!Tiềm Long một ngày nào đó sẽ bay lên khỏi vực sâu, bay tới 90.000 dặm như diều gặp gió!…Một bên khác, nghe được lời nói Diệp Phong, tên mặt sẹo vội vàng gật đầu nói: “Đại nhân yên tâm, ta cam đoan cho tên kia nếm thử sự lợi hại của ta!”Trên thực tế, cho dù Diệp Phong không ra lệnh, tên đàn ông mặt sẹo này cũng sẽ tìm Hoa Anh Kiệt để trút giận.Trong lòng hắn, sở dĩ hắn rơi vào tình cảnh hiện tại, thuộc hạ đắc lực bị đánh cho tàn phế, đều là do Hoa Anh Kiệt đưa tin sai, làm sao có thể dễ dàng qua mặt hắn được chứ?“Cút!”Lúc này, Diệp Phong phun ra hai chữ qua kẽ răng, sau đó không quay đầu lại đi về phía nhà mình.Nghe vậy, người đàn ông mặt sẹo như được đại xá, không dám đứng thẳng dậy cho đến khi bóng dáng của Diệp Phong hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, hắn lau vết máu trên trán và liếc nhìn Đại Vũ và Tiểu Vũ đang bất tỉnh, rồi bước ra khỏi ngõ với vẻ đằng đằng sát khí.Năm phút sau, hắn đi tới đến chiếc Santana bên đường.Hoa Anh Kiệt thấy vậy, lập tức xuống xe, vừa định hỏi thăm tình hình, liền nhìn thấy người đàn ông mặt sẹo kia vẻ mặt khó coi, sắc mặt thay đổi, kêu lên:“Ây? Anh mặt sẹo, chuyện gì xảy ra vậy? Trên trán anh sao lại có nhiều máu như vậy? Hơn nữa… Hai thuộc hạ của anh đâu? Tình hình thế nào rồi? Tại sao không đưa thằng ranh Diệp Phong kia tới đây? Tôi đã nóng lòng muốn nhìn thấy bộ dạng bị đánh thành chó chết của nó lắm đấy—”“Bốp!”Hoa Anh Kiệt chưa nói hết câu đã bị đáp trả bằng một cái tát thật mạnh.Tên đàn ông mặt sẹo vô cùng tức giận, dồn hết lửa giận vào cái tát này.Hoa Anh Kiệt bị đánh bay về phía sau, và một chiếc răng đẫm máu bay ra khỏi miệng, vẽ một đường parabol giữa không trung.Một khắc sau, cơn đau đớn kịch liệt ập đến, Hoa Anh Kiệt che nửa khuôn mặt, không thể tin nhìn người đàn ông mặt sẹo, điên cuồng hét lên: “Anh mặt sẹo, anh điên rồi sao, sao lại đánh tôi?”“Khặc khặc khặc…”Lúc này, tên mặt sẹo phát ra một tiếng cười quỷ dị, vết sẹo trên mặt giống như con rết, trông cực kỳ hung dữ.“Hoa Anh Kiệt, mày còn có mặt mũi hỏi tao vì sao đánh mày à! Đều là do mày, hiện tại hai huynh đệ của tao đã bị phế, tình cảnh này cũng là do mày, tao phải tính sổ với mày!”Vừa nói, tên đàn ông mặt sẹo vừa vung chân ra, nhanh như chớp giẫm lên khớp tay của Hoa Anh Kiệt.