Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân“Giang Dao, nhanh, chúng ta phải di chuyển nhanh” Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Giang Dao nhìn vẻ mặt sốt ruột, trên người thấm đẫm nước mưa của bạn thân Ôn Tuyết Tuệ có chút khó hiểu, “Xảy ra chuyện gì?” Ôn Tuyết Tuệ tính tình nóng nảy, không đợi nghe Giang Dao nói tiếp, chỉ nhanh chóng thay Giang Dao lấy vài bộ quần áo, mang theo ô che mưa, rồi thu thập một ít đồ vật tương đối quan trọng trên bàn bỏ vào túi, không nói hai lời kéo tay Giang Dao chạy ra ký túc xá liền cửa đều không để ý đóng. Chờ Giang Dao đi xuống dưới mới phát hiện, toàn bộ người trong khu nhà đã thưa dần, sân thể dục nhỏ chỉ còn vài quân nhân một thân màu xanh ô liu, chỉ là mưa quá lớn, họ đưa lưng về phía cô, cô không thấy rõ mặt họ. “Đã xuống dưới đều chạy nhanh rời đi, đừng đứng đợi ở nơi này” Thôn trưởng lớn tiếng thúc giục, giọng nói tràn đầy lo lắng. Mưa to rơi xuống vùng núi nhỏ đã liên tục một tuần, hai ngày trước người trong làng đã có chút hoảng loạn. “Xảy ra chuyện gì?” Giang…

Chương 39: Chương 39: còn sớm

Quân Hôn Ngọt Ngào: Kiều Thê Thần Y Của Lục ThiếuTác giả: Thanh Phong Mạc VãnTruyện Ngôn TìnhTuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân“Giang Dao, nhanh, chúng ta phải di chuyển nhanh” Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Giang Dao nhìn vẻ mặt sốt ruột, trên người thấm đẫm nước mưa của bạn thân Ôn Tuyết Tuệ có chút khó hiểu, “Xảy ra chuyện gì?” Ôn Tuyết Tuệ tính tình nóng nảy, không đợi nghe Giang Dao nói tiếp, chỉ nhanh chóng thay Giang Dao lấy vài bộ quần áo, mang theo ô che mưa, rồi thu thập một ít đồ vật tương đối quan trọng trên bàn bỏ vào túi, không nói hai lời kéo tay Giang Dao chạy ra ký túc xá liền cửa đều không để ý đóng. Chờ Giang Dao đi xuống dưới mới phát hiện, toàn bộ người trong khu nhà đã thưa dần, sân thể dục nhỏ chỉ còn vài quân nhân một thân màu xanh ô liu, chỉ là mưa quá lớn, họ đưa lưng về phía cô, cô không thấy rõ mặt họ. “Đã xuống dưới đều chạy nhanh rời đi, đừng đứng đợi ở nơi này” Thôn trưởng lớn tiếng thúc giục, giọng nói tràn đầy lo lắng. Mưa to rơi xuống vùng núi nhỏ đã liên tục một tuần, hai ngày trước người trong làng đã có chút hoảng loạn. “Xảy ra chuyện gì?” Giang… Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo QuânChuyện này tuy không còn xa lạ với cô nhưng thấy Lục Hành Tung như vậy, đầu cô tức khắc vang lên hồi chuông cảnh báo.Lúc này không thể trêu chọc Lục Hành Tung.“Em... em đầu hàng, mau ngủ.” Hai tay Giang Dao giơ lên đầu, giống như động tác đầu hàng, đôi mắt ngập nước nhìn Lục Hành Tung chớp chớp.Chỉ là cô làm như vậy, ở trong mắt Lục Hành Tung lại càng đáng yêu, dễ thương hơn.“Giang Dao...” Lục Hành Tung bỗng nhiên mở miệng gọi cô.Nhưng Giang Dao không có cơ hội mở miệng đôi môi lại lần nữa bị hắn chiếm giữ, “Ưm... ư...”Nụ hôn này không giống với những nụ hôn trước.Lục Hành Tung không kìm được một đường hôn xuống phía dưới.Từ môi đến tai, cảm nhận được thân thể mẫn cảm khẽ run rẩy, hắn từ sau tai cô hôn xuống cổ.Cô đang mặc một chiếc áo ngủ cài cúc, bàn tay hắn men xuống tháo từng cái có chút gấp gáp không chờ nổi, tới hai cái phía cuối dường như dùng sức giựt ra, tiếng cúc áo vang lên lạch cạch lăn tròn trên mặt đất.Thân thể cô lộ ra khỏi lớp áo ngủ...Không có sợ hãi, không có hoảng loạn, ngay cả một chút khẩn trương còn xót lại cũng bị Giang Dao ném ra sau đầu.Cô chưa bao giờ được cảm nhận làn sóng dữ dội từ cơ thể, nếu chưa từng trải qua cô sẽ không tin thì ra cơ thể con người sẽ cho cảm giác kỳ diệu như vậy.Hắn ở trong người của cô, đưa cô phiêu lưu vào sứ sở sương mù, sức lực cả người như bị hắn kéo tơ lột kén cướp đoạt từng chút, cô mềm mại nằm dưới thân hắn, tuỳ ý hắn mang cô trải qua từng đợt mây mưa.Bên tai cô truyền đến âm thanh khàn khàn của hắn, từng tiếng gọi tên cô vang lên... Giang Dao... Giang Dao.Như gần, như xa.“Giang Dao… Giang Dao…”“Dao Dao… Dao Dao…”Giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng gọi cô như có một loại ma lực câu dẫn người, cô không nhịn được lên tiếng hồi đáp lại, không nghĩ đến điều này càng làm hắn thêm đòi hỏi yêu thương cô.….Chớp chớp đôi mắt, bên trong phòng đã sáng ngời, mắt cô nhìn thẳng vào ngực hắn. Trên eo một cánh tay cứng cáp có lực vòng qua ôm cô vào lòng.Áo ngủ trên người cô không phải bộ có cúc tối qua nữa, cô đang mặc một chiếc váy ngủ, có lẽ tư thế ngủ không tốt nên làn váy đã kéo đến trên eo, hai chân cô kẹp vào một chân Lục Hành Tung, giống như con gấu trúc treo lên người hắn.Mặt Giang Dao nóng lên, giật giật người đem chân thu lại, đem làn váy sửa sang kéo xuống.Đêm qua……Cô cũng không biết bị Lục Hành Tung lăn lộn bao nhiêu lần, chỉ nhớ cuối cùng cô bị kiệt sức, mơ màng có cảm giác hắn ôm cô vào phòng tắm ngâm nước nóng. Sau đó cô không có cảm giác gì, khi nào quay về phòng ngủ, thay áo ngủ cô đều không biết.“Tỉnh?” Trên đỉnh đầu phát ra thanh âm, không khó nghe được trong giọng nói đó mang theo sự sung sướng.“Ừm.” Giang Dao gật gật đầu, “Mấy giờ rồi?”“Còn sớm, đồng hồ báo thức chưa kêu.” Lục Hành Tung xoa xoa đầu Giang Dao làm tóc cô rối như ổ gà, “Muốn ngủ tiếp một chút nữa không? Mẹ chắc đang nấu bữa sáng.”Giang Dao lắc đầu, “Không ngủ! Nên dậy thôi, em xuống giúp mẹ rửa đồ.”“Được.”Dường như sau đêm qua, quan hệ giữa hai người thay đổi rất nhiều.Giang Dao quay đầu nhìn người đàn ông đang đánh răng bên cạnh cô, rũ mắt nhìn xuống bàn tay đang đặt trên eo, tim cô không khỏi mềm nhũn.Người đàn ông này, thật đúng là... như con hồ ly!Giang Dao cảm thấy, Lục Hành Tung được một bước lại tiến hai bước như diều gặp gió!

Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo QuânChuyện này tuy không còn xa lạ với cô nhưng thấy Lục Hành Tung như vậy, đầu cô tức khắc vang lên hồi chuông cảnh báo.

Lúc này không thể trêu chọc Lục Hành Tung.

“Em... em đầu hàng, mau ngủ.” Hai tay Giang Dao giơ lên đầu, giống như động tác đầu hàng, đôi mắt ngập nước nhìn Lục Hành Tung chớp chớp.

Chỉ là cô làm như vậy, ở trong mắt Lục Hành Tung lại càng đáng yêu, dễ thương hơn.

“Giang Dao...” Lục Hành Tung bỗng nhiên mở miệng gọi cô.

Nhưng Giang Dao không có cơ hội mở miệng đôi môi lại lần nữa bị hắn chiếm giữ, “Ưm... ư...”

Nụ hôn này không giống với những nụ hôn trước.

Lục Hành Tung không kìm được một đường hôn xuống phía dưới.

Từ môi đến tai, cảm nhận được thân thể mẫn cảm khẽ run rẩy, hắn từ sau tai cô hôn xuống cổ.

Cô đang mặc một chiếc áo ngủ cài cúc, bàn tay hắn men xuống tháo từng cái có chút gấp gáp không chờ nổi, tới hai cái phía cuối dường như dùng sức giựt ra, tiếng cúc áo vang lên lạch cạch lăn tròn trên mặt đất.

Thân thể cô lộ ra khỏi lớp áo ngủ...

Không có sợ hãi, không có hoảng loạn, ngay cả một chút khẩn trương còn xót lại cũng bị Giang Dao ném ra sau đầu.

