Tác giả:

“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…

Chương 185

Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 185“Cậu chủ Giang, lúc nãy anh định dùng một tệ để mua món bảo vật này! Bây giờ anh nói xem mạng của anh đáng giá bao nhiêu?”Nhìn gương mặt gần ngay trước mắt của Diệp Phong, Giang Vân Phi lại giống như nhìn thấy con quái vật kh*ng b* gì đó, sợ tới độ sắc mặt trắng bệch, run lên lẩy bẩy.Bây giờ, trong lòng hắn đang vô cùng hối hận.Vốn dĩ cho rằng có đạo trưởng Ngô đi cùng thì không cần tới vệ sĩ nữa, ai mà ngờ được lại gặp phải Diệp Phong.Thế nhưng hắn lại nghĩ, cho dù mình dẫn theo mười mấy vệ sĩ bên cạnh thì nhiều nhất cũng chỉ thay hắn giành được chút thời gian tháo chạy, kết cục cuối cùng cũng chẳng có khác biệt gì.Ở một bên khác, mặc dù ở giây phút cuối cùng, đạo trưởng Ngô đã thành công tránh được đòn đánh kh*ng b* kia, nhưng thanh kiếm gỗ đào mà tổ tiên để lại bị phá hủy, dưới cảm ứng khí cơ, mặt ông ta cũng trắng bệch, khóe miệng thậm chí còn đang rỉ máu.Cơ thể của ông ta lảo đảo sắp ngã nhào, giống như ngay giây tiếp theo sẽ ngã ngay xuống đất, rõ ràng không còn sức lực để chiến đấu tiếp.Lúc này, cảm nhận được sự sắc lạnh bên trong giọng điệu của Diệp Phong, Giang Vân Phi đã bị dọa sợ khiếp vía, không còn dáng vẻ hống hách như khi trước nữa, vội vàng rụt đầu lại, miễn cưỡng nở một nụ cười, cố làm ra vẻ bình tĩnh, nói:“Cậu bạn trẻ, có gì thì chúng ta cứ từ từ nói! Cậu muốn bao nhiêu tiền đều có thể thương lượng! Như vậy đi… cậu theo tôi về nhà họ Giang, tôi bảo bố ký cho cậu tờ chi phiếu một trăm triệu tệ coi như để nhận lỗi, cậu thấy thế nào?”“Ha ha…cậu chủ Giang, anh cho rằng tôi là tên ngốc à? Theo anh về nhà họ Giang không phải sẽ cho anh cơ hội tìm người tới đối phó với tôi sao?”, Diệp Phong vừa nhìn đã nhận ra chiêu trò của Giang Vân Phi.Nghe thấy lời này, biểu cảm trên mặt Giang Vân Phi đột nhiên cứng đờ, rõ ràng đang vô cùng bối rối.“Cậu… cậu rốt cuộc muốn thế nào? Cùng lắm thì tôi không mua món bảo bối đó nữa, không được hay sao…”, nói tới cuối câu, bởi vì sự khiếp sợ cao độ mà trong giọng điệu của Giang Vân Phi còn mang theo cả tiếng nức nở.Từ lúc sinh ra tới giờ, đây là lần đầu tiên hắn rơi vào hoàn cảnh không một ai giúp đỡ như vậy.Uy lực trong cú đá kia của Diệp Phong đã dẹp tan ý định tháo chạy của hắn.Bây giờ, hắn giống như con cá nằm trên thớt gỗ, để mặc cho người ta mổ xẻ.“Cậu chủ Giang, tôi ghét nhất là người khác uy h**p tôi! Có điều… tôi cũng không phải người không biết nói đạo lý! Như này đi, dưới đầu gối đàn ông có vàng, anh quỳ xuống trước mặt tôi coi như nhận lỗi là được!”, Diệp Phong cười nói.…“Cái gì?”Nghe thấy lời này, đôi đồng tử của Giang Vân Phi co lại bé xíu, đầu lắc như trống bỏi, vô thức từ chối: “Không thể!”Nói đùa cái gì vậy?Hắn là cậu chủ của nhà họ Giang – một trong số bốn gia tộc lớn ở Giang Nam, với thân phận của hắn, trước đây tuyệt đối chưa từng bị sỉ nhục giống như vậy, thậm chí còn chẳng có ai dám đưa ra yêu cầu hoang đường giống như thế này với hắn!Trước giờ đều là hắn chà đạp người khác, làm gì có ai dám chà đạp hắn cơ chứ!“Nhóc con, cậu đừng có mà thái quá!”