Cô chưa bao giờ được cảm nhận làn sóng dữ dội từ cơ thể, nếu chưa từng trải qua cô sẽ không tin thì ra cơ thể con người sẽ cho cảm giác kỳ diệu như vậy.

Hắn ở trong người của cô, đưa cô phiêu lưu vào sứ sở sương mù, sức lực cả người như bị hắn kéo tơ lột kén cướp đoạt từng chút, cô mềm mại nằm dưới thân hắn, tuỳ ý hắn mang cô trải qua từng đợt mây mưa.

Bên tai cô truyền đến âm thanh khàn khàn của hắn, từng tiếng gọi tên cô vang lên... Giang Dao... Giang Dao.

Như gần, như xa.

“Giang Dao… Giang Dao…”

“Dao Dao… Dao Dao…”

Giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng gọi cô như có một loại ma lực câu dẫn người, cô không nhịn được lên tiếng hồi đáp lại, không nghĩ đến điều này càng làm hắn thêm đòi hỏi yêu thương cô.

….

Chớp chớp đôi mắt, bên trong phòng đã sáng ngời, mắt cô nhìn thẳng vào ngực hắn. Trên eo một cánh tay cứng cáp có lực vòng qua ôm cô vào lòng.

Áo ngủ trên người cô không phải bộ có cúc tối qua nữa, cô đang mặc một chiếc váy ngủ, có lẽ tư thế ngủ không tốt nên làn váy đã kéo đến trên eo, hai chân cô kẹp vào một chân Lục Hành Tung, giống như con gấu trúc treo lên người hắn.

Mặt Giang Dao nóng lên, giật giật người đem chân thu lại, đem làn váy sửa sang kéo xuống.

Đêm qua……

Cô cũng không biết bị Lục Hành Tung lăn lộn bao nhiêu lần, chỉ nhớ cuối cùng cô bị kiệt sức, mơ màng có cảm giác hắn ôm cô vào phòng tắm ngâm nước nóng. Sau đó cô không có cảm giác gì, khi nào quay về phòng ngủ, thay áo ngủ cô đều không biết.

“Tỉnh?” Trên đỉnh đầu phát ra thanh âm, không khó nghe được trong giọng nói đó mang theo sự sung sướng.

“Ừm.” Giang Dao gật gật đầu, “Mấy giờ rồi?”

“Còn sớm, đồng hồ báo thức chưa kêu.” Lục Hành Tung xoa xoa đầu Giang Dao làm tóc cô rối như ổ gà, “Muốn ngủ tiếp một chút nữa không? Mẹ chắc đang nấu bữa sáng.”

Giang Dao lắc đầu, “Không ngủ! Nên dậy thôi, em xuống giúp mẹ rửa đồ.”

“Được.”

Dường như sau đêm qua, quan hệ giữa hai người thay đổi rất nhiều.

Giang Dao quay đầu nhìn người đàn ông đang đánh răng bên cạnh cô, rũ mắt nhìn xuống bàn tay đang đặt trên eo, tim cô không khỏi mềm nhũn.

Người đàn ông này, thật đúng là... như con hồ ly!

Giang Dao cảm thấy, Lục Hành Tung được một bước lại tiến hai bước như diều gặp gió!