Chương 185

“Cậu chủ Giang, lúc nãy anh định dùng một tệ để mua món bảo vật này! Bây giờ anh nói xem mạng của anh đáng giá bao nhiêu?”

Nhìn gương mặt gần ngay trước mắt của Diệp Phong, Giang Vân Phi lại giống như nhìn thấy con quái vật kh*ng b* gì đó, sợ tới độ sắc mặt trắng bệch, run lên lẩy bẩy.

Bây giờ, trong lòng hắn đang vô cùng hối hận.

Vốn dĩ cho rằng có đạo trưởng Ngô đi cùng thì không cần tới vệ sĩ nữa, ai mà ngờ được lại gặp phải Diệp Phong.

Thế nhưng hắn lại nghĩ, cho dù mình dẫn theo mười mấy vệ sĩ bên cạnh thì nhiều nhất cũng chỉ thay hắn giành được chút thời gian tháo chạy, kết cục cuối cùng cũng chẳng có khác biệt gì.

Ở một bên khác, mặc dù ở giây phút cuối cùng, đạo trưởng Ngô đã thành công tránh được đòn đánh kh*ng b* kia, nhưng thanh kiếm gỗ đào mà tổ tiên để lại bị phá hủy, dưới cảm ứng khí cơ, mặt ông ta cũng trắng bệch, khóe miệng thậm chí còn đang rỉ máu.

Cơ thể của ông ta lảo đảo sắp ngã nhào, giống như ngay giây tiếp theo sẽ ngã ngay xuống đất, rõ ràng không còn sức lực để chiến đấu tiếp.

Lúc này, cảm nhận được sự sắc lạnh bên trong giọng điệu của Diệp Phong, Giang Vân Phi đã bị dọa sợ khiếp vía, không còn dáng vẻ hống hách như khi trước nữa, vội vàng rụt đầu lại, miễn cưỡng nở một nụ cười, cố làm ra vẻ bình tĩnh, nói:

“Cậu bạn trẻ, có gì thì chúng ta cứ từ từ nói! Cậu muốn bao nhiêu tiền đều có thể thương lượng! Như vậy đi… cậu theo tôi về nhà họ Giang, tôi bảo bố ký cho cậu tờ chi phiếu một trăm triệu tệ coi như để nhận lỗi, cậu thấy thế nào?”

“Ha ha…cậu chủ Giang, anh cho rằng tôi là tên ngốc à? Theo anh về nhà họ Giang không phải sẽ cho anh cơ hội tìm người tới đối phó với tôi sao?”, Diệp Phong vừa nhìn đã nhận ra chiêu trò của Giang Vân Phi.

Nghe thấy lời này, biểu cảm trên mặt Giang Vân Phi đột nhiên cứng đờ, rõ ràng đang vô cùng bối rối.

“Cậu… cậu rốt cuộc muốn thế nào? Cùng lắm thì tôi không mua món bảo bối đó nữa, không được hay sao…”, nói tới cuối câu, bởi vì sự khiếp sợ cao độ mà trong giọng điệu của Giang Vân Phi còn mang theo cả tiếng nức nở.

Từ lúc sinh ra tới giờ, đây là lần đầu tiên hắn rơi vào hoàn cảnh không một ai giúp đỡ như vậy.

Uy lực trong cú đá kia của Diệp Phong đã dẹp tan ý định tháo chạy của hắn.

Bây giờ, hắn giống như con cá nằm trên thớt gỗ, để mặc cho người ta mổ xẻ.

“Cậu chủ Giang, tôi ghét nhất là người khác uy h**p tôi! Có điều… tôi cũng không phải người không biết nói đạo lý! Như này đi, dưới đầu gối đàn ông có vàng, anh quỳ xuống trước mặt tôi coi như nhận lỗi là được!”, Diệp Phong cười nói.

“Cái gì?”

Nghe thấy lời này, đôi đồng tử của Giang Vân Phi co lại bé xíu, đầu lắc như trống bỏi, vô thức từ chối: “Không thể!”

Nói đùa cái gì vậy?

Hắn là cậu chủ của nhà họ Giang – một trong số bốn gia tộc lớn ở Giang Nam, với thân phận của hắn, trước đây tuyệt đối chưa từng bị sỉ nhục giống như vậy, thậm chí còn chẳng có ai dám đưa ra yêu cầu hoang đường giống như thế này với hắn!

Trước giờ đều là hắn chà đạp người khác, làm gì có ai dám chà đạp hắn cơ chứ!

“Nhóc con, cậu đừng có mà thái quá!”

Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 185“Cậu chủ Giang, lúc nãy anh định dùng một tệ để mua món bảo vật này! Bây giờ anh nói xem mạng của anh đáng giá bao nhiêu?”Nhìn gương mặt gần ngay trước mắt của Diệp Phong, Giang Vân Phi lại giống như nhìn thấy con quái vật kh*ng b* gì đó, sợ tới độ sắc mặt trắng bệch, run lên lẩy bẩy.Bây giờ, trong lòng hắn đang vô cùng hối hận.Vốn dĩ cho rằng có đạo trưởng Ngô đi cùng thì không cần tới vệ sĩ nữa, ai mà ngờ được lại gặp phải Diệp Phong.Thế nhưng hắn lại nghĩ, cho dù mình dẫn theo mười mấy vệ sĩ bên cạnh thì nhiều nhất cũng chỉ thay hắn giành được chút thời gian tháo chạy, kết cục cuối cùng cũng chẳng có khác biệt gì.Ở một bên khác, mặc dù ở giây phút cuối cùng, đạo trưởng Ngô đã thành công tránh được đòn đánh kh*ng b* kia, nhưng thanh kiếm gỗ đào mà tổ tiên để lại bị phá hủy, dưới cảm ứng khí cơ, mặt ông ta cũng trắng bệch, khóe miệng thậm chí còn đang rỉ máu.Cơ thể của ông ta lảo đảo sắp ngã nhào, giống như ngay giây tiếp theo sẽ ngã ngay xuống đất, rõ ràng không còn sức lực để chiến đấu tiếp.Lúc này, cảm nhận được sự sắc lạnh bên trong giọng điệu của Diệp Phong, Giang Vân Phi đã bị dọa sợ khiếp vía, không còn dáng vẻ hống hách như khi trước nữa, vội vàng rụt đầu lại, miễn cưỡng nở một nụ cười, cố làm ra vẻ bình tĩnh, nói:“Cậu bạn trẻ, có gì thì chúng ta cứ từ từ nói! Cậu muốn bao nhiêu tiền đều có thể thương lượng! Như vậy đi… cậu theo tôi về nhà họ Giang, tôi bảo bố ký cho cậu tờ chi phiếu một trăm triệu tệ coi như để nhận lỗi, cậu thấy thế nào?”“Ha ha…cậu chủ Giang, anh cho rằng tôi là tên ngốc à? Theo anh về nhà họ Giang không phải sẽ cho anh cơ hội tìm người tới đối phó với tôi sao?”, Diệp Phong vừa nhìn đã nhận ra chiêu trò của Giang Vân Phi.Nghe thấy lời này, biểu cảm trên mặt Giang Vân Phi đột nhiên cứng đờ, rõ ràng đang vô cùng bối rối.“Cậu… cậu rốt cuộc muốn thế nào? Cùng lắm thì tôi không mua món bảo bối đó nữa, không được hay sao…”, nói tới cuối câu, bởi vì sự khiếp sợ cao độ mà trong giọng điệu của Giang Vân Phi còn mang theo cả tiếng nức nở.Từ lúc sinh ra tới giờ, đây là lần đầu tiên hắn rơi vào hoàn cảnh không một ai giúp đỡ như vậy.Uy lực trong cú đá kia của Diệp Phong đã dẹp tan ý định tháo chạy của hắn.Bây giờ, hắn giống như con cá nằm trên thớt gỗ, để mặc cho người ta mổ xẻ.“Cậu chủ Giang, tôi ghét nhất là người khác uy h**p tôi! Có điều… tôi cũng không phải người không biết nói đạo lý! Như này đi, dưới đầu gối đàn ông có vàng, anh quỳ xuống trước mặt tôi coi như nhận lỗi là được!”, Diệp Phong cười nói.…“Cái gì?”Nghe thấy lời này, đôi đồng tử của Giang Vân Phi co lại bé xíu, đầu lắc như trống bỏi, vô thức từ chối: “Không thể!”Nói đùa cái gì vậy?Hắn là cậu chủ của nhà họ Giang – một trong số bốn gia tộc lớn ở Giang Nam, với thân phận của hắn, trước đây tuyệt đối chưa từng bị sỉ nhục giống như vậy, thậm chí còn chẳng có ai dám đưa ra yêu cầu hoang đường giống như thế này với hắn!Trước giờ đều là hắn chà đạp người khác, làm gì có ai dám chà đạp hắn cơ chứ!“Nhóc con, cậu đừng có mà thái quá!”

Chương 185