Quân Hôn Ngọt Ngào: Kiều Thê Thần Y Của Lục ThiếuTác giả: Thanh Phong Mạc VãnTruyện Ngôn TìnhTuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân“Giang Dao, nhanh, chúng ta phải di chuyển nhanh” Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Giang Dao nhìn vẻ mặt sốt ruột, trên người thấm đẫm nước mưa của bạn thân Ôn Tuyết Tuệ có chút khó hiểu, “Xảy ra chuyện gì?” Ôn Tuyết Tuệ tính tình nóng nảy, không đợi nghe Giang Dao nói tiếp, chỉ nhanh chóng thay Giang Dao lấy vài bộ quần áo, mang theo ô che mưa, rồi thu thập một ít đồ vật tương đối quan trọng trên bàn bỏ vào túi, không nói hai lời kéo tay Giang Dao chạy ra ký túc xá liền cửa đều không để ý đóng. Chờ Giang Dao đi xuống dưới mới phát hiện, toàn bộ người trong khu nhà đã thưa dần, sân thể dục nhỏ chỉ còn vài quân nhân một thân màu xanh ô liu, chỉ là mưa quá lớn, họ đưa lưng về phía cô, cô không thấy rõ mặt họ. “Đã xuống dưới đều chạy nhanh rời đi, đừng đứng đợi ở nơi này” Thôn trưởng lớn tiếng thúc giục, giọng nói tràn đầy lo lắng. Mưa to rơi xuống vùng núi nhỏ đã liên tục một tuần, hai ngày trước người trong làng đã có chút hoảng loạn. “Xảy ra chuyện gì?” Giang… Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo QuânChuyện này tuy không còn xa lạ với cô nhưng thấy Lục Hành Tung như vậy, đầu cô tức khắc vang lên hồi chuông cảnh báo.Lúc này không thể trêu chọc Lục Hành Tung.“Em... em đầu hàng, mau ngủ.” Hai tay Giang Dao giơ lên đầu, giống như động tác đầu hàng, đôi mắt ngập nước nhìn Lục Hành Tung chớp chớp.Chỉ là cô làm như vậy, ở trong mắt Lục Hành Tung lại càng đáng yêu, dễ thương hơn.“Giang Dao...” Lục Hành Tung bỗng nhiên mở miệng gọi cô.Nhưng Giang Dao không có cơ hội mở miệng đôi môi lại lần nữa bị hắn chiếm giữ, “Ưm... ư...”Nụ hôn này không giống với những nụ hôn trước.Lục Hành Tung không kìm được một đường hôn xuống phía dưới.Từ môi đến tai, cảm nhận được thân thể mẫn cảm khẽ run rẩy, hắn từ sau tai cô hôn xuống cổ.Cô đang mặc một chiếc áo ngủ cài cúc, bàn tay hắn men xuống tháo từng cái có chút gấp gáp không chờ nổi, tới hai cái phía cuối dường như dùng sức giựt ra, tiếng cúc áo vang lên lạch cạch lăn tròn trên mặt đất.Thân thể cô lộ ra khỏi lớp áo ngủ...Không có sợ hãi, không có hoảng loạn, ngay cả một chút khẩn trương còn xót lại cũng bị Giang Dao ném ra sau đầu.Cô chưa bao giờ được cảm nhận làn sóng dữ dội từ cơ thể, nếu chưa từng trải qua cô sẽ không tin thì ra cơ thể con người sẽ cho cảm giác kỳ diệu như vậy.Hắn ở trong người của cô, đưa cô phiêu lưu vào sứ sở sương mù, sức lực cả người như bị hắn kéo tơ lột kén cướp đoạt từng chút, cô mềm mại nằm dưới thân hắn, tuỳ ý hắn mang cô trải qua từng đợt mây mưa.Bên tai cô truyền đến âm thanh khàn khàn của hắn, từng tiếng gọi tên cô vang lên... Giang Dao... Giang Dao.Như gần, như xa.“Giang Dao… Giang Dao…”“Dao Dao… Dao Dao…”Giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng gọi cô như có một loại ma lực câu dẫn người, cô không nhịn được lên tiếng hồi đáp lại, không nghĩ đến điều này càng làm hắn thêm đòi hỏi yêu thương cô.….Chớp chớp đôi mắt, bên trong phòng đã sáng ngời, mắt cô nhìn thẳng vào ngực hắn. Trên eo một cánh tay cứng cáp có lực vòng qua ôm cô vào lòng.Áo ngủ trên người cô không phải bộ có cúc tối qua nữa, cô đang mặc một chiếc váy ngủ, có lẽ tư thế ngủ không tốt nên làn váy đã kéo đến trên eo, hai chân cô kẹp vào một chân Lục Hành Tung, giống như con gấu trúc treo lên người hắn.Mặt Giang Dao nóng lên, giật giật người đem chân thu lại, đem làn váy sửa sang kéo xuống.Đêm qua……Cô cũng không biết bị Lục Hành Tung lăn lộn bao nhiêu lần, chỉ nhớ cuối cùng cô bị kiệt sức, mơ màng có cảm giác hắn ôm cô vào phòng tắm ngâm nước nóng. Sau đó cô không có cảm giác gì, khi nào quay về phòng ngủ, thay áo ngủ cô đều không biết.“Tỉnh?” Trên đỉnh đầu phát ra thanh âm, không khó nghe được trong giọng nói đó mang theo sự sung sướng.“Ừm.” Giang Dao gật gật đầu, “Mấy giờ rồi?”“Còn sớm, đồng hồ báo thức chưa kêu.” Lục Hành Tung xoa xoa đầu Giang Dao làm tóc cô rối như ổ gà, “Muốn ngủ tiếp một chút nữa không? Mẹ chắc đang nấu bữa sáng.”Giang Dao lắc đầu, “Không ngủ! Nên dậy thôi, em xuống giúp mẹ rửa đồ.”“Được.”Dường như sau đêm qua, quan hệ giữa hai người thay đổi rất nhiều.Giang Dao quay đầu nhìn người đàn ông đang đánh răng bên cạnh cô, rũ mắt nhìn xuống bàn tay đang đặt trên eo, tim cô không khỏi mềm nhũn.Người đàn ông này, thật đúng là... như con hồ ly!Giang Dao cảm thấy, Lục Hành Tung được một bước lại tiến hai bước như diều gặp gió!

Chương 39: Chương 39: còn sớm